Bài Cáo biệt

 

Trọng kính Đức Cha, Quí Cha, Quí Cha, Quí Tu Sĩ nam nữ, Thân nhân- Ân nhân, Chính quyền các cấp, Quí khách gần xa, cùng cộng đồng dân Chúa họ đạo Cái Mơn.

 

Con không đủ b́nh tĩnh để nói  về sự ra đi của Cha Sở Giuse Nguyễn Ngọc Thích. Con không biết bắt đầu từ đâu và kết thúc như thế nào để biểu lộ t́nh yêu kính mến Cha sở chúng con. Con xin đại diện cộng đoàn dân Chúa họ đạo vô cùng thương mến và tiếc nuối người cha Sở đầy t́nh cảm, t́nh thương, việc làm dành trọn vẹn cho họ đạo chúng con trong suốt bốn mươi năm qua. V́ quá cảm xúc thổn thức, buồn nhớ từng lời nói của Cha, lời giảng dạy của Cha. Khi con đọc lời tiễn biệt này có lẽ con đọc không hết

 

          Cha Sở Giuse ơi! Cha về đây đă tṛn bốn mươi năm với tư cách là cha phó lo về đạo đức và giáo dục. cha cố Benoit để lại cho cha vốn kinh nghiệm để sau này cha Giuse trở thành một người lănh đạo tâm hồn chân chính, bộc trực và đầy hy sinh. Trong bốn mươi năm trôi qua, cơ sở vật chất của Cái Mơn tạm bợ, xuống cấp, thiếu nơi sinh hoạt cho giáo dân. Cha phục hồi sửa sang để họ đạo được như ngày hôm nay. Bốn mươi năm làm việc không ngơi nghỉ, cộng thêm sự tích cực của nhiều người tốt. . từ việc đạo đến việc đời, từ cây cầu này đến ngôi trường kia từ nhà thờ này đến nhà thờ khác được khang trang, đẹp đẽ. . .có những công tŕnh hoàn thành, có cái mới khôi phục dở dang, Cha thường nói với nhiều người thân. “Già tới rồi mà công việc trước mắt c̣n đầy dẫy . . Không kịp. Nay rơ ràng thật không kịp. . . “

 

          Có ai đó ghé thăm và biết được là người đạo đức, chuyên cần, con cái được học hành, gia đ́nh có con đi tu làm Cha làm Thầy, làm D́, làm Bác sĩ, Kỹ sư, nhà giáo. . . Cha mừng rở xem đó là món quà quí cho cha. . . t́nh cảm của cha là thích cho hơn là nhận. Vui là vui chung, nhưng buồn riêng một ḿnh.

 

          Việc ǵ là giáo dân làm sai, cha sửa sai trong tinh thần xây dựng và bao dung. . . Đôi lúc Cha cũng bị chỉ trích, bôi nhọ. . . nhưng t́nh thương và tha thứ là tâm niệm để Cha sống nhẹ nhàng và thanh thoát. . .

 

          Cha nói: “Tôi lớn khôn từ mái trường. . .nên yêu trường học, “Trường Phan Văn Minh, lớp Vi tính, Anh văn, trường Mầm non mẫu giáo và những ngôi trường hiện nay bắt nguồn từ t́nh yêu đó. . Có nhiều người thành đạt nhờ sự khuyến khích của Cha. . Cha chỉ rơ: đạo đúc đ62ng hành với giàu sang và học vấn. . .thiếu đạo đức là hỏng.

 

          Cha sở Giuse ơi!

Một cơn ác bệnh đến với Cha. Tang mẹ chưa tṛn một trăm ngày, lại là ngày Cha ra đi vĩnh viễn.

Nước mắt chưa lắng đọng, hiếu thảo chưa trả xong. . .

Chín chữ cù lao có mong được ǵ, Cha ra đi nhanh chóng quá, xe đưa Cha về đêm thứ Năm khác với chuyến xe BêLem đưa Cha về từ Thánh địa. . .

Không có ai mừng rở,chỉ toàn là người khóc. . .

Cha trở về với họ đạo một giờ trong t́nh trạng hôn mê, c̣n nghe thoang thoáng, không c̣n nói, nước mắt chảy dài. Nằm bệnh viện bốn mươi lăm ngày, Cha muốn về họ đạo hoài để thăm bổn đạo. . . tội quá, tội quá!!

Cuối ngày thứ năm 17 tháng 12vào lúc 23g50 phút Cha thở hơi cuối cùng. . . Đèn đă hết dầu. . .

Bao nhiêu người thăm hỏi, chờ tin lành, có khi nghe ngóng là t́nh trạng sức khỏe khả quan, kinh nguyện càng thêm nhưng Thiên Chúa đă đem Cha đi. . .

Một hồi chuông báo thức, một hồi chuông khác thường điểm bảy tiếng, không gian tang thương, màu tím bao trùm lên họ đạo. . .

Bác sĩ tận lực thuốc men trị liệu, người thân chăm sóc ân cần, ân nhân viếng thăm. . .không cứu được Cha qua cơn hiễm nghèo.

 

          Chúng con biết dùng cụm từ nào để diễn tả hết nổi đau xót khi mất đi một người Cha quí mến, một người thầy tốt lành, một người đở đầu hiền đức, một người tư vấn khôn khéo trong mọi việc, một Linh mục đủ chức năng, một cộng tác viên đắc lực của Giáo phận.

Ḷng buồn c̣n biết nói ǵ

T́nh muốn nói ǵ cũng chẳng là chi

Người khuất mất có cần ǵ

Cha đă làm chi, Thiên Chúa nhận công

Cha c̣n quá ư lưu luyến bổn đạo.

 

          Gặp ai lên thăm Cha đều hỏi về Cái Mơn, việc này, điều kia. . .Đội kèn là đứa con út của Cha gầy dựng, cổng Giáo đường đă xong nhưng chưa kip mừng. . . “để Cái Mơn có màu sắc với người ta”. . . lúc mạnh khỏe gặp giáo dân: “Sao con – Làm ăn có khá không – Con cái học hành ra sao – việc đạo như thế nào???.

Cha nằm tại Cái Mơn một giờ, Cha nghe, cha mở mắt nh́n rồi lịm đi. Cha Giuse ra đi vĩnh viễn. Đi xa c̣n có ngày về, khi mất rồi không hề được gặp lại nhau. Giáo dân vĩnh biệt cha, cầu nguyện cho Cha, xin lỗi Cha những ǵ làm Cha trăn trở, điều mà giáo dân chúng con c̣n thiếu sót. . .xin lỗi Cha v́ một vài con chiên đối kháng. . .Chúng con qú khóc trước linh cửu Cha, trước ngôi mộ của Cha nhớ lại đoạn đường dài Cha giúp đở, bảo hộ, khích lệ. . .Đến hôm nay, Cha tṛn tuổi “Nhân Sinh Thất Thập”. 

                            Con đang tỉnh hay con không tỉnh

                             Ngỡ rằng là một giấc chiêm bao.

Mọi sự Thiên Chúa đă an bài. . .

 

          Ṿng khăn tang, vết vải tang trên áo của những Linh mục học tṛ, của những Biện sở học tṛ, của dự tu, của bao thanh niên nam nữ học tṛ xưa có, nay có. . . đượm màu tiếc thương, buồn thảm. . . Cha là người thuyền trưởng làm cho tốt đạo đẹp đời. Những đoàn thể trong họ đạo được sự dẫn dắt và trợ giúp của Cha. . . mỗi người dân, mỗi hộ giáo dân xin bảo toàn những ǵ Cha đă thực hiện cho chúng ta.

 

          Sau hết, chúng con xin chân thành cảm tạ Đức Cha, quí Cha, quí Thầy, quí D́, quí khách gần xa, ân nhân và thân nhân đến cầu nguyện cho Cha sở chúng con, Cha sở chúng con đă đi đến Thánh Lễ cuối đời Linh mục. . .Và Chúa đă cho Cha về an nghỉ. . .trong ngở ngàng và thương tiếc của chúng con. . .

Một cuộc đời dâng hiến hoàn hảo.

Một lư tưởng công giáo tốt đẹp

Một bông hoa của giáo hội.

Một dấu chấm hết, thánh thiện.

 

          Kèn ơi! Hăy thổi lên lời ca buồn, hăy hát lên để vĩnh biệt Cha. . .vĩnh biệt cha sở Giuse Nguyễn Ngọc Thích rồi . . .

Một Noel buồn thảm.

Một năm mới ảm đạm cho giáo dân Cái Mơn

Chúng con xin cúi đầu tạ lỗi và nói lời:

“CHÚNG CON VĨNH BIỆT CHA”

 

 

                                                                                       Ông Trùm Marco Tấn

 

                                                                                       ===>   Xem h́nh  12, 3, 4