Cái Mơn những ngày cuối năm

29/12/2008

                                                                                        ♣ www.caimon.org mến chào bạn

 

Những ngày cuối năm dương lịch, tại những thành phố lớn như Sài G̣n, Hà Nội,... dễ dàng bắt gặp điệu nhạc xập x́nh, chưng diện băng rôn, cây cảnh. Sáng nay (29/12), tản bộ vùng chợ Cái Mơn, không khí sang năm mới t́m hoài mà chẳng thấy. Lạ thật, quen với môi trường thành phố hơn 20 năm nay, bây giờ chẳng ngửi tí ǵ là không khí cận dương lịch, tôi thấy thiếu thiếu sao ấy. Ngẫm đi ngẫm lại, cũng đúng thôi: Sài G̣n lao ḿnh vào nếp sống công nghiệp, cái bận rộn, tấp nập, không ít bon chen trở thành nét đặc trưng vốn có ở Sài thành. Cái Mơn: cây kiểng, gà tre, gà ṇi,... buông ḍng theo nhịp sống nông thôn, có riêng nơi ḿnh sự b́nh thản qua ngày. Không tí ǵ gọi là đua đ̣i, cập rập, ngay cả không khí môi trường sống cũng chẳng thấy tí ǵ hối hả, hấp tấp, điều này tạo nên chốn b́nh yên thôn quê. Lại nữa, vụ đoạt cup vô địch của đội tuyển quốc gia Việt Nam trong trận chung kết hôm qua, ở đây sao mà thanh b́nh, yên ả. Tôi dám chắc ở Sài G̣n việc đi “băo” (đua xe gắn máy, chạy lạn lách với tốc độ cao, rú ga xịt khói,...) là điều không tránh khỏi.   Thế mà Cái Mơn vẫn nhịp sống êm thuyền lặng gió.

          Mỗi khi Tết dương lịch chào ngơ, ḷng tôi lao xao sao ấy. Năm nay cũng thế, tôi đi và t́m cái lao xao vốn có của ḿnh nhưng chẳng thấy. Thay vào đó, vùng trời êm dịu Cái Mơn để tôi bắt gặp một cuộc sống vẫn êm đềm xuôi chảy. Đổi không khí, tôi kịp nhận ra ḿnh bị nhiều tác nhân chi phối. Một thói quen công nghiệp ăn sâu vào tôi, chẳng biết tự lúc nào. Chính lúc này, tôi nhận ra sự may mắn đang đến với ḿnh. Về Cái Mơn dịp này, tôi học được bài học từ bỏ những lao xao công nghiệp. Tôi học biết cách hít thở một vùng trời không ô nhiễm: bụi, tiếng ồn. Học cả một phong cách đón mừng chiến thắng cup vô địch trong sự yên ắn thanh b́nh. Đáng lẽ ra tôi phải thấy khó chịu khi phải thay đổi đột ngột một tiến tŕnh lâu dài vốn h́nh thành trong tôi. Thế mà nay, Cái Mơn không biết tự lúc nào đă giúp tôi mỉm cười với sự nhẹ nhàng không khí những ngày này. Sài Thành bảo rằng “con gái miền Tây xinh lắm”. C̣n tôi, tôi phủ định ḥa toàn điều ấy. Tôi thấy Cái Mơn, không những con gái, mà cả con trai, cả cái không gian bao bọc sông nước, nhất là cây cảnh, vị thế, tất cả đều xinh. Điển h́nh: chính cái xinh xắn ấy đă “dụ” tôi quên đi cái không khí nặng nề vùng Sài Thành công nghiệp, cái rộn rịp những ngày đón tết dương lịch. Tôi lưỡng lự: biết ḿnh bị dụ nhưng vẫn để Cái Mơn dụ, ai bảo ḿnh khờ, ḿnh mỉm cười bỏ qua. Phải chi những ngày này năm sau, cha sở Cái Mơn tiếp tục dụ ḿnh?!

          Rời Sài thành, tôi biết có nhiều người nhắn nhủ mau xong việc mà về. May mà c̣n kịp nhắc nhớ ḿnh, chứ không,... Tôi cười với chính suy nghĩ đáu để của ḿnh, không phải v́ tôi muốn ở lại măi ở Cái Mơn, nhưng tôi sợ rằng, chắc ǵ hết việc mà ḿnh mau về. Biết đâu sau công việc, Cái Mơn dùng phương thuốc nào thôi miên để tôi phải lưu luyến nán lại thêm ít hôm? Nói th́ nói vậy, chứ tội nghiệp Cái Mơn. Tôi ăn nhiều lắm, không dám nói đầu bếp Cái Mơn nấu ăn ngon cho bằng muối, đường, bột ngọt Cái Mơn ngon. Cũng là bột ngọt Vedan, muối Iốt, đường cát trắng Biên Ḥa,... mà sao ở Cái Mơn bán thấy nêm nếm thức ăn ngon hơn ở những nơi khác. Chắc là nhà sản xuất cũng bị dụ như tôi, cho nên chi phối sản phẩm cho Cái Mơn có chút thiên vị chăng?

         Ở Cái Mơn ngót nghét được ba tuần, bữa nay thấy ḿnh có vài tâm sự lang thang, nói th́ thừa, không nói không được, nhưng phải nói. Chia sẻ đôi ḍng cùng bà con, trước là cảnh báo đừng để bị Cái Mơn dụ, ḿnh tôi trường kỳ hi sinh là được; sau là để cảnh báo các nhà sản xuất: nếu cứ tiếp tục thiên vị Cái Mơn, thế nào cũng phải hầu ṭa v́ các nhà tiêu thụ đâm đơn thưa kiện. Ǵ th́ ǵ, có dịp nên ghé Cái Mơn một lần cho biết. Thoát cảnh náo nhiệt thành thị, t́m thấy cảnh yên lành nét ǵ đó hay hay. Món ăn đồng quê, nghèo mà ngon, đạm bạc mà chất lượng. Không phải tiếp thị hay quảng bá thương hiệu giùm Cái Mơn, nhưng “dụ” du khách giùm Cái Mơn th́ đúng hơn.

 

FLJ