Thư từ Phi Châu

Sr.Elisabeth Nguyễn Thị Tri, người Cái Mơn, ḍng Thánh Phaolô, đang phục vụ tại Phi Châu. Dưới đây là một đoạn thư chị gởi về thăm gia đ́nh, có nhiều điều mới lạ, vui, đáng cho chúng suy nghĩ, nhất là về sự nghèo đói của châu lục nầy. Xin chép ra đây để cùng nhau chia sẻ nỗi niềm của nhà truyền giáo).

                                    

……….Riêng con, sau vài ngày sốt rét hôm nay con đă khỏe rồi. Con mới đi giúp mổ và chăm sóc cho các em tàn tật cách Bangui 200km trong ṿng một tháng. Hôm nay con đă trở về chổ củ để tiếp tục đi thực tập ở bệnh viện nhi đồng và sau đó con sẻ trở lại  nơi nầy để lo cho các em tàn tật và suy dinh dưởng

          Ở đó cách thành phố 200km, không đèn, không điện, không nước, không tivi, không điện thoại. Con sống như dân tộc thiểu số. Một tháng ở đó con ăn toàn thịt rừng, chim chóc, rắn rết, rùa, chuối, ḿ,. Thịt ḅ,  thịt heo rất hiếm và rất mắc. Chúng con phải tự kiếm tiền để lo cho các em ăn, đi học, quần áo, tắm rửa…. ở đây rất nghèo nên khó kiếm tiền.  Chúng con trồng ḿ, chuối, khoai lang…cho chúng ăn mỗi ngày với rau. Thỉnh thoảng có chút thịt rừng…rất tội nghiệp. Mỗi tuần có khoảng 250 em bị thiếu ăn đến lảnh thêm ḿ, bấp.. để bồi dưỡng nhưng nếu chúng con không c̣n ǵ để cho th́ thôi.  Mỗi sáng có bệnh nhân đến khám bệnh và lảnh thuốc.

Ở đây rất nóng, vất vả nhưng con luôn cảm thấy vui và hạnh phúc v́ giúp được rất nhiều người, và luôn cảm nhận được t́nh yêu Thiên Chúa dành cho con.

Dân chúng ở đây rất dữ nhưng cũng rất dễ thương. Họ có tật cứ gặp là xin tiền, đôi khi xin cả đôi dép con đang mang. Đặt biệt họ rất làm biếng và hay ăn cắp vặt. Họ chỉ thích ăn, ca hát và nhảy múa thôi.

Lễ ở đây rất sống động, kéo dài khoảng  hai ba tiếng. Lễ lớn kéo dài đến bốn  năm tiếng. Trong Thánh lễ th́ họ vỗ tay và nhảy thoải mái, và thỉnh thoảng hú lên. Đó là cách diển tả niềm vui, niềm tin của họ.

Ba má biết không, Lễ Phục Sinh ở đây rất hay. Khi làm phép lửa trước cửa nhà thờ họ không đốt một chút lửa như bên ḿnh đâu. Họ đốt một đống củi lớn  cháy khoảng năm tiếng chưa hết.. C̣n lễ Rửa Chân th́ cha phải rửa chân cho giáo dân thật sự chứ không phải rửa lấy lệ. C̣n phải rửa cho họ cả hai chân, rửa với nhiều nước c̣n phải ḱ đất nữa!..

          Bên đây con nít chết rất nhiều v́ bệnh sốt rét và viêm màng nảo. Lễ an táng của họ, lúc đầu con cứ tưởng là đám cưới. Họ la hét và nhảy múa rất dữ dội!

          Ba má kính mến, một chút tin tức để ba má biết thế nào là Châu Phi và để ba má an ḷng., đừng lo lắng cho con. Con vẩn khỏe và vui v́ luôn có Chúa ở cùng. Khi có dịp con sẽ viết thư cho ba má. Điện thoại ở đây rất mắc và con chỉ gọi được khi  có dịp lên thành phố. Ba má có thể viết thơ cho con v́ có người sẻ qua Châu Phi vào ngày 01/9.2007.

………….

       Hôn cha má,

       Con Bích Ty