Giáng Sinh Pha Sắc Tím

Thời tiết đẹp lại đúng vào ngày nghỉ cuối tuần . Ngay từ đầu buổi tối hàng ngàn người như thường lệ đă đổ về Nhà Thờ Cái Mơn, vốn là tâm điểm của Giáo Dân nhiều huyện quanh vùng. Một chút se lạnh của tháng 12 vừa đủ tạo một cảm xúc lâng lâng dễ chịu, ánh sáng rực rở của đèn ngôi sao và những khúc nhạc Giáng Sinh vang lên ở khắp nơi.

Tiếng chuông Nhà Thờ Cái Mơn ngân vang như thúc giục, như hứa hẹn 1 đêm Giáng Sinh mừng Chúa tưng bừng như lễ hội.

Bước vào khuôn viên Nhà Thờ, vẫn thấy cờ giăng giăng, trong Nhà Thờ vẫn Máng cỏ rực rở sắc màu, cũng thấy bốn đèn Ngôi sao truyền thống hoành tráng như những lần Giáng Sinh trước.

Người đông vui sao vẫn thấy vắng …

Họ đạo Cái Mơn năm nay thiếu vắng một người quan trọng, một người đă từng có mặt suốt 39 mùa Giáng Sinh đă qua. Đó là Cha Sở Giuse mà bà con Giáo Dân Cái Mơn vừa mới tiễn đưa vị Cha già kính yêu đến nơi yên nghỉ ngh́n thu ở đền Thánh Philípphê Phan Văn Minh cách đây mới có 3 ngày. V́ thế trên Cung Thánh, ngoài của Nhà Thờ, trên nhũng thân cây cao vua, c̣n treo những lá cờ tím, có ảnh chân dung bán thân của cố Cha Sở với hàng chữ : Vô Cùng Thương Tiếc.

Giáng Sinh buồn không chỉ của riêng ai …

Giáng Sinh mang sắc tím, màu của sự chia ly. Màu tím như c̣n bao trùm cả họ đạo Cái Mơn. Bà con Giáo Dân c̣n tưởng nhớ sâu nặng đến vị Cha Sở đáng kính của họ vừa mới ra đi, nên trong ḷng mọi người như trầm lắng xuống, nét mặt cũng mất hẳn vẽ hồ hởi vốn có trong ngày lễ mừng Chúa giáng trần.

Mọi người, mọi nhà không ai bảo ai, vậy mà có chung 1 ư nghĩ : mừng Giáng Sinh năm nay giản đơn tối đa để tỏ ḷng tiếc thương vô hạn đấng bề trên của ḿnh.

Có 1 nhà thơ đă viết : người buồn th́ cảnh có vui bao giờ. Nay thấy thật là thấm thía.

Không khí lễ hội tuy náo nhiệt như vậy cũng không làm cho mọi người quên được những h́nh ảnh đau buồn trong Thánh Lễ đồng tế an táng Cha Giuse do Đức Giám Mục Tôma chủ tế.

Gần 200 vị linh muc từ khắp các tỉnh thành về Cái Mơn tham dự. Các linh mục với lễ phục tím ngồi kín cả Cung Thánh vốn khá rộng của Nhà Thờ Cái Mơn.

Giờ này mới có khoảng 22h mà khuôn viên Nhà Thờ không c̣n một bóng người… À! Không phải! c̣n một người !?!? nơi máng cỏ nhỏ nằm ngay cổng nhà Mục Vụ. Một máng cỏ được cách tân, mang đậm nét đặt thù của vùng đồng bằng sông nước. Một cái cḥi lá và bên trong là cái vơng đu đưa Chúa Hài Đồng như gợi nhớ thương về miền Trung có những em bé ra đời sau cơn băo lũ. Một ngưởi đàn bà, có lẽ là một người mẹ vẻ khắc khổ, ăn mặc đơn sơ, bên ngoài khoác 1 cái áo lạnh đă phai màu. Không biết đứng cầu nguyện bên máng cỏ từ khi nào… một lúc sai quay sang di ảnh Cha Giuse trước cửa Nhà Xứ kính cẩn cầu nguyện… có lẽ người mẹ Công Giáo này chờ mọi người về hết mới đến đây viếng Cha. Nh́n người mẹ này, khiến tôi liên tưởng đến người đàn bà nghèo khổ trong Phúc âm.

Chúa Hài Đồng nằm trên vơng có lẽ đă mỉm cười, và Cha Giuse của chúng con chắc là vui lắm! Sau khi kính cẩn cúi đầu, người mẹ bước từng bước thật chậm… khuất dần trong con hẻm vắng.

Trên bầu trời những v́ sao lấp lánh, tung tăng như nhắc nhở rằng : ở khắp mọi nơi trên Thế Giới Giáng Sinh chỉ vừa mới bắt đầu.

Một cơn gió lạnh chợt thoáng qua, bất chợt tôi thấy rùng ḿnh kéo cao cổ áo khoác vội đạp xe nhanh về nhà, bên tai c̣n nghe văng vẳng đoạn cuối của bài Silent Night .

Giuse Thái Quang Hoàn Vũ