TÔI ĐI GIÚP XỨ

www.caimon.org mến chào bạn

                                                   Pet.Nguyễn Trung Kiên

          Chủng sinh  giáo phận Vĩnh Long học tại Đại Chủng Viện Cần Thơ chỉ buộc phải đi giúp xứ trong kỳ hè sau khi học xong năm Dự Bị và hai năm Triết Học. Ḷng nhiệt thành Tông Đồ đốt nóng tâm can thế nầy mà phải chờ đến ba năm th́ thật chẳng khác như cầu thủ mặc áo ra sân mà phải ngồi ghế dự bị! Thế nên năm nay khi nghe cha Giám Đốc có nhă ư kêu gọi quí Thầy đi mục vụ tại các họ đạo là anh em Vĩnh Long xung phong liền. Ba anh em thuôc địa phận Vĩnh Long chúng tôi là thầy Phaolô Duy, thầy Micae Bảo Long và tôi Nguyễn Trung Kiên, cả ba đều là con nhà Cái Mơn. Nói theo ư riêng tôi th́ hai anh em kia không may mắn v́ một anh được phân công phục vụ tại Thư Viện Chủng Viện và anh c̣n lại lo cho sinh viên, hai công việc nầy không kéo dài thời gian cũng như đấy là công việc quen thuộc từ lâu, nhất là không có tính chiến đấu trong sứ mệnh Tông đồ.

          Tôi Phêrô Nguyễn Trung Kiên, người  Cái Mơn được Bề trên gởi đến Họ đạo Cây Bốm, giáo họ của Họ đạo Ao Kho. Giáo xứ Ao Kho cách Thành phố Cà Mau khoảng 30 km  nhưng chưa có đường xe, phương tiện duy nhứt là ghe, xuồng mà loại xịn nhất là vơ lăi. Loại nầy chạy xé nước, nhưng nhanh th́ dễ gây tai nạn như xe trên đường bộ, có điều là chết v́ tai nạn xe th́ nằm giữa trời đậy chiếu phơi nắng, chết sông rạch th́ mát thân hơn!

Tôi đến Họ đạo Ao Kho vào buổi chiều tối mưa dầm. Sau khi chào Cha sở Martinô Nguyễn Hoàng Hôn, ngài liền cho người hướng dẫn chúng tôi đến giáo họ ngay v́ người ta đang mong thầy! Phương tiện là một chiếc thuyền nhỏ, để đến một giáo họ nhỏ, hẻo lánh và nghèo nổi danh: giáo họ Cây Bốm. Chúng tôi gồm có bốn anh em: 3 Thầy thuộc Địa phận Cần Thơ c̣n tôi thuộc Địa phận Vĩnh Long.

Khi đặt chân đến Nhà thờ th́ trời đă về đêm. Nơi đây không có điện, để đón khách mới đến ngườit ta đốt nhiều ngọn đèn leo lét hơn thường ngày. Chúng tôi nói là hơn thường ngày bởi chỉ sau mươi phút chào hỏi và  hướng dẫn chúng tôi xếp hành trang vào xó nhà, họ đă nhắc nhỏ với nhau: tắt đèn đi để hao dầu!    

Sau một đêm nghỉ ngơi, công việc được bắt  đầu ngay vào sáng hôm sau. Tại đây c̣n có 5 d́ thuộc Ḍng Đaminh Thánh Tâm cùng cộng tác chung với chúng tôi. Các chị đến trước chúng tôi mấy tháng rồi. Chuyện tếu là vài ngày sau chúng tôi được biết khi nghe tin có các thầy đến th́ Bề Trên gọi các chị về, nhưng chị em tinh ư tŕnh bày là ở đây có dư công việc để phục vụ cũng như có nhà riêng để mạnh ai nấy sống cho phần thiêng liêng của ḿnh, tuy rằng phía nam hay phía nữ cơ sở rất tạm bợ, nghĩa là chỉ có đủ chổ che mưa nắng thôi.

Mổi buổi sáng có hai chiếc đ̣ nhỏ của nhà thờ đến từng nhà các em thiếu nhi rước khoảng 150 em đến nhà thờ học giáo lư và ôn tập văn hóa . Buổi trưa  các em dùng cơm  và nghỉ tại nhà thờ. Bữa cơm chỉ một món. Hôm nào cha sở được khá tiền th́ chúng tôi cho các em dùng thịt heo, không th́ canh chua cá phi làm tới! Tuy vậy mỗi bữa ăn cũng phải chi 800.000đ, số tiền không phải nhỏ đối với bất cứ cha xứ nào ở vùng quê! Nhưng tại thành phố, ở những giáo xứ gọi là giàu chắc cũng không dám tổ chức công việc xà hội thế nầy, bởi chúng ta cứ nhân con số nầy cho tháng và cho năm th́ khắc biết. Chúng tôi thán phục cha sở Ao Kho !

Sau cơm trưa các trẻ nghỉ trong nhà thờ. Các em nằm trên ghế, nhưng không đủ ghế, các em nằm dưới đất. Anh chị em chúng tôi thương tâm cười nói với nhau: ngủ giường tầng, em nằm trên, em nằm dưới!  Buổi chiều các em tiếp tục ôn tập văn hóa và giáo lư, xong chúng tôi lại đưa các em về tận nhà cũng bằng ghe như  buổi sáng. Một chị ḍng có ư nghĩ: “các em vùng nầy nghèo nhưng có phúc “c̣n duyên kẻ đón người đưa” chúng ḿnh th́ “hết duyên đi sớm về trưa một ḿnh”

 Không những thế, chúng tôi c̣n tạo điều kiện cho 130 người  tân ṭng đến nhà thờ 2 ngày trong  tuần, cũng đưa rước và dùng cơm trưa như các em thiếu nhi. Cũng có những ngày chúng tôi được cha sở hướng dẩn đến thăm từng gia đ́nh trong giáo họ. Thật t́nh mà nói th́ cảnh nghèo ở Việt Nam không lạ lẫm ǵ đối với chúng tôi v́ người nghèo th́ ở đâu và lúc nào cũng có, nhưng cái nghèo ở đây đă đánh động tôi thật nhiều. Tạm nói thế nầy là nhà khá nhất ở vùng nầy th́ chỉ ngang bằng với những nhà gọi là nghèo ở Cái Mơn thôi. Những căn nhà xiêu vẹo thế nầy th́ chỉ cần cơn băo b́nh thường cũng có thể sập hết. Bây giờ tôi hiểu ra rằng tại sao  mỗi lần có băo là có hằng ngàn căn nhà bị sập. Nhà thế nầy mà không sập sao được! Thế nên ngoài việc trợ cấp mỗi tháng ba tấn gạo cho bà con, chưa kể quần áo thuốc men cha c̣n phải nghĩ đến cái tổ ấm của họ.

Về vấn đề nhà cửa th́ cha không cấp tiền bởi v́ lúc nào họ cũng cần tiền xài trước mắt, nên nếu cho tiền họ sẻ không cất nhà mà dùng tiền vào việc khác để muôn đời ở nhà tranh xiêu dột. Cha mua tôle và vật liệu làm từ từ cho các hộ. Cha có những người thợ lănh việc nầy, thợ vừa có công ăn việc làm và người dân có nhà tử tế ở.

Một tháng qua mau , tôi chỉ mới có dịp nh́n thấy nhưng chưa giúp được ǵ nhiều cho người dân. Bảo rằng đi giúp xứ nghĩa là giúp cha sở và giáo dân nhưng thật ra tôi nhận được nhiều hơn cho. Giáo dân đă cho tôi bài học chịu khó, hằng ngày đối diện với cái nghèo mà vẫn  luôn vui sống. Cuộc đời của họ không chỉ t́m cái ăn mà c̣n cái ǵ khác cao quí hơn đó là niềm tin vào ngày sau. Khi giao tiếp với người dân ở đây tôi cảm thấy hổ ngươi v́ ḿnh sung sướng ngàn lần hơn rất nhiều khi nhưng vẫn chưa hài ḷng. Đây chỉ là những con người mới đi tầm đạo mà sống dễ dăi như thế, th́ tôi mai ngày là người giảng đạo phải sống như thế nào đây?

Đây là lần đầu tiên tôi viết bài, và bài được lên mạng toàn cầu, tôi rất ái ngại nhưng can đảm viết như là để trả bài cho cha sở Cái Mơn, người đă khuyến khích tôi. Xin qua đây cám ơn cha sở Ao Kho, Nguyễn Hoàng Hôn và anh chị chủng sinh, tu sĩ đă vui vẻ đón nhận tôi như một cộng tác viên không có chút ǵ kinh nghiệm trong công tác xă hội đối với người nghèo. 

                                  

                                        Xem h́nh====>

 

Xính kèm theo đây là thơ của chị em nữ tu đang làm việc tại nhà thờ Cây Bốm gởi cha sở Cái Mơn

                                                              

Nhà thờ Cây Bốm

Ấp Bào Bèo, Xă Lương Thế Trân

Huyện Cái Nước, tỉnh Cà mau

Thiên Chúa là T́nh  Yêu

Trọng kính Cha,

Trước hết con xin kính gởi lời thăm Cha, cùng với ḷng biết ơn trước những nghĩa cử của Cha dành cho người nghèo khó mà Cha đă và đang ưu ái họ.

Con xin kính gởi Cha h́nh ảnh và đôi lời chia sẻ:

“ Ấp Bào Bèo, thuộc xă Lương Thế Tân, huyện Cái Nước tỉnh Cà Mau. Địa điểm chỉ cách xa Tỉnh Cà Mau 45 phút đi đ̣, vậy mà cho đến nay, dân chúng c̣n phải sống kiếp nghèo tận cùng của con người trong thế giới hôm nay! Không đường, không chợ, không trạm xá, xa trường học và không điện! hậu quả là không truyền h́nh, không báo chí, không kiến thức, không văn hóa, vô vàn số không! Người dân vẫn chưa một lần được nghe tiếng nói, nh́n thấy h́nh ảnh của Chủ tịch nước, hoặc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng! Đất nước, văn minh, con người, xe, thế giới… vẫn hoàn toàn xa lạ!

Trước dây, họ sống bằng nghề nông. Từ 10 năm nay, họ được hướng dẫn để nuôi tôm, cua, nhưng v́ không phù hợp với môi trường, tôm cua không không thu hoạch được, đất đai bị nhiễm mặn, người dân rơi vào cùng khổ thêm!

Nước sinh hoạt, v́ là vùng đất nhiễm mặn, nên nưốc sinh hoạt  thiếu thốn! một số ân nhân giúp cho một số giếng khoan, sâu 100-120m, vẫn là nước lợ, và phải bơm tay!

Học sinh, trẻ em đa phần suy dinh dưỡng., môi trường gia đ́nh không thuận lợi, nảy sinh yếu kém mọi phương diện. Số học sinh cấp 2 chỉ được 2/3, v́ phải mất tiền đi đ̣ ra xă  mới có trường. lên cấp 3 chỉ c̣n 1/8 , v́ phải lên tỉnh, lên huyện gia đ́nh không thể lo cho các em có điều kiện trọ học!

Nhu cầu bao la, nhưng chúng con quan tâm hàng đầu là vịêc nâng đỡ thế hệ trẻ có điều kiện tiếp tục đến trường, mong vực các em ra khỏi hoàn cảnh hiện tại, tạo cho các em một tương lai có thể bước vào xă hội văn minh và hạnh phúc.

 Đôi lời làm tin, con xin dừng bút.

Kính chúc Cha luôn an lành hồn xác,

Xin Cha thêm lời cầu nguyện cho chúng con

Kính thư

Sr.Maria Goretti Đậu thị Bảy O.P