Giáng sinh nghèo.

Chia sẽ Lời Chúa tại nhà thờ Cái Mơn

 25/12. 2008

è Xem hình  Giáng Sinh họ Phú Hiệp

 

Ngày giáng sinh, tôi mượn cái nghèo của Chúa để nói đến cái nghèo của chúng ta.

Đức Giêsu sinh ra là một người nghèo. Điều này ai ai cũng biết, có khi biết rõ nữa là khác. Mừng lễ giáng sinh, để gặp được Chúa, chúng ta phải tìm nơi người nghèo. Những điều này không phải là tư tưởng mới, nhưng vẫn phải nhắc lại để không quên. Có một câu chuyện muốn nói với anh chị em. Không khí đêm giáng sinh vui nhộn nào là đèn búp sơn, cây noel, đèn ngôi sao, đèn hang đá, và âm thanh nhạc khúc Giáng Sinh nơi những chiếc loa công suất lớn. Tiếng nhạc xập xình phát ra với công suất 2500 W vậy mà không che lấp được tiếng vọng cổ vang vọng đâu đây.

 Ngồi trong phòng làm việc, có khi nghe tiếng nhạc như muốn vỡ ngực, vậy mà tiếng vọng cổ đâu đó vẫn âm vang. Tôi vẫn làm việc, cứ nghĩ là các ông nhậu ôn lại một thời đã qua, tiếng vọng cổ có đó, nhưng tôi vẫn lẳng lơ, và cũng chẳng buồn để ý đến tiếng vọng cổ. Ngồi lâu trong phòng, muốn ra ngoài hít thở chút không khí đêm Giáng Sinh, tôi rời khỏi phòng. Đảo mắt nhìn trước sau, ý cũng muốn tìm nơi phát ra vài câu vọng cổ nãy giờ. Đập vào mắt tôi là hình ảnh hai vợ chồng nghèo ăn xin. Tôi thầm nghĩ: cái đêm mọi người đua nhau vui cười, nghỉ ngơi, đêm mọi nét mặt trở nên vui tươi rạng rỡ, bỗng đâu xuất hiện một đôi vợ chồng nghèo. Cái nghèo cướp đi niềm vui Giáng Sinh của họ. Cái nghèo làm cho họ cách li với niềm vui Chúa giáng sinh. Rõ ràng, tin vui Chúa Giáng Sinh trước nhất được loan báo cho mục đồng, những người “ăn bờ ngủ bụi”. Tin được loan đi không nhằm mục đích nào khác ngoài việc báo tin vui cho người nghèo.

 Không khí nhộn nhịp đêm Giáng Sinh, đành rằng vui thật, nhưng ở đây có một đôi vợ chồng nghèo, đang đợi tôi, đợi mọi người thay lời sứ thần loan tin vui cho họ. Nghĩ đến đây, tôi móc tiền trong túi, lịch sự trao cho đôi vợ chồng. Có lẽ hai vợ chồng này sẽ được nhiều người cho tiền trong đêm nay, ít ra là những anh chàng có bạn gái. Qua việc thể hiện mình: cho người nghèo tiền, sẽ làm cho bạn gái thấy mình gă lăng. Vậy mà tôi chẳng thấy cặp tình nhân nào tình tứ trao tiền cho đôi vợ chồng nghèo này. Đứng đợi lâu, lâu mà chẳng thấy ai, lâu quá nên tôi đành lắc đầu và vào phòng tiếp tục việc đang làm dở dang.

          Cuộc sống hôm nay có nhiều cái nghèo và nhiều kiểu người nghèo. Cái nghèo dễ thấy nhất là nghèo vật chất. Có phải nghèo vật chất làm người ta mất niềm vui, mất hạnh phúc? Nền kinh tế nước Mỹ trong giai đoạn này được đánh giá cao, xem như là cường quốc, vậy mà rất nhiều người giàu không tìm thấy hạnh phúc, nhiều cặp vợ chồng ly hôn. Tiền bạc có sẵn, nhưng tình thương lại thiếu. Nghèo tình thương, nghèo tinh thần. Còn có cái nghèo trí thức, nghèo học vấn, nghĩa là trình độ học vấn thua sút bạn bè cùng trang lứa, học chưa xong bằng cấp phổ thông,... Thêm một cái nghèo, đó là nghèo văn hóa. Cách ăn mặc, đi đứng, phép lịch sự trong xã hội nằm ở nét văn hóa mỗi người. Nếu như văn hóa kém, nghĩa là nghèo văn hóa, sẽ làm người khác coi khinh mình. Lúc đó, chính mình hạ thấp nhân phẩm, chỗ đứng của mình trước mặt Thiên Chúa và người khác.

          Tôi muốn nhấn mạnh một cái nghèo, theo tôi rất quan trọng, đó là nghèo đạo đức. Theo Chúa Kitô, trở thành một Kitô hữu, đòi hỏi anh chị em phải sống quên mình. Lòng đạo đức không chỉ thể hiện nơi câu kinh ở nhà thờ. Điều đó tốt, nhưng chưa đủ. Tôi mời gọi anh chị em đem Chúa về chính nơi mình sống, bằng việc không ăn gian, không nói dối, không chửi tục, ra sức làm gương và nuôi dạy con cái thành người. Chính những hành động đó, mới thể hiện cho những người xung quanh thấy được: anh chị em tìm thấy niềm vui vì Chúa đã Giáng Sinh. Chúa Giáng Sinh, đem con người về đúng vị trí thánh thiện và tại vị trí đó, con người mới thật sự hạnh phúc. Khi nghèo, bất cứ ở khía cạnh nào, con người cũng trở thành kẻ ăn xin. Ước gì, chúng ta biết tìm ra chính cái nghèo phi vật chất: nghèo tình thương, nghèo lòng đạo đức,... và khẩn khoản nài xin Chúa qua hồng ân Giáng Sinh giúp chúng ta làm giàu. Mặt khác, chúng ta cũng phải chủ động sử dụng những cơ hội Chúa ban để “làm giàu” chính mình. Làm giàu bằng cách: biết tha thứ, biết quảng đại trong việc chung của họ đạo, quảng đại với người nghèo. Nhờ vậy chính chúng ta cảm thấy bình an, hạnh phúc thật khi con người không vướng bận, bối rối tâm hồn.

            Cầu chúc anh chị em mùa Giáng Sinh được Thiên Chúa “làm giàu”.

                                                        Hùng Sơn ghi lại.