Mến gửi anh em dự tu họ đạo Cái Mơn.

                                                                                                         ♣ www.caimon.org mến chào bạn

 

      Thời khắc giao thừa chẳng mấy chốc sẽ đến với chúng ta. Chia sẻ vài tâm t́nh gói trọn trong khuôn khổ nhà tu, tôi cảm thấy khó khăn. Phải chi ḿnh được dạo phố dưới ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy, băng rôn “Happy new year” đầy ngơ, xập x́nh điệu nhạc xuân,… lúc đó, bài chia sẻ của tôi ắt hẳn đượm mùi năm mới, hơn là không gian g̣ bó nơi gian pḥng làm việc. Nói ǵ th́ nói, chia sẻ th́ vẫn phải chia sẻ.

     Bỏ hàng đống giờ, lật tới lật lui, đến nỗi nát nhầy quyển Tân Ước để t́m một đoạn, một câu mang sắc màu giao thừa, sao mà khó thế. Trong lúc mọi nhà lao xao dọn dẹp đón năm mới, th́ tôi lại phải vắt óc suy nghĩ đề tài chia sẻ. Mọi hy vọng của tôi về thú vui giải trí tự do coi như lịm tắt. Trong lúc suy nghĩ đề tài cụ thể, tôi điểm mặt anh em, thấy thiếu thiếu vài người. Hóa ra vài sĩ tử đang tràn trề hy vọng gặp được một đề thi như ư. Ngó quanh, nh́n quẩn, đi đâu tôi cũng thấy nơi mỗi người tại mọi thời điểm, họ đặt một tí ǵ đó hy vọng vào công việc ḿnh làm. Chính niềm hy vọng đó đem đến một sức sống nho nhỏ, một niềm vui xinh xinh, tuy không thốt thành lời, nhưng niềm hy vọng đó có sức đan kết con tim, chia sẻ nỗi ḷng. Sao lại thế? Khi nơi tôi chớm nở niềm hy vọng cỏn con, tôi làm mọi chuyện thường ngày với tâm trí một phần đặt vào công việc, phần nữa y như thể lập công quả trong công việc đang làm hầu niềm hy vọng mau thành sự thật. Chẳng trách ǵ Thánh Phaolô gặp được niềm vui trong sự hy vọng khi Ngài đề cập trong (Rm 12,12).

     Lắm khi dồn hết mồ hơi mẹ lẫn mồ hôi con cho cái gọi là công quả, đôi khi cũng gặp quả thật, mà là… quả báo. Nản hết sức! Nếu như không bị nhiều thứ chi phối, hay nói đúng hơn: đức tin c̣n khá kiên định th́ mới giữ được niềm hy vọng. Ngẫm nghĩ kĩ, tôi thấy những niềm hy vọng thuộc thể loại ấy thường không bền vững. Dù được, dù không, khi hết mục tiêu th́ công quả cũng chấm hết. Chẳng lẽ đời tôi cứ lao đao, lận đận chốn mịt mù, không t́m được niềm hy vọng nào lớn lao sao? Cứ như vậy, cái tuổi nó đuổi xuân đi, năm mới tới vẫn với bộ mặt cũ, vẫn co tṛn trong cái ṿng lẩn quẩn.

Giây phút giao thừa năm nay, chắc hẳn tôi phải chuyển một hướng đi mới, sáng hơn, gam màu nhí nhảnh hơn. Thay v́ trước đây, tự tôi t́m niềm hy vọng cho ḿnh, bây giờ tôi phải nhờ Thánh Phaolô lục lọi trong số những tư tưởng của Ngài, chọn một tư tưởng nhỏ nhoi nói về niềm hy vọng: “niềm hy vọng anh em đă được nghe loan báo khi lời chân lư là Tin Mừng đến với anh em” (Cl 1,5b).

     Đề cập trên đây, không phải bắt anh em đọc tất tần tật, tuốt tuồn tuột quyển Thánh Kinh, nhưng điểm nhấn ở chỗ: chúng ta nâng đỡ tinh thần lẫn nhau trong cùng lối sống Tin Mừng. Với việc tuân giữ lời khuyên Phúc Am, chắc chắn việc trầy trụa, xước da là điều không tránh khỏi. Khác với những niềm hy vọng không bền vững, lối sống Tin Mừng đ̣i hỏi hy sinh đều đặn, lâu dài. Và cũng khác những niềm hy vọng tầm thường, chúng chỉ mang đến hạnh phúc khi hy vọng thành sự thật, c̣n lối sống Phúc Am mang đến niềm vui cả ngay khi bạn đang ra sức đào luyện trên con đường ấy: những niềm vui nho nhỏ trong việc chia sẻ đời sống chung, trong những lời tâm sự tận t́nh, đôi khi đụng độ đỉnh điểm để sau đó hiểu nhau hơn,… hy vọng và vui mừng. Như đă nói, niềm hy vọng này đ̣i hỏi người chiến sĩ đủ mạnh để trường kỳ kháng chiến, kiên nhẫn từng tí một. Một trong những phương pháp để kháng chiến lâu dài, đó là cập nhật thường xuyên phương pháp chiến đấu. Đối với chúng ta, không ǵ khác việc cầu nguyện và đọc Sách Thánh.

     Những ǵ cần chia sẻ đều đă nói. Rơ ràng rất khô khan, khó mà nghĩ đây là bài chia sẻ để đọc lúc giao thừa. Chắc tôi phải đi lại từ đầu và bắt đầu một… đề tài mới?! Nói vậy chứ làm người ai làm thế! Mến chúc anh em một năm mới tràn đầy hy vọng trong lối sống Phúc Am. “Hăy vui mừng v́ có niềm hy vọng, cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân và chuyên cần cầu nguyện” (Rm 12,12). Nếu như chẳng may anh em bắt gặp bài chia sẻ của tôi hao hao giống thể loại diễn dịch một đoạn thư Phaolô, xin đừng cười chê. Mà nếu anh em có chê cười, tôi vẫn “vui mừng v́ có niềm hy vọng, vẫn cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân và chuyên cần cầu nguyện” (Rm 12,12). Amen.

LG