TIN GIỜ CHÓT       

Tháng 7 

                       

19/7.2007

Khánh Thành Nhà Hưu Dưỡng.

Hội Ḍng Mến Thánh Giá Cái Nhum.

          Nhà Hưu Dưỡng có ǵ quan trọng mà phải có lễ khánh thành. Chị Bề Trên cũng có suy nghĩ như vậy nên rất thận trọng khi mời các linh mục đến dâng lễ tạ ơn, chỉ dám ngỏ lời với các cha có trách nhiệm với hội ḍng cũng như những cha thương mến các d́ hưu dưỡng. Tuy nhiên phải tổ chức lễ v́ đây là công tŕnh được nhiều ân nhân xa gần, kể cả việt kiều  hổ trợ nên phải mời dự lễ đó là cách giới thiệu công tác đă thực hiện. Tất nhiên làm phúc không ai nghĩ đến việc trả ơn, nhưng dầu sao cũng vui vẻ cả làng. Thứ đến đối với hội ḍng th́ đây quả là điều đáng mừng v́ cho đến hôm nay ngôi nhà nầy chỉ ở trong mộng.

            Người dân bất phân có đạo hay không, thường hay đến các nhà ḍng gởi con học chữ, học nghề hay v́ t́nh xưa nghĩa cũ thầy tṛ. Đó là các hội ḍng có nhà ở thành phố và có sinh hoạt với người giàu. Riêng hội ḍng Mến Thánh Giá Cái Nhum hay Cái Mơn v́ nhà mẹ ở vùng quê, giao thông cách trở, sinh hoạt của chị em thường theo sát các giáo xứ vùng sâu nghèo khổ nên ít ai biết đến. Từ năm 2000, nhân Toàn Xá kỷ niệm 150 năm Thánh Philipphê Phan văn Minh tử đạo được phổ biến sâu rộng th́ nhiều người, nhiều đoàn thể mới có dịp đến xứ nầy. Trong những dịp hành hương về Cái Mơn giáo dân được các d́ phục vụ nơi ăn chổ ngủ, thăm các cơ sở  nhất là nhà hưu. Sau khi chuyện tṛ với các sơ cao tuổi, được tận mắt chứng kiến cuộc sống của những vị suốt đời cống hiến cho Giáo Hội, anh chị em xúc động nhiều.Với nhiều trăn trở sau các chuyến viếng thăm, qua đề xuất của Bề Trên anh chị em giáo dân xa gần đă t́m cách hổ trợ các cụ bằng cách thường xuyên thăm viếng, tặng quà và giới thiệu cho nhiều anh chị em khác. Kết quả của những ưu tư trên là ngôi nhà hưu  dưỡng được khánh thành hôm nay.

            Có hai nơi trong một tu viện được các Bề Trên và khách lưu ư  khi có dịp đến thăm đó là Tập Viện và Nhà Hưu Dưỡng. Nh́n cách tổ chức Tập Viện khách có thể đoán được tương lai của hội ḍng; nh́n Nhà Hưu Dưỡng để biết  được quá tŕnh tu tŕ của chị em. Với bề dày lịch sử 180 năm như hội ḍng  MTG Cái Nhum th́ nhất định phải có đông người hưu trí. Các vị  nầy sống cao tuổi th́ hiểu rằng đă được chăm sóc tốt; được chăm sóc tốt có nghĩa là nhà ḍng có đức bác ái cao, một điểm không thể thiếu nơi nhà tu. Các cơ sở  khác của Hội ḍng có thể v́ hoàn cảnh chưa được khang trang nhưng hai nhà nầy phải được đặt lên ưu tiên hàng đầu. Việc khánh thành nhà Hưu Dưỡng, tưởng chừng là công việc đơn sơ và b́nh thường nhưng thật ra là sự kiện  xứng đáng mất thời giờ để tham dự. Linh mục đặc trách tu sĩ giáo phận Vĩnh Long rất hân hoan đón nhận tin vui nầy và cùng với chị em hội ḍng xúc động nói lên lần nữa, lời tri ân  đối với tất cả những ai đă quan tâm đến sự nghiệp nầy của Giáo Hội, cách riêng của Giáo Phận Vĩnh Long.

                                                                                                                                                 

20/7.2007.

Lễ tang d́ Maria Nguyễn Thị Cảnh.

 Maria Nguyễn Thị Cảnh, quê Cái Mơn, 65 tuổi, khấn ḍng 40 năm, công tác mục vụ qua 5 họ đạo. Cách nay 3 năm đang khi hoạt động ở giáo xứ th́ d́ bị tai biến nặng, dầu được phục hồi  nhưng phải ngồi xe lăn. Cuộc sống c̣n lại của những chị em như d́ th́ hằng ngày tự lăn xe hoặc nhờ chị em đưa đến nhà nguyện chầu Chúa, lần chuổi. Sáng chiều chị em được chăm sóc sức khỏe, châm cứu, tập vật lư trị liệu ... Đây không phải là cuộc sống dư thừa nhưng là làm tông đồ bằng lời cầu nguyện, một công tác không thể thiếu trong Giáo hội. Chị em là những người được quan tâm nhất trong hội ḍng.

            Hôm nay nhà ḍng đang bận lo đám tang cụ cố thân sinh của chị Bề Trên nên số người về dự lễ không đông như thường lệ, tuy nhiên Đức Giám Mục trong những dịp thế nầy th́ không bao giờ vắng mặt. Cùng hiệp thông dâng lễ với ngài có 10 linh mục và giáo dân những họ đạo nơi d́ đă phục vụ.

22/7.2007

Lễ Tang Cụ cố GioanBta Nguyễn văn Linh

Thân sinh Đức Ông Barn. Nguyễn văn Phương.

Và Bà Nhứt Anê Nguyễn Thị Phụng

 Cụ Cố GB Nguyễn Văn Linh, 97 tuổi, Trùm họ  giáo xứ Mai Phốp, thân sinh sinh Đức Ông Barn. Nguyễn Văn Phương, Trưởng Pḥng Bộ Truyền Giáo Rôma và Sr Nguyễn Thị Phụng, Tổng Phụ Trách Hội Ḍng Mến Thánh Giá Cái Mơn, ông ngoại của linh mục Joseph Lê Công Luận, ông của nhiều nữ tu và chủng Sinh. Đây là lễ tang long trọng nhứt từ trước đến nay tại giáo phận Vỉnh Long. Theo Bà Nhứt tu viện Cái Mơn th́ niềm an ủi nầy là hồng ân Chúa dành cho thân phụ ḿnh, người cha hiền ḥa khả ái, sống đức tin trỗi vượt .Dù tuổi cao như vậy nhưng cụ chưa bao giờ bỏ lễ ngày thường, chẳng những thế cụ c̣n đến nhà thờ sớm hơn ai hết để xướng kinh.Theo cha sở Mai Phốp th́ cụ lăng tai nên xướng kinh cả tiếng lại dài hơi, thế là mọi người phải theo “tông” của cụ. Có lẽ nhờ vậy mà trẻ con trong giáo xứ rất thuộc kinh và giờ kinh được sinh động, không ai buồn ngủ.

 Khách viếng và dự lễ đông ngoài dự liệu của gia đ́nh và cha sở. Trước tiên phải nói đến sự hiện diện bất ngờ nhất  là của Đức Tổng Giám Mục Phêrô Nguyễn Ngọc Tốt, Sứ Thần Ṭa Thánh tại Trung Phi, Đức Cha Tôma Nguyễn Văn Trâm, giám mục giáo phận Bà Rịa-Vũng Tàu, Đức Cha Micae Hoàng Đức Oanh, giám mục Giáo Phận Komtum, Đức Cha  Bùi Văn Đọc, giám mục giáo Phận Mỹ Tho cùng với các cha Tổng Đại Diện giáo phận Thành Phố Hồ Chí Minh,  Mỹ Tho, cha  Hồ Văn Xuân, Giám Đốc Trung Tâm Công Giáo Việt Nam. Tất nhiên không thể vắng hai Đức cha của giáo phận Vĩnh Long.

Lễ nghi thật căm động và thánh thiện nhờ vào tài khéo tổ chức của cha sở cùng với hổ trợ của các cha chủng viện. Nhà thờ đầy màu đen tang tốc của các chị hội ḍng Mến Thánh Giá gần xa, dễ hiểu thôi v́ Sr Phụng là Tổng Phụ Trách Hội ḍng Mến Thánh Giá Cái Mơn. Linh mục đặc trách lễ nghi cho biết có 132 cha dâng lễ. Đức cha Tôma Nguyễn Văn Tân, giám mục giáo phận nhà chủ tế  đă chia sẽ trong Thánh Lễ suy nghĩ của ngài mà hầu hết người tham dự sau lễ đă nhắc lại.

“Hôm nay đúng 100 ngày tôi dâng lễ tang cho cụ cố Simon, thân phụ cha Giuse Thích nay cầu nguyện cho cụ cố Gioanbaotixita. Hai cụ cố nầy có điểm giống nhau. Cả hai đều sống thọ và c̣n đủ ông bà, có con là linh mục và nữ tu, nhiều cháu dâng ḿnh phục vụ Giáo Hội. Nếu chỉ sống lâu và c̣n đủ đôi th́ cũng không có ǵ đáng nói, nhưng đây là những ông bà rất mực yêu thương nhau, giử tín nghĩa, sống trọn đạo vợ chồng theo luật Chúa đến cuối đời. Xả hội ngày nay xem việc thất trung, thất tín trong hôn nhân là b́nh thường và đôi khi c̣n cho đó là  quyền tự do, b́nh đẳng và là hạnh phúc thật, th́ đời sống gia đ́nh của hai cụ nói rất nhiều với những kẻ sống đời hôn nhân vị kỹ, và phóng túng. Trong giáo phận  nhà nếu có được nhiều gia đ́nh như thế nầy th́ thật may mắn.”

 

25/7.2007.

Chia sẻ với các Tân Linh Mục.

Sau hai tuần lễ mừng Vinh Qui, các tân linh mục giáo phận Vĩnh Long tập trung về Ṭa Giám mục để được hướng dẩn và chia sẽ đôi điều trước khi nhận bài sai. Là Thầy dạy Đức Tin, là người điều hành giáo phận, chính Đức Giám Mục cho bài sai nên cũng chính ngài dặn ḍ, cho biết đường hướng mục vụ của giáo phận và nhắn nhủ những điều cơ bản cần thiết cho các tân chức sắp vào đời. Ngoài ra vài cha giáo sẻ giúp anh em xem lại ít chuyên đề quan trọng.

Đức Cha cũng xin mấy cha sở tâm sự với đàn em vài kinh nghiệm về cuộc sống tông đồ, đời sống cộng đoàn và ít nhiều sai lầm của người đi trước, đó là những vết xe mà có dịp thấy trước th́ khỏi mất thời giờ rút kinh nghiệm, bởi v́ kinh nghiệm nào cũng phải trả giá, nhiều khi giá quá đắt.

Vâng lời Đức Cha thôi, v́ biết rằng nói chuyện với “tuổi trẻ tài cao” và  đời th́ “trẻ khôn qua già lú lại” khó lắm! Ai sẵn sàng nghe và ai không muốn nghe, trời mà biết ! Nhưng tin chắc một điều là sự chân thành của đàn anh sẻ được nh́n th́ thấy, nghe th́ biết liền.

May mắn lắm, v́ với nhiệt  tâm c̣n đang được nung nóng, các tân linh mục chân t́nh trao đổi nhiều đề tài và sau đây là những vấn đề được quan tâm hơn:

Quan hệ giữa cha sở và cha phó.

Chúng ta không nên đặt vấn đề nầy thành câu chuyện muôn thuở như câu chuyện “mẹ chồng nàng dâu”, bởi ngày nay có nhiều bà mẹ gia đ́nh vào các câu lạc bộ phụ nữ học vi tính, học gia chánh. Có người hỏi:

 -Bà lớn tuổi  rồi c̣n đi học chi cho vất vă thế ?

-Tôi đi học dùm  con dâu tôi, nó đi làm không có giờ học. Tôi học về dạy lại cho nó tiện hơn.

Có những mẹ chồng nàng dâu t́nh nghĩa như thế, nhưng cũng không thiếu những cô dâu đi làm về, mẹ chồng cơm nước sẵn cho nhưng hôm nào cũng cau có:

            -Nấu nướng thế nầy làm sao mấy đưa nhỏ ăn được?

Hoặc:   - Sao mẹ rửa bát đĩa không sạch?;

             - Đến giờ nầy mà chưa tắm cho cháu, thật bực ḿnh!

Bà mẹ chồng chỉ c̣n biết chờ tối vô mùng khóc v́ ḿnh bạc phước cưới phải con dâu hổn láo. Có khi bà tự an ủi: cha mẹ nó không biết dạy th́ ḿnh có gắng dạy từ từ, đàng nào cũng là con dâu, nói ra hàng xóm chê cười!

            Trong gia đ́nh giáo xứ, hay thu hẹp lại, gia đ́nh nhà xứ, cha sở và cha phó không ai t́m quyền lợi cho riêng ḿnh nhưng là những người cùng chia nhau trách nhiệm  để làm thế nào cho giáo dân có được nền giáo dục đạo đức tốt nhất, thấy được gương mẫu  yêu thương và cộng tác đẹp nhất, lảnh nhận các Bí Tích cách sung măn  nhất.

            Những dịp đấu tranh nội bộ để t́m ra phương án hữu hiệu là việc tốt và cần thiết, nhưng sau khi ngă lẽ rồi phải theo phương án đă chọn. Đó là người lịch sự và có kỷ luật. Thôi chờ cờ tới tay rồi phất.

            Văn hóa Việt Nam là “kính lăo đắc thọ”. Bất cứ một người nào nhỏ tuổi mà nói hổn với người lớn đều khó coi và tiếng người đời thường cho là mất dạy. Thế nên các cha hăy coi chừng ngôn từ của ḿnh đốí với Bề Trên, bằng không người ta không nói ra, nhưng rất khinh dễ những người  thiếu lịch sự với kẻ trên trước. Thường các Bề Trên gọi đó là vấn đề giáo dục gia đ́nh: con nhà thiếu giáo dục! Tội nghiệp cho cha mẹ của ḿnh. Một người cha đă dặn linh mục con trước khi đến xứ làm việc: “con nên nhớ cha sở ở đó bằng tuổi cha đấy!” Cha phó trẻ, cha hiểu cha ḿnh muốn nói ǵ  chưa? Có lẽ người cha đă từng thấy có linh mục trẻ nơi xứ nào đó xử sự không văn hóa với cha sở chăng?!

 Với các thành phần dân Chúa:

            Tân linh mục được sai đến với dân Chúa gồm đủ các thành phần kể cả người không có đạo. Tuy nhiên phiền nhất là các thành viên gần cha hằng ngày: d́ phước, ông từ, bà bếp…bởi v́ như người ta thường nói “tảng đá ngoài đường không làm phiền bằng hạt cát trong chiếc giày”.

            Các d́ phước là người nữ cha đừng bắt họ làm người nam nghĩa là có suy nghĩ, phán đoán, hành động, và  lư luận như cha. Cha nhận d́ phước trước tiên là đón nhận một thành viên sống đời thánh hiến chứ không phải một chuyên viên cho công việc. Sự đóng góp chính của họ đối với họ đạo là làm chứng nhân qua đời sống tu tŕ, cầu nguyện cho dân. Các sơ giúp cha trong nhiều việc, cha giúp lại họ không chỉ là phương tiện sống mà làm thế nào cho đời sống thánh hiến của họ được triển nở trong sinh hoạt mục vụ. Là người nhà tu với nhau hăy yêu thương nâng đỡ nhau như thánh Phanxicô và bà thánh Clara…

            Về phía nhà bếp có cha đă hănh diện tuyên bố “tôi tự nấu cơm, không cần bà bếp”. Đức Cha Giacôbê đă  trả lời rằng như thế là chưa ổn đâu! Cha c̣n nhiều việc quan trọng hơn việc nấu cơm v́ “quân tử bất nhập nội trù”. Có bà bếp và đó phải là một người khéo tay hay làm, đức hạnh, không dây mơ rễ má  nhiều, làm phiền trong nhà cũng như khôn ngoan không xen vào công việc điều hành giáo xứ làm cha mất uy tín. Bậc khôn ngoan dặn chúng ta không nên đem theo người thân mà đến đâu hảy nhờ hội đồng giáo xứ t́m người cho.

            Phần ông từ th́ hầu như ngày nay hoàn cảnh kinh tế không cho phép, nhưng bù lại cha có nhiều dự tu và người t́nh nguyện. Dự tu là những thiếu nhi con nhà đạo đức đến ở gần cha để được hướng dẩn từ thuở c̣n thơ, một tổ chức thật là tốt đẹp. Hoàn cảnh của chúng ta là như thế, nhưng tưởng rằng không thừa khi nói với nhau rằng phải đề pḥng kẻ ác ư. Các cha có nhớ chuyện ṭa Giám Mục Hoa kỳ sạt nghiệp v́ chuyện ba đứa nhỏ đó không? Chắc chắn là không thật 100/o nhưng thanh minh thế nào được với kẻ tham lam muốn dùng cơ hội làm tiền và người ghét đạo muốn nhân dịp phỉ báng chúng ta! Chuyện ǵ xảy ra ở xứ người th́ sớm  muộn sẻ đến xứ  ḿnh, nhất là với mạng toàn cầu ngày nay.Trong hoàn cảnh thế nầy th́ việc mục vụ giới trẻ có điều mới hơn ngày xưa. Phải tập họp trẻ để dạy nhưng gần gũi trẻ nam cũng như nữ bất phân tuổi tác là điểm thật tế nhị.

            Thói quen uống rượu.

       Có lần tôi được nghe Đức Cha Giacôbê Nguyễn Văn Mầu, nguyên giám mục giáo phận Vĩnh Long chua chát nói nhỏ:”tôi thương anh em quá! Có nhiều người trong thời gian nào đó đă uống rượu, nay thành thói quen bỏ không được, tội nghiệp vô cùng!” Đây là một trong những điễm Đại Chủng Viện và các Đức Giám Mục quan tâm cách đặt biệt. Một trong vài ngăn trở lớn cho việc tiến chức của chủng sinh là có thói quen uống rượu. Nhiều vị cho rằng uống rượu để xă giao, thật ra đó là lối xả giao của con người tầm thường. Những câu chuyện được trao đổi trang nghiêm có khi trên cả giấy tờ c̣n chưa chắc th́ lời hứa nhờ rượu th́ có ǵ bảo đăm.Trong giờ giáo lư hôn nhân vài cô gái trẻ đă cho ư kiến về người bạn đời như sau:”chúng con không t́m người chồng có quyền cao chức trọng, cũng không cần phải giàu sang phú quí nhưng đừng là một người đàn ông tầm thường. Tầm thường  đối với các chị em là không bản lĩnh, lúc nào cũng nhờ rượu: giận vợ uống rượu, làm ăn thất bại uống rượu, thành công cũng nhậu rượu, gặp bạn bè chỉ biết lấy nhậu làm vui. Sống bên những anh chàng không biết một thú vui, cuộc giải trí nào có tính nghệ sỉ và nét văn hóa, ngoài nhậu rượu như kẻ thất phu th́ không sớm muộn sẻ phải đón nhận quả không lường. Người uống rượu thường dùng ngôn từ của người nghiện rượu th́ làm thế nào người nữ là kẻ tế nhị dịu dàng có thể hạnh phúc được. Một người vợ khổ v́ chồng nghiện rượu, đàn con vô phúc v́ cha uống rượu, một tổ chức tan rả v́ có vị gíam đốc say sưa; giáo dân sẻ xấu hổ thế nào khi cha linh hồn của họ thinh thoảng quá chén.. như ông Noe ...!

            Nếu cần tâm sự với các bạn trẻ tôi xin đă lở nói th́ nói luôn: Thánh hiền đă dạy “kẻ đi tầm đạo mà c̣n nói đến cái ăn cái mặc th́ chưa xứng đáng tầm đạo”. Với một kẻ mới đi tầm đạo mà nói đến cái ăn cái mặc c̣n chưa xứng đáng thay, th́ nghĩ sao về một linh mục trẻ phàn nàn với cha sở rằng “ ăn uống thế nầy làm sao có sức làm việc”? và sau đó cha xin được thuyên chuyển.. Nếu lở ra có người hỏi cha : mấy năm tu luyện của cha để đâu, cha tu luyện điều ǵ mà bây giờ c̣n xem cái ăn trọng như thế?

            Và c̣n nữa: cha khó tánh, nóng tánh quá, hay lớn tiếng với đủ hạng người. Cha tu tâm sữa tánh nỗi ǵ mà chuyện chỉ có thế mà không nhịn được? Cha học Kinh Thánh  nhiều nhưng trong đó có câu:” hảy học cùng Ta v́ Ta hiền lành và khiêm nhượng thật trong ḷng” cha có đọc không?

            Bữa cơm gia đ́nh và giờ giấc.

            Khi thấy một linh mục trẻ không dùng cơm đúng giờ với anh em, Đức Giám Mục có ư kiến liền tức khắc “cha đừng làm phiền người khác đó là việc Tông Đồ rôi”. Văn hóa Việt Nam là ,"kẽ đi không cực, cực người chực nồi cơm". Bữa cơm gia đ́nh là giờ sum họp, đối với nhà xứ đó c̣n là giờ giao ban, trao đổi kinh nghiệm với nhau. Mâm cơm Việt Nam không chia phần như Âu Châu, thức ăn rất ít, chia nhau mà ăn, kẻ trước người sau th́ phiền vô cùng: người  dùng trước phải nhịn để phẩn coi cho được, nếu không vậy th́ người sau chỉ cách c̣n ăn xương cá và húp “canh toàn quốc”. Chưa nói đến khi dùng trể giờ là ăn cơm nguội, mà cơm nguội th́ đầy vi trùng, nên bị bệnh bao tử mà không biết! Trong mọi lảnh vực, chính bữa cơm gia đ́nh là đầu mối sinh ra bao nhiêu đỗ vở. Con cái hư thân v́ cha mẹ không có thời giờ dùng cơm chung với chúng. Vợ chồng ly dị, v́ chồng luôn dùng cơm được chiêu đăi, vợ ăn cơm nhà hàng. Hai d́ phước ăn cơm riêng, cha sở cha phó dùng cơm riêng…nguy tới nơi rồi!

             Cha nghĩ thế nào mà đi dùng cơm khách cũng trễ giờ, gia chủ phải rối lên t́m thức ăn thừa cho cha; khách xong về hết, cha ngồi  ăn một ḿnh coi được không, hay là cả trăm người phải ngồi lại hầu cha ăn?

            Giáo dân dự lễ trễ cha rầy rà, nhưng cha đi dâng lễ trể th́ sao, mà không phải rủi ro một hai lần. Phải nói thật rằng trễ năi là nghề của cha!

            Mỗi người có công việc riêng, cố gắng làm cho xong đă, đó là lư do trể giờ. Thưa rằng đó không phải là lư do, phải dừng lại v́ đây là giờ bắt buộc. Kỷ luật là  vậy. Linh mục được huấn luyện sống kỷ luật, không kỷ luật th́ không thể lănh đạo được.

Giải tội và dạy giáo lư.

            Để đánh giá một giáo xứ, người ta xem số người đi dự lễ và rước lễ. Rước lễ thế nào được v́ cha đâu có giải tội. Cha đến nhà thờ thật muộn và chỉ giải tội cho vài người lấy lệ. Lư do của cha là xưng tội phải có giờ, nhưng giờ của cha và giờ lao động của giáo dân đâu có trùng hợp  nhau. Dân của ḿnh nghèo cha không đi theo họ th́ làm sao giúp đỡ họ được. Giờ của linh mục, sức khỏe của linh mục là của giáo dân, cha có giữ sức khỏe cũng chỉ để phục vụ giáo dân thôi; phiền và mệt lăm, nhưng linh mục là người bị ăn( le prêtre est un homme mangé.)  P.Chevrier.

            Là linh mục trẻ, cha rất năng nổ, sinh hoạt giỏi, nói hay, thu hút được giới trẻ, nay cha dẩn chúng đi tắm biển, mai đi giao lưu với các giáo xứ bạn, tham quan danh lam nầy, thắng cảnh nọ nhưng cha quên dẩn chúng vào ṭa giải tội. Cha chơi với trẻ để chơi thôi, hay đễ giáo dục chúng? Nếu để giáo dục th́ xin cha dừng lại ít phút ngắm thánh Don Bosco, sư tổ của nghành sư phạm thanh thiếu niên, nhất là thiếu niên hư hỏng. Cha cho chúng ta kinh nghiệm thế nầy:” trong suốt đời, tôi chưa bao giờ dùng  đến h́nh phạt  đối với  thanh thiếu niên,  mà  chỉ dẩn chúng vào ṭa cáo giải là thành công hết”.

            Dạy giáo lư là thi hành chức vụ tiên tri của ḿnh. Có không ít cha trẻ dám tuyên bố tôi không biết dạy giáo lư, tôi không quen dạy giáo lư. Dạy hay, dạy dở là là một chuyện, nhưng phận sự của cha là phải  trực tiếp dạy không được nhờ người khác khi không đủ lư do. Đào tạo giáo lư viên và phân công nhau làm việc để sinh hoạt được phong phú hơn, chứ không đào tạo người để cha nghỉ cho khỏe. Ngày nay tại các họ đạo có nhiều giáo lư viên  nên cha sẻ bị cám dỗ giao cho họ dạy thay cha. Cha không dạy th́ không gần gũi giáo dân; không gần  th́ làm sao biết nhau, không biết nhau th́ làm sao người ta quí mến cha. Lư do không được bổn đạo thương là đó.

            Tiếp khách và ngăn nấp.

Tiếp khách là một nhân đức, mất thời giờ và phiền hà lắm, không nhẫn nhục và hi sinh th́ không thể hiếu khách. Dùng cơm với khách mất giờ, nên là cha phó tôi dùng riêng rồi đi nghỉ cho sướng thân! Lư luận của cha là vậy, nhưng cha cũng phải học cách tiếp khách nếu cha muốn giá trị của ḿnh tăng lên  và cải thiện bộ mặt trần thế của Giáo Hội  cho đáng yêu hơn. Ngồi với khách cha sẻ biết ḿnh c̣n đang thiếu điều ǵ. Giúp cha sở tiếp khách cũng là một công tác. Nói nhỏ cha nghe, Đức giám mục của chúng ta khi đến một họ đạo mà thấy vắng hoe là ngài buồn lắm đấy!

Nhà xứ là nhà chung, ngoài cha c̣n nhiều người khác cha nên thu xếp thế nào đừng quá bề bộn mất trật tự trong nhà, chưa nói đến thiếu vệ sinh. Thứ ǵ cha cũng đem vào vào nhà và nơi nào cũng có đồ của cha. Không ngăn nấp th́ nhà rộng thế mấy cũng không đủ

                                                                                                               Ghi nhanh.

                    lmt 

26/7.2007.

Ḍng Ba Cát Minh khấn.

 

 Nhiều năm qua cứ đến hẹn, cha Felix Nguyễn Văn Thiện, tổng linh hướng Hội Ḍng Ba Cát Minh, chánh xứ giáo xứ Cầu Kho, đều đến Cái Mơn để nhận lời khấn của chị em ḍng Cát Minh. Trước năm 1975 Hội Ḍng tại đây phát triển mạnh nhưng phải tạm ngưng nhiều năm, nhiều chị em trước khi qua đời muốn được áo của hội ḍng nhưng không được toại nguyện.

            Gần đây những chị em củ họp lại và phổ biến cho nhiều người mới tham gia. Đa số chị em là những người cao tuổi muốn sống tốt hơn nhờ sự hiệp thông với hội ḍng qua lời tuyên thệ, lời khấn. Thật ra đây là dọn ḿnh chết lành, sự kiện quan trọng nhất của đời người mà ít ai lưu ư. Ngoài ra  chị em sống đời tông đồ bằng lời cầu nguyện theo gương thánh nữ Têrêsa. Trong giáo xứ có người hoạt động th́ cũng có người cầu nguyện hổ trợ cho.

Trong Thánh Lễ hôm nay có:

            5 chị khấn vĩnh viển

            8 chị khấn tạm

            22 chị Tuyên khấn

            12 chị mặc áo

                                                                                                                            xem h́nh =====.>