Giáng Sinh Cái Mơn: Những điều nghe thấy

Nhân dịp ghé Cái Mơn

 

Đă lâu lắm, hơn ba mươi năm tôi mới có dịp trở về thăm giáo xứ nơi tôi được sinh ra và lảnh các phép Bí Tích. Bước xuống xe điều tôi nhận ra đầu tiên là tất cả đều thay đổi: gác chuông không c̣n mà thay vào đó là tháp chuông cao ngất, sân nhà thờ thoáng hơn chỉ phải tội là đang thời  kỳ chuẩn bị làm cầu sắt, tường rào bị di dời nên có vẻ u xù, mấy cây cau gọi là cau vua thời xưa không có, nhà xứ khang trang, có thêm nhiều ngôi nhà mới như Trung Tâm Mục Vụ, trường Mầm Non, nhà khách…

Muốn vào nhà xứ thăm các cha cho biết nhưng ngẫm lại chắc không ai biết ḿnh v́ cha sở cựu đă mất các cha phó nghe nói toàn là người trẻ, thế là tôi không có ai quen biết rồi. Hơn thế tôi cũng không có nhiều giờ và bởi đi với người bạn không công giáo anh ta chẳng tha thiết ǵ đến chuyện nhà thờ. Thôi th́ ghé nhà thờ viếng Chúa cầu nguyện cho quê nhà một kinh rồi về cũng đủ vốn.

          Tuy thấy bạn đang đứng bên xe chờ đợi tôi vẫn quyết  định đánh một ṿng xem cho hết với ư cầu may có gặp được ai quen biết không. Thấy một nhóm các bà cao tuổi ngồi bên thành non bộ dùng bánh ḿ thịt, tôi đến gần tự giới thiệu làm quen. Có bà biết ông bà và cha mẹ tôi nhưng không biết tôi. Tốt rồi, thế là đúng quê ḿnh ở đây. Các bà đang làm cỏ dọn lễ và nghĩ điểm tâm. Thấy trong hồ non bộ có chiếc xuồng  trên có bộ tượng hang đá tôi trỏ tay nói xă giao:

- Độc đáo đấy, con chưa thấy máng cỏ trên sông nước bao giờ. Một bà cười nói cho tôi và có lẽ cũng cho cả các chị em có mặt cùng nghe:

          -Ở Thái Hà người ta đổ dầu nhớt trên tượng Mẹ nên Người buồn bế Hài Nhi vượt biển vào Cái Mơn rồi đấy!

Ư tưởng ngộ nghĩnh và thâm thúy!

                                                                      

 

Thấy đông người đứng bên vệ đường gần chiếc xe, không biết có chuyện chi, tôi vội nói ngắn gọn từ giă các bà và đi ra đường. Đến nơi tôi thấy có ông già mang kính lăo đang nói ǵ đó với mấy người mặc áo công nhân, và được biết là đội thi công cầu Cái Mơn. Các anh kẻ th́ đang đóng cọc sơn đỏ, người th́ lấy thước đo, vẽ trên lề đường. Ông lăo có ư kiến:

-        Mai nầy lễ trọng có đông người đi lại, các anh đóng cọc thế nầy tôi nghĩ là không ổn.

-        Dạ chúng cháu chỉ đóng cọc để làm đường dẫn thôi.

-        Đây là cổng ra vào, hôm nay là lễ trọng các anh làm thế nầy không khéo bị tiếng là gây khó khăn cho ngày lễ, câu chuyện liên quan đến vấn đề tự do tín ngưởng, chuyện lớn đấy!

-       Vậy chúng cháu chỉ làm trong lề đường và xe cuốc đào từ đàng kia lại.

-       Cũng không xong, v́ lề đường nầy là nơi người nghèo có thói quen buôn bán phục vụ ngày lễ. Nhiều ngàn người ra vào sáng tối, đóng cọc thế nầy nhất định gây tai nạn. Với chiếc xe cuốc các anh đă tế thần hết một mạng người rồi, xin đừng thêm nữa..

-       Đến đây anh công nhân mới chịu dừng tay và ngó ông già nghe nói chuyện. Anh hiểu  rồi chăng! Anh phân bua:

          -   Chúng cháu mới nhận được quyết định hôm qua.

-       Các chú đến rồi bỏ đi cả năm, lần nầy đến cả tháng nay chỉ làm chổ dễ nhất là tại cổng nhà thờ sơ sài rồi lại nghĩ tiếp… Gấp ǵ mà không chờ đợi được hai ngày cho người dân hành lễ xong chẳng được sao, và nầy… chú làm đường đi tạm mà cái hồ nước trước mặt kia chưa san lấp th́ làm đường dẩn đi đâu, tới cổng nhà thờ thôi? Chuyện phải làm trước mấy chú không làm, bắt đầu làm chuyện gây rối cho dân. Đề nghị mấy chú nhổ mấy cây cọc nầy đi, không th́ mấy đứa nhỏ cũng nhổ mất, mấy chú lại phải tốn công làm mới vậy.

Ông lăo vào trong sân, nhiều người nh́n nhau măn nguyện, các công nhân đúng ngó nhau suy nghĩ. Không biết họ có nhổ đi mấy cọc không, riêng tôi thấy ông lăo rất chí lư: mấy cây cọc thật nguy hiểm đặt biệt đối với xe gắn máy.

Trước khi bước lên xe tôi ngó chào chung mọi người cùng quê mà không biết nhau, không quên hỏi nhỏ người bên cạnh có lẽ là ông trùm hay biện ǵ đó:

-        Cha sở?

-        Đúng. Ngài được tiếng là ôn ḥa, quá hiền và  theo lời ông Trùm của chúng tôi th́ ngài nói dữ vậy nhưng bị mang tiếng là “dễ ợt”. Hôm nay quá bụng và có lẽ từ sáng đến giờ có nhiều tiếng ra vào sao đó nên ngài mới nói căng như vậy.

        Xe nổ máy, tôi đưa tay vẫy chào, và nhiều bàn tay giơ cao chào từ giă tôi. Tôi ứa nước mắt, bà con tôi, giáo xứ tôi, nhất định phải về lại lần khác, không ai chứa chấp th́ xin ở nhà khách nhà xứ vậy. Điều sau cùng thoáng qua trong trí tôi: ở đây người ta cũng có quyền ăn nói đấy chứ, tại Cái Mơn mới vừa rồi đây.

                                                                                 Nguyen Yvon Rosalie, Australia

 

 

                                                                 H́nh ảnhè