LỄ CÁC ĐẲNG

                                       ngày 2 tháng 11

          “Nhân sanh bách hạnh hiếu vi tiên”, nghĩa là con người sanh ra có trăm tánh tốt mà chữ hiếu làm đầu. Mấy trăm năm lần bước vào Nam, người Nam Kỳ rất trọng chử hiếu, phụng dưỡng ông bà, cha mẹ khi c̣n sống và kính nhớ khi đă qua đời. Họ hun đúc thành rất nhiều câu ca dao, ḥ, hát ru, chất phát, nghe rất dễ thương:  

          

         “Mỗi đêm mỗi thắp đèn trời,

                     Cầu cho cha mẹ sống đời với con.

                             C̣n cha c̣n mẹ th́ hơn

                     Không cha không mẹ như đờn đứt dây.

                            Đờn đứt dây c̣n xoay c̣n nối,

                    Cha mẹ chết rồi con chịu mồ côi.  

                             Mồ côi tội lắm ai ơi

          Đói con ai biết, lỡ lời ai phân.                  .

         Chiều chiều nhớ mẹ xa xưa,

                    Miệng nhai cơm bún, lưỡi lừa cá xương.

                            Mẹ già như chuối ba hương,

          Như xôi nếp một, như đường mía lao.”  

          Hiếu đă trở thành phong tục tự nhiên mà nguồn gốc là đạo Khổng, ai cũng biết. Lúc cha mẹ về già th́ con cái phụng dưỡng, chăm sóc, để cha mẹ nghỉ ngơi vui sống lâu thêm với con cháu. Đạo Công Giáo đă tô điểm thêm phong tục nầy bằng 10 Điều răn của Chúa, trong đó điều răn “thứ bốn thảo kính cha mẹ”.

          Người Việt Nam ảnh hưởng nặng về Nho Giáo, người dân gọi là Đạo Nho. Nghi lễ thờ kính cha mẹ của Nho Giáo không khác những tập tục hiếu thảo đối với cha mẹ, ông bà của người Công Giáo, tôi chỉ muốn nói về nghi lễ bên ngoài v́ người Công Giáo c̣n thêm phần  cầu nguyện  cho cha mẹ, ông bà phần linh hồn.

          Theo Nho Giáo th́: ”thân thể phát phu thọ ư phụ mẫu bất căm hũy thương, hiếu chi thuỷ dă” nghĩa là thân thể râu tóc là của cha mẹ không dám hũy hoại đó là chử hiếu đầu tiên”. Câu triết học nầy đồng quan điểm với giáo lư Công Giáo cấm hủy hoại thân thể, tự sát, v́ sự sống con người là do Chúa ban cho. Văn minh Nho Giáo và tín ngưởng Công Giáo c̣n rất nhiều điểm tương đồng như điếu tang, lễ giỗ, dịp tốt để con cháu nhớ đến công đức ông bà, cha mẹ. Nếu người không công giáo có lệ cúng cô hồn ngày 16 mỗi tháng, th́ người công giáo có ngày 2 tháng 11, lễ Các Đẳng, để cầu nguyện đặt biệt cho ông bà, cha mẹ và các linh hồn. Không những  ngày nầy mà c̣n dành suốt tháng 11 để tưởng nhớ và cầu nguyện cho người đă khuất.

Do hội nhập được với văn hoá dân tộc mà có nhiều người mộ mến đạo Công Giáo. Tại xứ Cái Mơn đông người, có đến  trên tám mươi phần trăm dân là Công Giáo. Họ có thói quen tảo mộ, viếng Đất Thánh vào ngày 2 tháng 11, trọn tháng 11 và vào dịp Tết Nguyên Đán. Đây là một tập tục tạo nên bầu không khí vui tươi, đoàn kết trong gia đ́nh và họ đạo, một sinh hoạt ngày càng tôn nghiêm và có kỷ cương.

Những dịp xum họp gia đ́nh, ḍng họ, đặt biệt là ngày giỗ, tháng các đẳng, quanh mâm cơm người lớn tuổi sẽ nói lại gia phả của ḍng tộc, công ơn của ông bà, tưởng niệm dĩ văng và khuyên dạy con cháu sống đạo đức.Gia đ́nh nào cũng làm như vậy tạo nên phong tục lễ nghĩa. Họ đạo Cái mơn nhờ đó vẫn được ấm cúng mặc cho tuổi trẻ như những cánh chim trời bay lượn khắp muôn phương .

 

Sau lễ sáng ngày 2 tháng 11, Cha Sở và giáo dân viếng Đất Thánh tại nền mộ Thánh P.Minh. Giáo xứ Cái Mơn có 5 Đất Thánh. Tại đây có mồ Thánh Minh và mộ của các Cha Bề trên, các Linh mục chết trong hoàn cảnh đặc biệt , các thầy Chủng sinh