01/10.2006.

                     LỄ BỆNH NHÂN VÀ NGƯỜI CAO TUỔI.

 Từ 20 năm nay, mỗi năm giáo xứ Cái Mơn có tổ chức lễ cho bệnh nhân và người cao tuổi. Lễ nầy không thể định ngày  nhất định v́ nhiều lí do. Bệnh nhân và người già cần người hổ trợ mới có thể đến nhà thờ nên phải ngày tránh  thời vụ cây giống và mùa thu hoạch trái, đễ mọi giới có thời giờ tham gia công tác nghĩa t́nh nầy. Cũng phải đoán chừng những ngày nắng ráo để các cụ khỏi bị mưa ướt, và xe honda có thể vào tận nhà để đón các cụ. Có nhiều cụ phải được di chuyễn bằng ghe, thuyền nên cần lưu ư ngày  nào trong tháng có nước. Hai điều nầy thường không đi đôi nhau v́ ngày nước rông th́  thường có mưa và ngày nắng ráo th́ nước cạn. Lễ nầy nhiều năm phải dời đi dời lại nhiều lần, lí do  là như vậy.

 Mục đích của ngày lễ:

Đây là một trong  những dịp con cháu  thể hiện sự hiếu thảo đối với ông bà cha mẹ theo cách con nhà có đạo. Nhiều ông, bà lâu lắm rồi chưa có dịp đến nhà thờ. Tự biết ḿnh không c̣n  sống bao ngày, nên ước muốn  duy nhứt là được đến nhà thờ nh́n lần chót, nơi ḿnh chịu phép Rữa Tội, Rước Lễ Lần Đầu, Thêm Sức, chịu phép Hôn Phối và hàng tuần dự lễ, nghe giăng dạy và bao nhiêu kỉ niệm khác. Thế mà nay già rồi, trở nên như con trẻ, không ai đỡ đần cho th́ không đi được!

Với con cháu trong gia đ́nh dịp nầy nên nhớ  lại, khi c̣n bé cha mẹ đă ẫm bồng bạn đi nhà thờ, đi học, đi lễ hội và bất cứ nơi nào bạn muốn đi … biết nơi nào có cuộc vui, có điều mới  lạ là bồng, ẫm bạn đi cho biết…Chưa nói đến việc đón đưa bạn đi học bao nhiêu năm bất kể mưa nắng…

Nay cha mẹ già yếu không tự đi được, nhưng ước muốn đến nhà thờ mà có khi là lần chót, thế mà bạn trả lời là già cả, bệnh hoạn đi chi cho mệt;  hoặc con làm sao có thể đưa cha, mẹ đi được? Cha mẹ  đành ngậm đắng nuốt cay, không dám trả lời bạn, sợ bạn giận không cho ăn th́ sao! Người đời sẽ trả lời bạn! Riêng tôi xin nhắc bạn thế nầy, khi c̣n bé bạn thấy các trẻ khác được cha mẹ chở đi học bằng honda, bạn đă hỏi: sao không chở con con bằng honda như ba của mấy bạn? Thế là chỉ mấy tuần sau, ba bạn đă có honda chở bạn. Ba bạn muốn cho con vui nên vay tiền đễ sắm! V́ một lời ngỏ ư nhỏ như vậy, mà ba bạn phải bán mặt cho đất, bán lưng cho trời đễ trả nợ, bạn có biết không? Chiều cha mẹ trong việc nầy là  trả hiếu thảo vậy!

Vào dịp nầy năm trước có hai bà lăo được gia đ́nh chuyển đến nhà thờ dự lễ trên 2 brancard. Hai bà nằm bên nhau. Khi được con cháu nói cho biết người nằm bên bà nội đây là bà hai Tốt, hai bà liền cố gắng nghiêng đầu nh́n nhau chảy nước mắt nói: chị em ḿnh  cả hai mươi năm nay mới gặp nhau. Một bà nói với con cháu: bà đây là bạn lớp, bạn chí thân  nay được gặp nhau, mừng quá! Thế là hai bà ngó nhau, cười nói, nhắc đủ thứ chuyện ngày xưa. Cảnh tượng đó làm cho tất cả con cháu hai bà cùng vui lây và căm thấy măn nguyện v́ đă làm một công việc tốt lành quá! Hai bà vui gặp lại bạn củ, người xưa, hạnh phúc tuổi già chỉ có thế!

Trên đây là câu chuyện củ để lại ấn tượng đẹp. Nhưng  cũng có câu chuyện thương tâm không ai ngờ đến, đó là bà lảo bệnh thắp khớp, được mời dự lễ, bà mừng lắm và nhất định đi, nhưng con cái vắng nhà, biết đi bằng cách nào đây?  Bà cứ yên trí sẻ có thanh niên đem xe đến đưa đi như hàng năm. Bà  yên trí, dậy sớm, khăn áo ngồi chờ, đến trưa không ai đến đón, bà lê từng bước một ra vệ đường ngồi chờ, đến  lúc thấy mọi người  đưa nhau về mới biết là lễ đă xong. Và đến giờ nầy mới có người thưong t́nh đưa bà trở vào nhà với lời an ủi: đâu biết bà cũng đi! Người già, người bệnh cần được quan tâm!.

 Lời bàn: Có nhiều người đă chạy xe sang qua thấy bà, nhưng chạy thẳng v́ phải chở bà xă; có người muốn chở, nhưng chở bà già phiền quá ; kẻ khác nữa có thấy đó nhưng dừng lạị sợ mất công !…Tât cả những  người nầy ngày phán xét không khỏi bị Chúa từ chối không cho vào cửa thiên đàng:  “v́ khi xưa Ta ngồi vệ đường suốt buổi, muốn đến nhà thờ dự lễ bệnh nhân và người cao tuổi, mà ngươi đă không chở Ta”. Khi đó bạn mới hỏi :  - “Có khi nào con thấy Chúa ngồi bên vệ đường, muốn đi dự lễ mà con không chở đâu?” – “Có chứ, đó là bà lăo ở xóm nhà ngươi, ngươi chạy xe sang qua mặt, ngươi thấy bà ta nhưng ngươi chạy luôn v́ phải chở vợ; bà mong  ngươi  trở lại, nhưng ngươi đâu có thiện chí!” Bà lăo ấy chính là Ta vậy.!

 Liên hoan và tặng quà.

Sau thánh lễ luôn có buổi liên hoan nhẹ cho các cụ. Thông thường ở nhà các cụ ăn ít hay không ăn, thế mà hôm nay các cụ ăn tất những thứ dọn cho. Thấy các cụ ăn một cách sung sướng, ban tổ chức phát sợ: Các cụ dùng nhiều quá nhở ra về nhà có chuyện ǵ th́ sao? Không sao cả! Hóa ra vui tươi là một thần dược. Cũng phải nói thêm là có nhiều cụ yếu quá, ở nhà mệt luôn, thế mà hôm nay các cụ cười nói luôn mà không mệt!

Đối với đa số cụ, quà quí lắm, ở nhà thiếu thốn; nhưng với một số cụ, quà không có nghĩa ǵ, con cái lo ch dư thừa. Nhưng cụ nào cũng nhận quà để  về khoe với con cháu: hôm nay ông có quà, cho con đấy! Được quà  th́ vui, nhưng cho con cháu quà c̣n vui hơn. Cho là một nhu cầu! Hảy cho cha mẹ già ít tiền bỏ túi để  thỉnh thoảng cho mấy đứa cháu cưng , đó là cách làm cha mẹ vui; một cách hiếu thảo tế nhị và sáng suốt.

  Xin bấm vào đây để xem h́nh: