Chia sẽ Lời Chúa đêm Vọng Giáng Sinh tại Cái Mơn.

24/12/2008

 

==> Xem h́nh Giáng Sinh giáo họ Vĩnh B́nh

 

Thiên thần đến báo tin cho các mục tử: “Ta báo tin cho các ngươi và cho muôn dân một tin vui đó là: các ngươi sẽ thấy một hài nhi mới sinh bọc trong khăn vải, đặt nằm trong máng cỏ”. Đọc kỹ đoạn Kinh Thánh (Lc 2,1-14), có hai chuyện muốn chia sẻ: (1) báo một con trẻ mới sinh, với dấu hiệu con vua trời đất bọc trong khăn đặt trong máng cỏ: câu chuyện này là thật; (2) câu chuyện của chúng ta.

Dấu chỉ của các thiên thần dành cho nhóm mục tử: chính là đứa trẻ nghèo khổ, bọc trong khăn, đặt trong máng cỏ. Máng cỏ vốn là nơi chứa rơm cỏ để ḅ lừa ăn. Các mục đồng đến chuồng ḅ, sẽ thấy y như vậy, thấy rơ ràng như vậy. Câu chuyện nghe thiên thần báo tin không phải do nằm mộng, cũng chẳng phải là giấc mơ, nhưng là một chuyện thật đối với các mục đồng. Riêng với muôn dân, câu chuyện này nói đến một con trẻ nghèo, một Chúa Kitô nghèo. Dân muốn gặp Chúa giáng sinh, gặp Chúa Hài Đồng, không thể đi t́m trong đền vua Hêrôđê, đi t́m chốn thành thị, trong hoàng tộc, trong những người giàu sang, mà ở trong máng cỏ nghèo. Ngày nay cũng vậy, chúng ta không thể t́m gặp Chúa Giêsu hài nhi ở trong nơi sang trọng, không ở nơi người giàu, chốn phồn hoa, nhưng ở nơi người nghèo, người bé nhỏ. Điểm ấy chính là nét đặc biệt của Chúa Giêsu hài nhi. Dấu hiệu rất rơ ràng để gặp Chúa: cái mũi tên với chữ nghèo bên trên mũi tên, cả hai đi theo nhau. Hễ gặp chỗ nào nghèo, vô đó, Chúa Giêsu ở đó. Đó là dấu chỉ của chúng ta. Cho nên, trước cái vui của nhân loại trong dịp lễ giáng sinh này, vui quá, sướng quá, chúng ta là những tội nhân, những người đang cực khổ, đang khổ sở quá chừng, vậy mà bây giờ được Thiên Chúa đến ở cùng chúng ta, làm người như chúng ta, chỉ trừ tội lỗi (Dt 3,15). Để thấy được cái lư thú trong chuyện này, có một câu chuyện minh họa. Một ông giám đốc giàu sang mời bè bạn, mời những người thành đạt đến dự tiệc. Trong số thực khách có một thầy giáo già, thầy chủ nhiệm cũ thời tiểu học. Tất cả mọi người đến dự tiệc bằng xe hơi. Ong già lẩm cẩm chân run, cho nên khi bước xuống xe th́ bị té. Xui hơn nữa là trúng vũng nước. Mọi người hết hồn. Làm sao bây giờ? Và ông già ngượng nghịu muốn trở về nhà. Mọi người chứng kiến: “Thầy là thầy mà, có sao đâu?”. Và khi chủ nhà hay tin, vội vàng chạy ra can ngăn: “Con chào thầy, mời thầy vô, không sao đâu. Thầy vô thay đồ của con, c̣n không th́ thầy cứ mặc đồ này. Không ai nói xấu hay cười thầy đâu. Đây là chuyện rủi ro. Nếu xét trách nhiệm, th́ là lỗi của con chứ không phải của thầy. Trước cửa nhà con mà có vũng nước dơ như thế này là lỗi của con. Con xin lỗi thầy. Mời thầy vào nhà con.” Nhưng riêng ông thầy giáo, v́ bản lĩnh của ḿnh, v́ danh dự bản thân, v́ những bài học lịch sự, nhân bản ḿnh đă từng đứng lớp dạy học tṛ bao nhiêu năm nay nên ông nhất định đi về. Ong giám đốc hết biết đường tính, nhưng phải rước cho được ông thầy. Không ǵ danh dự cho một nhà thành đạt cho bằng trong buổi tiệc quan trọng của gia đ́nh có ông thầy cũ ngồi kế bên. Anh ta mới tính kế: liều mạng té đại xuống chính vũng nước ấy khi trên ḿnh đang mặc bộ đồ veston mới cáo. Người ta hết hồn, kéo ông giám đốc lên. “Anh có sao không?” “Không sao. Thầy tôi ướt, tôi cũng ướt, có sao đâu!” Ong ta lại nắm tay thầy: “Con cũng ướt như thầy, mời thầy vô, thầy cùng vô nhà với con”. Ong thầy giáo biết anh này kiếm chuyện xạo, nhưng đó là cách để thể hiện ḷng thành của học tṛ cũ. Ong thầy cùng ông giám đốc vào nhà và dự tiệc, không phải ngồi nơi b́nh thường, nhưng ngồi ở mâm danh dự, ngồi chiếu trên.

Thiên Chúa đă rớt xuống vũng bùn nhơ, Thiên Chúa chúng ta cách đây hai ngàn năm rớt vào ṿng vây tội lỗi, rớt vào biển dục vọng của con người, biển hôi tanh tội lỗi của con người. Rớt xuống làm ǵ? Chỉ là để đồng hàng với chúng ta, làm người như chúng ta, rớt xuống để đưa chúng ta đi lên trời về với Chúa. Và các Thánh nói: “Thiên Chúa chúng ta làm người để chúng ta trở thành Chúa” (x. 2Cr 8,9). Bây giờ ḿnh trở nên ngang hàng: Chúa Kitô là người, tôi cũng là người, Chúa có cha có mẹ sinh ra (dĩ nhiên chỉ là cha nuôi), tôi cũng do cha mẹ sinh ra. Cái vui chính là: Chúa rớt vào ṿng vây tội lỗi để sống cùng con người, nhờ công nghiệp cứu thế, đưa con người trở lại t́nh trạng thánh thiện ban đầu (x. Dt 3,15). Như vậy, với niềm vui ấy, không ai được phép mặc cảm ḿnh với chính tội lỗi bản thân, để không dám đến với Chúa, không dám đến nhà thờ, không dám nh́n mặt người này người khác,... Không thể sống lẩn quẩn: v́ tôi là tội nhân, tôi không xứng đáng. Không thể như thế! Con Thiên Chúa đă rớt xuống bùn như tôi, đă kéo tôi lên. Đó là Tin Mừng cho chúng ta. Chúng ta được phước cứu rỗi, được kéo lên. Chúng ta cảm tạ Chúa, chúng ta vui mừng. Nếu chúng ta không cảm nghiệm được điều đó, hăy cầu xin: “Xin ban thêm ḷng tin cho con” (Mc 9,24). Một trong những điều quan trọng cần phải tin đó là: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đă ban Con Một, để ai tin vào Con của Người th́ khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16).

Với những tản mạn góp nhặt nho nhỏ trên đây, cầu chúc mọi người đón nhận sứ điệp yêu thương đêm giáng sinh với tất cả hiệu quả tốt lành mà sứ điệp mang lại.

 

                                     Hùng Sơn ghi lại