|
“người nghèo thi chúng con có luôn” (26,1)
Dù tất bật nhưng cha phó Micae Bảo vẫn trễ giờ cơm với anh em hơn mười lăm phút. Vừa ngồi xuống ghế cha vui vẻ hỏi cha sở: - H́nh Giáng Sinh của Mỹ Sơn cha đă lên chưa cha? - Không nhớ rỏ lắm nhưng dường như đă lên đủ h́nh Giáng Sinh của các giáo họ rồi. - Con t́m măi trên Web không thấy chắc cha bỏ sót; con mới được thêm mấy h́nh nữa đây gởi đề cha lên luôn. - H́nh ǵ nữa? - Dạ hôm nay phát gạo cho người nghèo . - Bộ ông tính phát gạo xóa đói suốt đời sao, cha phó Antôn Phương ra tṛ nhà nghề là kiếm chuyện vui với anh em. - Ngoài giáo họ của tôi chỉ thấy toàn gia đ́nh nghèo, người thiếu ăn, nên gặp đâu tôi xin đó, ít nhiều cũng được, ai chê khen cũng mặc chỉ mong sao họ vui được Giáng Sinh và qua cái Tết. - Này nhé, theo báo đài th́ đời sống người dân ngày một cao hơn, coi chừng ông bị mấy người làm biếng lao động, gặp ai xin nấy, thứ ǵ cũng xin, vắng người th́ ăn cắp, không c̣n biết liêm sĩ là ǵ. - Liêm sĩ con khỉ khô ǵ, “tôi biết chiên tôi và chiên tôi biết tôi”. Đất đai luôn úng thủy, có chút ít vườn tạp một năm hoa lợi không được vài triệu đồng. Cho tiền trường, học sinh vẫn bỏ học v́ phải ở nhà bắt ốc hái rau không th́ lấy ǵ qua bữa. Con cái lớn chút đă lên tỉnh thành làm thân con sen, khá chút là bán hàng mỗi tháng được một hai triệu đồng, trừ tiền nhà trọ và ăn tiêu c̣n chút ít dành dụm mua sắm cho ông bà cha mẹ, mấy em đồ Tết, vài kí bánh mứt th́ chỉ c̣n đủ tiền xe trở lên thành tiếp tục sự nghiệp ở đợ, nói cho hoa mỹ là đi làm thành phố.
Cha sở nói như để giảng ḥa: - Chuyện nầy là thật trăm phần trăm đây: muốn đi thành phố t́m việc th́ xin tiền cha đă đành, điều lạ là sau khi về ăn Tết lại đến xin tiền đi ở đợ tiếp. Hơi bị sốc đấy, nhưng khi nghe tả rơ nguồn cơn mới thấy là chuyện thương tâm thật.
Cha Phương chưa chịu thôi chọc tức anh em: - Thưa cha ngày nay đi đâu cũng thấy nhà tầng, xe hơi, xe tay ga, ra khỏi làng đă công ty xí nghiệp mở mới đếm không kịp.
Biết người anh em kiếm chuyện chọc quê, cha Bảo vui cười nhưng vẫn nói có vẻ cay: - Th́ ông đi đây đi đó thấy nhà tầng, xí nghiệp, tôi th́ chỉ biết ra vùng sâu nầy thấy toàn nhà lá sắp sập, cḥi tranh xiêu đổ, thấy đàn bà trẻ con đi cào hến dưới ao, hái rau trên ruộng...
Phân giải cho hai ông quan trẻ muốn chơi nhau lo ăn cơm mau đi ngủ, thật là khó. Tuy nhiên qua câu chuyện chúng ta nhớ lại Lời Chúa” người nghèo th́ chúng con có luôn”. Người nghèo vẫn tồn tại ngay cả ở những xứ sở được xem là văn minh và giàu nhất thế giới. Và chắc chắn sẻ tồn tại đên tận thế nếu người ta không cư xử với nhau theo tinh thần yêu thương và công bằng của Chúa Giêsu.
Anh em chọc quê nhau tí vậy nhưng tinh thần của cha Bảo là của chung tất cả anh em Cái Mơn và có thể nói là của toàn thể linh mục trên thế giới. Tuy nhiên cũng thông cảm cha Bảo tí qua việc giải quyết vụ mấy tấm ảnh mới đem về: h́nh nhiều quá nhưng cho lên trang tin tất, nhỡ hôm nào cha Bảo cho đám trẻ xem mà chúng không thấy h́nh của ḿnh chắc chúng buồn lắm. Tội nghiệp chúng nó, lên hết …
|