|
Giáng Sinh Với Người Nghèo Theo thông lệ, dịp Giáng Sinh nhà thờ Cái Mơn có dọn bữa cơm cho cho những anh chị em bé nhỏ của Chúa Giêsu; các cha, các sơ và hội đồng giáo xứ phục vụ. Trong bối cảnh nghèo nàn của năm nay, thấy rằng việc dọn ăn không thực tế và mất thời giờ nên giáo xứ chỉ tặng quà. Có tất cả 120 phần quà và mỗi phần là 100.000 ngàn đồng. Số quà nầy do Ông Bà Trương Vỉnh Tống, cháu nội Út của nhà bác học Trương Vỉnh Ký tặng. Theo ông nói tếu, thì quà nầy ông lượm được ở Pháp. Sự thực thì đây là sự đóng góp công sức của các con cháu ông, nhất là cô gái Út. Cô nầy mời khách đến nhà dùng cơm và đánh đàn cho khách nghe lấy tiền. Ông cũng tâm sự với bà con hôm nay rằng:"tôi đã làm việc cho tỷ phú 35 năm và chưa bao giờ thấy vui như hôm nay". Khi nói bối cảnh nghèo nàn của năm nay, tôi không muốn đề cập đến kinh tế quốc dân luôn được nâng cao! cũng không nói đến cái nghèo thiêng liêng của người công giáo vì qua nhiều thử thách đức tin trưởng thành và vững mạnh hơn, điều nầy ai cũng thấy. Như vậy chẳng phải giàu sao! Thế nhưng khi nhìn những ngôi sao quá đẹp, hang đá rất mỹ thuật, cây Giáng Sinh cao 12m, ngọn nến cao 6m trước sân nhà thờ, tôi liên tưởng ngay đến những vùng mà giáo dân không được đi lễ, thậm chí nhiều nơi không có chổ để đứng cầu nguyện thì nói gì đến nhà thờ, hang đá, đèn ngôi sao...! Dọn bữa cơm không phải để chúng tôi ăn nhưng là cho người nghèo. Dọn bàn cho người nghèo và ngồi với họ một lần, dịp lễ trọng Giáng Sinh, theo kinh nghiệm thì tất cả đều vui.Phần chúng tôi ý thức được chuyện "đến để phục vụ chứ không phải để được phục vụ"qua chén cơm người nghèo. Và chính người nghèo được an ủi vì cãm thấy mình được quan tâm ít là lần nầy đây. Tuy vậy chúng tôi vẫn cãm thấy chuyện ăn uống trong bối cảnh hôm nay là không liêm sĩ. Tưởng rằng mỗi năm số người nghèo giãm đi nhưng năm nào cũng có người nghèo mới. Số quà có hạn nên luôn phải chuẩn bị nhiều phần ngoại lệ dành cho những cụ ông, cụ bà bị biện sở bỏ quên.., hoặc cũng có nhiều người thấy người ta có quà thì đến thử thời vận để may ra... Thông cãm thôi, bởi chúng ta toàn là dân ăn xin: con cháu ông Út xin người Pháp, ông Út xin lại của con cháu, cha sở xin lại của ông bà Út, các cụ ông, cụ bà nói là đến xin cha quà, nhưng nào có phải là của cha đâu. ! Tóm lại ăn xin và xin ăn kiểu nầy thì chẳng có gì đáng trách và hổ ngươi. Không ăn cắp là được rồi! |