SAO KỲ VẬY CHÚA?

 

Cuộc sống này có nhiều điều mà con không tài nào hiểu nổi dù con có cố công t́m hiểu. Nhất là đứng trước những chương tŕnh của Chúa dành cho mọi người, dành cho con? Con vẫn chưa hiểu những nẻo đường Chúa đang dắt d́u con bước đi. Con vẫn thường xuyên bị quyến rũ phải hỏi Chúa rằng: Sao kỳ vậy Chúa?

Trước hết, con xin được hỏi Chúa: Sao Chúa không để con được ở gần người con yêu thương và kính trọng. Chúa biết rồi đó, những ngày đầu đời linh mục khi về nhận sở giống y như cô dâu mới về nhà chồng: lạ lẫm, bỡ ngỡ, lo lắng. . . Và Chúa cũng biết rồi đó, khi nghe tin ḿnh được sống chung với “ông già chồng” tốt bụng, giỏi giang, yêu thương mọi “nàng dâu” th́ con vui mừng biết là ngần nào! Thế mà Chúa chỉ cho con được gần ngài trong thời gian thật là ngắn ngủi (khoảng 2 tháng). Con muốn nói về Cha sở Giuse của con. Con chưa học được ǵ nhiều ở ngài, chưa “khôn lớn” đủ trong đời linh mục, rồi tự nhiên Chúa lại cất ngài đi xa cách con vĩnh viễn. Sao kỳ vậy Chúa? Con đâu ngờ và đâu muốn chuyện Chúa gọi Cha sở Giuse của con về với Chúa quá sớm như vậy! Thật t́nh, con không tin vào tai con khi nghe hung tin: “người nhà đang làm thủ tục cho Cha Giuse về để giáo dân kịp nh́n mặt lần cuối!”. Con lại càng không tin vào mắt con khi thấy xe cấp cứu của bệnh viện Chợ Rẫy đưa cha về trong t́nh trạng hôn mê sâu và bất động. Con cứ tưởng như ḿnh đang mơ! Nào ngờ. . . đó là sự thật! Chúa gọi ngài về với Chúa đồng nghĩa với việc con phải mất đi một người cha mà con rất quí mến; con phải bắt đầu một chặng đường mới. Hụt hẫng và lo lắng lại đến với con, mà không phải chỉ cho con mà thôi nhưng c̣n cho biết bao nhiêu người khác nữa! Giờ đây, con lại ṃ mẫn, ḍ dẫm để t́m đường đi. Con phải tự đứng trên đôi chân non yếu của ḿnh. Con cảm nhận là khó khăn và cạm bẫy đang giăng mắc khắp nơi trước mắt con. Con nghĩ đến chuyện Chúa thích chơi tṛ “hú tim” với con rồi!Chúa thiệt là qưỡn ghê! Sao kỳ vậy Chúa?

 

Có nhiều người nói với con: “những người giỏi giang, ích lợi cho Giáo hội, cho mọi người như thế mà sao Chúa không để lại? Những người đáng sống mà sao Chúa không để cho sống?” Sao kỳ vậy Chúa? Quả thật, Cha Giuse đang làm việc rất tốt, rất được ḷng mọi người, rất lợi ích cho Họ đạo Cái Mơn nói riêng và cho Giáo Phận Vĩnh Long nói chung. Bao nhiêu dự tính, bao nhiêu dự án tốt đẹp c̣n ở phía trước, sắp được khởi sự, rồi bỗng dưng “Chúa cắt đứt ngang hàng chỉ”! Sao kỳ vậy Chúa?

 

Con biết khi con hỏi Chúa những câu hỏi này th́ con là người “kỳ” nhất trên đời này! Dù vậy, con vẫn hỏi Chúa để cho con được “thoả ḷng”! Sẽ làm vô duyên lắm nếu chiếc b́nh lại thắc mắc với người thợ gốm: “Tại sao anh lại làm ra tôi? hay “ Tại sao anh sử dụng tôi vào chuyện này?” Dù vậy, con vẫn hỏi Chúa, câu hỏi của người con thơ khờ dại thỏ thẻ bên tai Cha ḿnh: Sao kỳ vậy Bố? Hỏi để t́m câu trả lời cho khôn ngoan mà sống cuộc đời cho đẹp ḷng Bố ḿnh, chứ không phải để thoả măn lư trí hay chống cự! Con vẫn biết rằng: “Chúa làm sự ǵ cũng tốt đẹp cho con và cho mọi người”. Con biết rằng khi Chúa đóng cánh cửa này lại th́ Chúa sẽ mở ra nhiều cánh cửa khác cho con. Không nên ngồi đó mà than khóc và thất vọng. Con biết và tin rằng: “Con không cô đơn khi người đời xa tránh cười chê con! Con không cô đơn giữa ngàn muôn quân thù ngập tràn đầy. Con luôn an tâm v́ biết rằng: Cha vẫn ở bên con”.

 

Lm. Phanxicô