Di Linh phương xa

 01 / 3/ 2009

 

 

 Cha sở quư mến.

Sau một chặng bộ hành ngót nghét bảy, tám cây số, con đă nhận nhiệm vụ mới ở nhà xứ Kala, Di Linh, Lâm Đồng. Tranh thủ ít phút trước giờ nghỉ đêm, mail cho cha vài ḍng ghi nhận những tâm trạng bỡ ngỡ thuở ban đầu.

Ngạc nhiên lắm, xa đô thị, cứ tưởng nhà này như Cái Mơn xứ ḿnh, ai dè rừng núi chập chùng, lũng sâu huôn huốc. Đă vậy, mới tám giờ tối, quang cảnh u mịch không tí đèn điện. Thấp thoáng tranh tối tranh sáng cái lụp xụp bếp lửa gia đ́nh người thượng. Xứ này có dăy pḥng khách - nhà sàn gỗ - bốn bề lộng gió, con nghĩ trong trí: chắc lạnh lắm, đêm nay khó mà ngủ với nghỉ. Vậy mà vào pḥng, ấm cúng lạ lùng!

Cái yên tĩnh, lặng muốt, xen kẻ chút ít tiếng kêu cú mèo, động vật ăn đêm, tất cả trở nên nét đặc trưng miệt rừng Kala. Bây giờ th́ con đă hiểu câu hỏi nữa đùa, nữa thật của cha Trọng khi năy: “con dám ở một ḿnh không?”. Lỡ dại đùa với lửa: “Từ trước tới giờ, chỉ có con hù ma, chứ ma chưa hề hù con!”, bây giờ nghĩ lại mà dựng tóc gáy. Thôi th́, lần vài chuỗi cho chắc ăn, biết sao đây. Nói vậy chứ, tu hành mà, ở một ḿnh là chuyện thường xuyên. Chuyện nhỏ như không có. Thủ thỉ với cha: đừng nói chuyện này với ai, không thôi Kala ế khách?!

Xuống xe lúc năm giờ chiều, con lượn bộ tới lui để kiếm một anh honda ôm, không có! Chán thật, ngồi xe đ̣ hơn bốn tiếng đồng hồ, người thấm mệt, chẳng lẽ bây giờ t́m một pḥng trọ qua đêm, ngày mai vào nhà xứ? Đă “định” nhưng nhát gan, sợ các pḥng khách “chém đẹp công tử Sài thành”, đành hỏi đường và cuốc bộ. Hu hu,... Không biết đi được bao nhiêu cây số, chỉ biết rằng khoảng sáu giờ kém mười lăm, xuất hiện một anh “dân tộc”, đen thùi lùi. Anh chàng dừng xe máy, ngoảnh cổ hỏi: “chú đi đâu vậy, muốn đi xe không?”. Con mừng hết lớn, nhưng vẫn ngờ ngợ, không biết Chúa gửi cho ḿnh “thiên thần có cánh” hay là “thiên thần có đuôi”?  Đi bộ, vai mang ba lô, tay xách máy tính, bây giờ người nhăo như cọng bún. Chẳng nghĩ on đơ ǵ cả: “Anh làm ơn chở em vào nhà thờ Kala.” “Lên đi, nón nè.”. Con cười rộ trong bụng, may thật. Đúng mười lăm phút sau, vượt qua hai dốc cao, chiếc xe dừng ở trước cửa nhà xứ. Chó sủa inh ỏi. Con gửi trả cái “nồi cơm điện sực nức mùi rượu”, chẳng nói chẳng rằng, anh chàng quay đầu xe dong mất. Con để máy tính xuống nền đất, chạy theo hỏi to: “Anh ơi, em chưa trả tiền...”, bóng xe mất hút. H́nh như xe máy của người dân tộc chạy bằng nước suối th́ phải?! Ǵ th́ ǵ, xin Chúa trả công bội hậu người vừa làm phúc cho con.

Người đầu tiên con gặp trong nhà xứ là cô Nhiệm. Vùng cao nguyên hẻo lánh, sứ mạng truyền giáo là chuyện không của riêng ai. Điều này thể hiện rơ nét nơi cô Nhiệm và cô Mai. Cả hai đều là người Kinh, sinh quán Long Xuyên, từ giă gia đ́nh đến nay mới có... bốn mươi năm (đối với cô Nhiệm), hai mươi năm (đối với cô Mai). Lăng xả vào công việc gieo giống Lời Chúa bằng thổ ngữ, hỏi thử các ḍng tu xâm nhập đến mức độ nào? Ay vậy mà, không riêng ǵ Kala, toàn hạt Di Linh ngót nghét hơn chục “giáo dân t́nh nguyện viên” kiểu này. Làm với người dân tộc, ăn như người dân tộc, đen hơn người dân tộc, và cuối cùng hầu như họ đă trở thành người dân tộc chính gốc (nói vậy thôi, hai cô vẫn là người Kinh). Nơi con được nhóm lên lại ngọn lửa truyền giáo, vốn đă bị bạt gió lâu nay.

Bước vào nhà khách, con bắt gặp một “ông cha” quê mùa không khác ǵ cha. Bữa ăn chiều Chúa nhật, bữa ăn đạm bạc: bánh ḿ ốp la, canh ḿ gói Hảo Hảo. “Mời thầy dùng cơm chiều, tôi dám chắc thầy chưa ăn ǵ cả” Cha Trọng tỏ vẻ thân thiện với con ngay lần gặp đầu tiên. Cha tiếp lời “Hôm nay là Chúa nhật, ở đây tạo dịp nghỉ ngơi cho nhau, bởi vậy chiều tối không ăn cơm. Trên bàn có ǵ, mời thầy ăn nấy”. Con nhoẻn miệng cười “Thưa cha, con c̣n bé lắm, vả lại tu chưa tới đâu, bởi vậy cha gọi con là con thôi. Gọi bằng thầy khó làm việc lắm”. “Ừ, vậy con coi thay đồ, đi vệ sinh, rồi vào đây ăn tối” Cha Trọng chỉ con đi theo cô Nhiệm vào pḥng nghỉ. Xong mọi vấn đề “riêng tư”, con vào nhà ăn. “Chắc đây là lần đầu tiên con đi xứ” Cha Trọng hỏi. “Dạ không, cách đây vài tuần, con vừa tạm biệt Cái Mơn”. “Thật không?” Cha Trọng như bắt gặp một t́nh tiết thú vị nào đó, hỏi một cách nhanh chóng. Con chưa kịp trả lời, Cha lại hỏi tiếp “Nếu như vậy, ở đó Cha nào làm cha sở?”. Con nói như trả bài thuộc ḷng “Dạ, cha Giuse Nguyễn Ngọc....” chưa kịp dứt lời, Cha Trọng tiếp ngay: “Thích, cha ấy và tôi cùng một lớp tu”. Thế là nhờ “ông cha sở Cái Mơn”, con có chuyện để trao đổi làm quen với cha Trọng. Cha Trọng gửi lời hỏi thăm Cha. Con ngẫm nghĩ: qua trung gian tốt, con người dễ gần nhau hơn. Con nhớ về trung gian Giêsu Kitô giữa Thiên Chúa và loài người....

Qua cuộc tṛ chuyện ngắn, con thấy công việc mục vụ ở đây đ̣i hỏi dành nhiều giờ cho việc “tung chân” xức dầu thánh cho các bệnh nhân hối tử. Công việc xây cất, có lẽ chưa cần thiết nên vẫn “b́nh chân như vại”. Ngược hẳn so với xứ Cái Mơn, nào là làm sân nền cho sạch nhà thờ; bồn cây trang trí, tạo bóng mát; cổng nhà thờ đón tiếp mọi tín hữu giàu nghèo dự tiệc Thánh; đặc biệt tháp chuông thay tiếng gọi của Chúa, cũng thay cả lời đáp trả, khẩn khoản cầu xin của từng thành viên họ đạo. Ở đây: không tráng nhựa đường đi; chỉ có gác chuông, không có tháp; không có cổng. Mỗi nơi, tùy nhu cầu, hoàn cảnh tạo nên nét đặc trưng mỗi vùng. Ít ra, Cái Mơn cũng có chuyện để tạ ơn Chúa v́ cơ sở tốt đẹp đang sở hữu. Kala tạ ơn Chúa v́ vẫn giữ những di tích xa xưa, đến giờ vẫn c̣n rất tốt: nào là hai dăy nhà ở, nhà thờ, nhà giáo lư, tất cả đều dựng bằng gỗ thời Đức Cha Cassaign.

Đôi ḍng thương nhớ, gửi đến Cha. Xin tiếp tục cầu nguyện cho nhau để “nước Chúa trị đến” trong công việc mục vụ của Cha cũng như những nỗ lực lặt vặt của con. Những chuyện khác, sau này có dịp con sẽ kể. Chúc cha sức khỏe, b́nh an.

Con FLJ.

sonthofm@gmail.com