Giáo xứ Cái Tắc

Mừng Kim Khánh, Ngân Khánh Hôn Phối

 

 

 

              Xem h́nh

 

Hội đồng Giám Mục Việt Nam đặt năm 2009 là năm gia đ́nh. Gia đ́nh là mái trường đầu tiên nên giảng dạy đặt trọng tâm vào khung cảnh gia đ́nh là đúng  đắn. Với ư nghĩ như vậy cha Gioan Bta Dương Văn Oai, cha sở Cái Tắc đă tổ chức ngày kỷ niệm lễ Vàng, Lễ Bạc Hôn Phối trong họ đạo. Cha đă khéo động viên không chỉ các đôi đúng năm Lễ Vàng, Lễ Bạc mà cả những đôi được 10 – 20 – 30 – 40  năm cùng hưởng ứng. Nói đến gia đ́nh tức nói đến cội nguồn v́ vậy cha đă giải thích nhiều cho con cháu ủng hộ ngày lễ của cha mẹ, ông bà. Kết quả rất tốt.

Ngày nay cha mẹ lo cho con nhiều bởi ít con và kinh tế cao, chiều con đủ điều nhưng con cái bất hiếu vẫn c̣n là tai nạn của xă hội. Khẩu hiệu ở trường “Tiên Học Lễ Hậu Học Văn”. Lễ và Văn được dạy trong gia đ́nh từ khi các trẻ c̣n bé thơ, trường th́ có chăng là Nhà Trẻ và Mẫu Giáo. Học sinh cấp I th́ thầy cô c̣n răn dạy nhưng đến cấp II, cấp III mỗi lần học sinh trở chứng Ban Giám Hiệu chỉ c̣n biết thông báo về phụ huynh. Phụ huynh bất lực th́ cuộc đời học sinh ngổ ngáo đó kể như đi đứt.

Thánh Lễ hôm nay nhầm đề cập đến hai vấn đề. Trước tiên đây là dịp để con cháu lưu ư đến chuyện hiếu thảo và công ơn sinh thành dưỡng dục. Giới trẻ có khi chỉ thấy bổn phận của cha mẹ đối với con cái nhưng không nhận ra điều ngược lại. Họ quên Kinh Thánh: “Hiếu với mẹ của cải chan đầy, thảo cùng cha cháu chắt vui vầy, lời khẩn cầu có ngày nghe thấu. Ai muốn thọ thảo kính thân phụ, vâng lời cha thân mẫu mát ḷng. .Ai sợ Chúa thảo hiếu cha ông” (Huấn Đạo 3,5-8)

Thứ đến đây c̣n là dịp để các gia đ́nh và cộng đoàn khẳng định sự hiệp thông với Giáo Hội qua Bí Tích Hôn Phối bất khả phân ly. Người ta đua nhau li dị cho rằng đó quyền lợi, là bí quyết sống hạnh phúc. Thay v́ khuyên nhau sống ôn ḥa, nhẫn nại, chịu đựng lẫn nhau và tha thứ cho nhau th́ lên mặt thầy đời dạy khôn: li dị cho xong!

Chúng ta có thể nhân đây suy nghĩ xa hơn không?

Người Do Thái sau hơn ngàn năm mất nước, tứ tán khắp muôn phương đă có thể trở về lập quốc và kiến quốc, kiên cường giữ nước làm kinh hồn thế giới, và lân bang đông hơn mươi lần phải nể mặt. Họ nhờ vào thế lực nào? Nhờ vào thế lực các cường quốc cũng có, nhưng trên hết phải nói đến tài sản tinh thần đó là sự đoàn kết và hănh diện về tổ tiên chung là Abraham, Ysaac và Giacóp.

Người Việt Nam ba miền khác nhau về phong tục tập quán, giọng nói, kinh tế...có thể đoàn kết với nhau chung quanh vị tổ là Vua Hùng để giữ nước. Tài sản tinh thần nầy ngàn lần quí hơn tài nguyên thiên nhiên.

Ông bà chúng ta dạy: có thể bẻ găy từng chiếc đũa nhưng không bẻ được bó đũa. Đó là sự đoàn kết trong gia đ́nh, trong ḍng tộc. Trong cộng đoàn th́ có người trên trước, tại gia đ́nh là cha mẹ, xa hơn là ông bà và thật xa là tổ của ḍng họ.

Chính nhờ vào mối dây liên kết gia đ́nh và ḍng họ mà người ta giúp nhau thăng tiến và giữ nghĩa Chúa. Những người mồ côi cha mẹ thường hối tiếc: tôi không có cha mẹ th́ biết hỏi ai. Bạn có cha mẹ mà không biết tŕnh thưa và xin ư kiến th́ có ǵ hơn? Có thanh niên việt kiều trách mẹ: không biết chừng nào mẹ mới cho con được tự do? Th́ anh có mất tự do ǵ đâu, mẹ chỉ khuyên, và góp ư với anh. Cha mẹ có bổn phận phải nói, con nên nghe và suy nghĩ bởi v́ có ngày nào đó con muốn nghe cha mẹ nói nhưng không được nữa! Đây là truyền thống, là văn hóa Việt Nam.

Ṿng hoa con cháu choàng vào cổ cha mẹ ngày hôm nay nói lên nhiều tâm t́nh không thể viết hết ra đây.