CẦU CÁI MƠN ĐƯỢC XÂY MỚI

                                                                              khách du lịch

Sau nhiều năm nghe thông báo, rồi chờ đợi, nay công việc xây dựng cầu mới đă bắt đầu. Bắt đầu có nghĩa là khởi công giải phóng mặt bằng và chỉ mới thấy xuất hiện xe cuốc làm đường tạm, chưa thấy cơ giới và đội thi công. Người Cái Mơn mừng nhưng cũng băn khoăn v́ đă có lần đội thi công đến cất nhà  tạm trú, ở mấy tháng, sau một năm nhà sập rồi đội thi công biến mất. Công tŕnh vẫn c̣n trên giấy tờ. Điều lo lắng nữa là không biết công tŕnh sẻ kéo dài trong bao lâu, bởi chắc chắn là phải chịu tiếng gầm rú của cơ giới, nắng th́ bụi, mưa th́ lầy lội. C̣n phải nói điều lo hơn thế nữa là việc thi công sẻ ảnh hưởng thế nào đến các công tŕnh lân cận: nhà thờ, tháp chuông và các kiến trúc khu vực nhà xứ. Tất nhiên giáo xứ đă họp bàn với ban quản lư công tŕnh nhưng vẫn cầu xin cho dự án được kết thúc tốt đẹp.

Tại Cái Mơn có hai cây cầu được âm thầm đổi tên đó là “Cầu Nhà Thờ hoặc Cầu Sắt” được đổi thành cầu Cái Mơn Lớn và cầu Bà Trùm được gọi là Cầu Cái Mơn Nhỏ. Những tên lịch sử nầy chắc chắn sẻ mai một khi cầu mới hoàn thành . Xin ghi lại đấy it ḍng để kỷ niệm về một thời.

Thông thường làm đường đi rồi mới bắt cầu, nhưng cầu Cái Mơn Lớn có sự bất thường. Đường liên tỉnh không đi ngang nhà thờ nhưng đi ṿng qua chợ. Khi cất nhà thờ xong (1847) cha sở Gernot xin tỉnh trưởng Bến Tre cho kéo con đường thẳng trước nhà thờ như hiện nay, nhưng giáo dân đi lễ phải qua cầu khỉ, nhiều người nhất là trẻ con bị rơi  sông. Cha sở xin thêm cây cầu. Từ đó cây cầu được gọi là cầu nhà thờ. Cầu dược thiết kế bằng sắt Eiffel nên c̣n gọi là cầu sắt.

Tuổi đời hơn trăm năm nên chân cầu sắt ṃn, ván găy đổ phải gia cố nhiều lần nhưng không bao giờ an toàn. Trước năm 1975 có lần con ḅ rơi xuống sông, tức cười nhưng lo lắm, ḅ mà rơi như vậy th́ trẻ em ra sao. Và nỗi âu lo đó đă thành sự thật: sau năm 1975 không nhớ rỏ là năm nào, một thanh niên dẩn trẻ hàng xóm đi lễ. Với ngọn đuốc chập chờn em bé không trông rỏ những khoản trống trên cầu nên rơi xuống sông chết ch́m. Cha mẹ bé không lắm chuyện bởi đă nhờ người thương đưa đi lễ là việc tốt. Đó là việc rủi ro đàng khác đi lễ chết cũng cam thôi. Về phía luật pháp anh thanh niên đă bị phiền nhiều không phải v́ làm chết con người ta nhưng vấn đề là dẫn trẻ đi lễ.

Trong việc giải phóng mặt bằng giáo xứ đă nhiều lần cùng với nhà thầu công tŕnh, các ban ngành xă, Huyện họp bàn nhiều lần với kết quả rất tốt đẹp. Người dân c̣n được góp ư trong việc có đường dân sinh để vào nhà thờ.

Nghĩ rằng nên nêu gương cho giáo dân nên sau khi nhận tiền bồi thường, theo nguyên tắc hai mươi ngày phải giao mặt bằng, giáo xứ di dời ngay các cây công tŕnh. Phần tường rào chờ nhà thầu công tŕnh di dời bằng cơ giới như ghi trong biên bản, nhà thờ chỉ phải xây lại tường rào khi cầu hoàn thành với kinh phí đền bù trước. Thế nhưng hôm nay khi bắt đầu công việc th́ đại diện nhà thầu xin nhà thờ mượn máy khoan cắt bê tông cắt dùm tường rào ra từng mảng chừng hai mét v́ khả năng máy chỉ nâng được một tấn!  Thấy rằng trao đổi mất giờ vô ích nên ông Trùm đề nghị đập phá, lấy sắt làm rào tạm cho xong, mùa nầy thanh niên phải lo cây kiểng Tết. Hàng rào tạm xong rồi đó nhưng buồn lắm v́ chỉ cách nhà thờ có 4m. Cái Mơn vốn sản xuất cây cảnh và cây công tŕnh nên xe có trọng tải lớn qua lại thường xuyên, liệu có bảo đăm được vấn đề lún sụt không, đấy là chưa nói đến xe cơ giới làm cầu.

Trước mắt lễ Giáng Sinh sắp đến, vấn đề trật tự sẻ bi đát v́ chổ đứng cũng không đủ! Mặt bằng vừa giải phóng thoáng rộng sẻ tạo cơ hội cho việc bán buôn trong ngày lễ vốn đă phiền nay rối thêm. Và khi viết mấy ḍng nầy chúng tôi không thấy có thầy thợ nào ở công tŕnh! Chợ Giáng Sinh sẻ họp nay mai và kéo dài đến Tết…  đến ngày nào công tŕnh thật sự thi công. Ngày nào? Trời biết…! Chỉ biết họp chợ th́ vấn đề trật tự, vệ sinh sẻ bát nháo! Khu vực nhà thờ sẻ mất đi sự tôn nghiêm. Xin về Cái Mơn xem cho biết!

 

 H́nh ảnh =>