Ánh sao, nh́n lên và đi theo.

Suy niệm và viết tại Cái Mơn

20/12.2008

 

      Tôi, vốn là người đầy tham vọng. Tôi c̣n nhớ, khi ḿnh đang là sinh viên, những đề tài môn học, tôi luôn t́m cách đưa ra ư tưởng logic nhất, hợp lư nhất. Mọi chuyện cứ thế êm chảy trong việc học. Đến những ngày, tạm gọi là điểm nút của đề tài, nh́n lại thành quả công việc, tôi thấy cái mà tôi đang có và ư tưởng vốn ḿnh đă đề ra, hoàn toàn xa lạ. Tôi trở thành kẻ bất lực, không tài nào khắc phục sự cố ấy.

      Tại đây, tôi đặt một vấn nạn nho nhỏ: chẳng biết Thiên Chúa có gặp sự cố như tôi? Nếu trong trường hợp đó, Thiên Chúa sẽ xử trí ra sao? Loay hoay một hồi trong ṿng lẩn quẩn, tôi chợt nhớ: “mọi sự Thiên Chúa tạo dựng đều tốt đẹp” (St 1,31). Do vậy, tôi đành mỉm cười với số phận, v́ số phận tôi, dù ǵ cũng do Chúa tạo thành, nó vẫn được xem là tốt đẹp.

      Bài chia sẻ hôm nay, tôi muốn đề cập nhiều đến khả năng thực hiện công việc nơi mỗi cá nhân. Ước muốn cầu toàn vốn là điều tốt, nhưng phương tiện và mục đích cầu toàn đôi khi làm đảo lộn ư nghĩa tốt lành ban đầu của nó. Tôi làm mọi việc, y như thể hoàn toàn dựa vào tài năng riêng, khả năng sáng tạo bản thân,… Thiên Chúa, Đấng bị tôi gác qua một bên, có lẽ chỉ được quan tâm nơi đầu môi chóp lưỡi. Tôi làm công việc truyền giáo, làm mọi thứ công tác tư tưởng tôn giáo, hầu mang về cho ḿnh thật nhiều trọng lượng danh tiếng, mở rộng tầm ảnh hưởng, t́m một chỗ thật xứng đáng để đặt thật mạnh cái mông vào vị trí đó,…

      Một điểm dừng nho nhỏ tại vị trí này, tôi muốn liên hệ đến các nhà đạo sĩ phương Đông: các Ngài vừa dơi theo dấu sao, nhưng các ngài cũng chính là dấu sao của Đấng Cứu Thế. Anh sao trên bầu trời tỏa sáng, mời gọi các Ngài thể nào, các Ngài cũng trở thành vật phát sáng hút cái nh́n nơi người khác (cụ thể là dân Do Thái) thể ấy. Chỉ khác ở chỗ: lộ tŕnh của các nhà đạo sĩ là lộ tŕnh đầy tin tưởng, không t́m tư lợi, không mang tư tưởng lợi dụng, hiếu kỳ; trong khi đó, dân Do Thái lại đặt mọi chuyện trong cái nh́n qui điển, qui sách vở. Chính tầm nh́n hạn hẹp t́m cái riêng, giữ vị trí vốn có của ḿnh, khép kín ḷng trước Thiên Chúa của người Do Thái đă làm cho dân tộc này đi chệch đoạn đường cứu độ Thiên Chúa dọn sẵn cho họ. Nếu phải làm một phép so sánh nhỏ, tôi xin mạo muội đem con đường phiêu lưu không cơ sở của các nhà đạo sĩ, so sánh với chương tŕnh vạch trước được mạc khải qua các thời kỳ nơi dân Do Thái. Rơ ràng, sân nhà chiếm lợi thế. Ai ai đều cho rằng, đây là phép so sánh khập khiễng, cho đến khi các nhà đạo sĩ trở thành những chứng nhân đầu tiên của Tin Mừng cứu độ, mọi chuyện mới vỡ lẽ.

      Một chút nào đó liên hệ bản thân: với một lượng kiến thức kết sù, hoặc dày dặn kinh nghiệm đường trường, liệu nay tôi c̣n dám vênh vang lên mặt nắm chắc phần thắng trong tay? Thiên Chúa có những nẻo đường mới lạ, phong phú. Trên những nẻo đường đó, Ngài có cách khởi sự mang phong cách riêng, điểm gút của Ngài không kém phần cá tính như cách mở đầu. Các nhà đạo sĩ vô tư tung chân v́ Tin Mừng cứu độ, c̣n tôi, vẫn vô tư  ra đi nhưng v́ “cá nhân độ”. Thiên Chúa khởi sự công việc nơi các nhà đạo sĩ thật tốt lành, và do đó Ngài đă hoàn tất công việc ấy cũng tốt lành. Nói cho hay, thực chất, tôi đang lặp lại một tư tưởng khá dày lớp bụi thời gian của Phaolô: “Đấng đă bắt đầu thực hiện nơi anh em một công việc tốt lành như thế, cũng sẽ đưa công việc đó đến chỗ hoàn thành cho đến ngày Đức Kitô Giêsu quang lâm” (Pl 1,6).

      Xin Thiên Chúa ban cho tôi ơn biết tín thác vào Người, khi tôi bước theo ánh sao Người chỉ vẽ, chính tôi cũng trở thành ánh sao cho người khác t́m đến Người, và ước chi “Đấng đă bắt đầu thực hiện nơi anh em một công việc tốt lành như thế, cũng sẽ đưa công việc đó đến chỗ hoàn thành cho đến ngày Đức Kitô Giêsu quang lâm” (Pl 1,6). Amen.

Giáng sinh 2008

LG