|
MẸ VÀ CON
Trần Duy Nhiên
Em,
Thầy vừa nhận thư của em. Thầy đọc lại nhiều lần, nhiều đến độ gần như thuộc ḷng. " Thưa Thầy, người mà con hằng thương yêu và kính trọng là mẹ con, nói với con rằng: "Không c̣n trách nhiệm nuôi con nữa, và coi như không có đứa con như con...” Thưa Thầy, tại sao người lớn cứ măi khăng khăng với ư kiến của ḿnh, không chịu t́m hiểu thế giới của tụi con mà lại tự cho rằng đang sẵn sàng lắng nghe, lắng nghe rồi bác bỏ, rồi đưa ra lư do không xác đáng bắt phải tin là như thế. Rồi lại bảo con không biết thương mẹ. Thưa Thầy, giữa cái đúng và mẹ, con phải theo bên nào, con phải chọn hướng đi về phía nào, liệu mẹ con sẽ lấn át được cái đúng hay cái đúng sẽ dần dần làm mẹ con hiểu con? Con không dám gọi những ǵ con quyết định là đúng đắn, nhưng con đường mẹ dẫn con đi là không đúng. Không phải là tất cả mọi việc, chỉ trong một việc thôi, nhưng con muốn chứng tỏ đâu là sự thật. Con không muốn làm đau ḷng mẹ, v́ con hiểu được t́nh thương của mẹ dành cho con như thế nào... mà hỡi ôi!..."
Hôm nọ, một em khác cũng đến với thầy lúc 9 giờ đêm. Em khóc và nói: "Từ sáng đến giờ ba em không nói chuyện với em. Sự việc bắt đầu bằng một chuyện không đâu. Hôm qua, khi hai cha con cùng xem một cuốn phim về tuổi trẻ, ba em đưa ra một nhận xét. Em nói: 'Con không quan tâm'. Thế là ba em bỏ đi vào pḥng. Nửa giờ sau, ba em ra nói một giọng chua chát: ‘Từ này về sau, mày sẽ không bao giờ nghe được một lời dạy dỗ nào của tao nữa’!"
Và bao nhiêu lần khác, bao nhiêu em khác nữa... Khoảng cách giữa hai thế hệ là một vấn đề muôn thuở nhưng vẫn là một thảm kịch cho bao nhiêu người, và bây giờ là một bi kịch cho em. Thầy phải nói ǵ với em, em nhỉ?
Trước tiên, thầy kể cho em câu chuyện mà Nietzsche đă viết trong cuốn 'Ainsi parlait Zarathoustra', với tựa đề: Les Trois Métamorphoses (Ba Lần Lột Xác ), để nói lên hành tŕnh nội tâm của một con người trong cuộc đời.
- Trên hành tŕnh đó, con người thông qua ba giai đoạn:
Giai đoạn thứ nhất, họ là con lừa. Con lừa là nhân vật đón nhận tất cả mọi gánh nặng mà gia đ́nh, xă hội, truyền thống... đặt trên lưng ḿnh, rồi cam chịu không bao giờ thắc mắc những gánh nặng đó là ǵ. "Ngươi phải sống thế này, ngươi phải làm thế nọ..." và con lừa câm lặng vâng theo, lưng mang nặng mọi điều mà luân lư, giáo dục, hoặc tôn giáo đặt trên lưng ḿnh.
Giai đoạn thứ hai: Con lừa đi vào sa mạc. Sa mạc có nghĩa là sự cô đơn và không c̣n phải chịu sự kiểm soát của một ai. Ở sa mạc, con lừa biến thành "sư tử". "Sư tử" vứt tất cả mọi giá trị mà người ta đặt trên lưng ḿnh và đẫm nát đi cho hết. Mọi thứ gánh nặng đều trở nên một cản trở đối với tự do. "Không ai có quyền bắt tôi phải làm một điều ǵ cả, chỉ có tôi mới có quyền quyết định cho bản thân ḿnh mà thôi."
Giai đoạn thứ ba: sau khi phá sạch mọi giá trị, "sư tử" sẽ biến thành "Bé thơ". Bé thơ là chấp nhận và quên đi. "Bé thơ" không thắc mắc ǵ nhiều, không chống đối ai, nhưng cũng không bị ai ràng buộc bắt ép. "Bé thơ" là một con người đạt đến đỉnh cao của tự do.
Hiện giờ, em đang đối diện với những xung đột giữa những điều ḿnh nghĩ và những điều 'người lớn' nghĩ. Em đang ở giai đoạn sư tử. Vấn đề xảy ra giữa mẹ và em không phải xuất phát từ mẹ em hoặc từ bản thân em. Vấn đề xảy ra là do em đă thành sư tử mà mẹ em vẫn xem em là con lừa. Thế là thảm kịch!
Em phải chọn lựa hoặc sống tự do, nghĩa là sống theo điều ḿnh nghĩ; hoặc sống trong t́nh thương, nghĩa là sống đúng theo ư của mẹ. Tự do và t́nh thương đều là hai nhu cầu không thể thiếu được của một con người. Cái khổ của em hiện tại là h́nh như em chỉ có thể chọn một trong hai mà thôi... Và thực tế là em đang bắt cá hai tay, nghĩa là vừa muốn được tự do, nhưng điều đó làm hỏng ít nhiều t́nh thương; đồng thời em cũng muốn sống trong t́nh thương, nhưng điều đó lại hạn chế ít nhiều tự do. Thành ra em chẳng thấy có được thứ nào trọn vẹn.
Không ai có thể giải quyết thay cho em xung đột này cả. Một con người muốn trưởng thành luôn phải thông qua giai đoạn này... Rồi đến một ngày em sẽ t́m ra sự hài ḥa cho chính bản thân. Con người luôn chọn cho ḿnh điều mà ḿnh cần nhất. Em sẽ biết ở mức độ nào em sẽ giữ được cả t́nh thương lẫn tự do.
Thực ra, mẹ em cũng đang cần t́nh thương của em, và cũng cần cảm thấy ḿnh tự do. Đừng làm cho bà phải chọn lựa như em, nghĩa là chọn lựa hoặc chỉ có quyền tự do quyết định đối với con gái của ḿnh ( mà nó hậm hực nghe theo ), hoặc chỉ có t́nh thương của nó (mà không c̣n được nó vâng lời ).
Bà cũng đang đau xót như em, và có thể c̣n hơn em nữa. Bởi v́ thường thường th́ mẹ thương con nhiều hơn là con thương mẹ. Trong lănh vực t́nh cảm, ai yêu thương nhiều hơn th́ người ấy yếu hơn, và khi xung đột xảy ra, người ấy chịu một vết thương sâu hơn người kia.
Em không thể nào 'dạy' mẹ em có cái nh́n 'đúng' như em, bằng chứng là em không thể nào có cái nh́n 'đúng' như mẹ. Vấn đề là em phải học cách nh́n với cái nh́n của mẹ, từ đó em sẽ hiểu v́ sao có sự ngăn cách, bấy giờ em sẽ cùng với mẹ đi đến một giải pháp hữu hiệu.
Hăy tỏ ra hợp lư: điều em mong là mẹ em phải thay đổi để có cái nh́n giống như em: v́ em nghĩ là em nh́n đúng. Thế th́ v́ sao em không nghĩ rằng mẹ em cũng muốn em phải thay đổi để có cái nh́n giống như bà, v́ bà nghĩ rằng bà đúng ?
Em không đổi được chính ḿnh, th́ sao em lại đ̣i hỏi mẹ em thay đổi ? Người duy nhất mà em có thể thay đổi là bản thân em, em không thể thay đổi mẹ em đâu ! Khách quan mà nh́n, th́ người lớn khó thay đổi và có ít lư do để thay đổi hơn người trẻ.
Em suy nghĩ xem vấn đề xung đột là ở đâu, rồi em thay đổi cách nh́n... Nói th́ dễ nhưng làm th́ khó... Nhưng…
Hăy bắt đầu đi, con đường c̣n dài, và em sẽ t́m ra được giải pháp cho chính ḿnh để bảo toàn tự do bản thân đồng thời giữ trọn vẹn t́nh thương của những người ḿnh tha thiết. Hành tŕnh sẽ cam go đấy: nhưng đó là con đường để cho em trưởng thành... Không ai có thể đi trên con đường ấy thay cho em....
Thầy thương em, nhưng t́nh thương nhiều khi bóp nghẹt hơn là giải phóng người ḿnh thương. Nếu phải chọn lựa giữa thương ai và giải phóng họ, th́ thầy mong cho họ được giải phóng. Nhưng về phần mẹ em, bà cần đến em cũng bằng em cần đến bà. Em mà vuột khỏi tầm tay của mẹ là bà sẽ hụt hẫng đấy. Chớ tạo cho mẹ em cảm giác là em đă rời khỏi tầm tay của mẹ, rồi mọi chuyện sẽ được giải quyết nhanh hơn...
Em đang đi trong đường hầm. Hăy âm thầm bước đi: không có đường hầm nào là một đường hầm vô tận. Rồi em sẽ đi đến cuối đường hầm, rồi em sẽ thấy được ánh sáng. Khi thấy được ánh sáng, bấy giờ em sẽ hiểu rằng: con sư tử nơi em đă biến thành Bé thơ. Và Chúa đă dạy: "Thầy bảo thật anh em, nếu anh em không hoán cải mà nên giống Bé Thơ th́ sẽ chẳng được vào Nước Trời." (Mt 18, 1-3).
H̀NH ẢNH CỦA MẸ
Năm 4 tuổi:
Mẹ ḿnh có
thể làm được mọi sự!
Mẹ ḿnh
biết nhiều! Thật là nhiều! Mẹ chẳng hiểu ǵ ḿnh Năm 15 tuổi
Mẹ chẳng
để cho ḿnh làm điều ǵ cả.
Ḿnh đă
trưởng thành rồi. Mẹ không thể kiểm soát ḿnh nữa!
Phải chi
ḿnh nghe lời Mẹ! Trước khi quyết định, ḿnh hăy tham khảo ư kiến Mẹ xem! Năm 50 tuổi
Ḿnh tự
hỏi không biết Mẹ sẽ nghĩ thế nào trong trường hợp này. Ước sao ḿnh được trao đổi với Mẹ về chuyện này nhỉ.
Hăy trân trọng Mẹ ḿnh trước khi quá trễ!
LỜI MẸ NHẮN NHỦ CON
Mẹ đă cho con sự sống, nhưng không thế sống thay con Mẹ có thể dạy con nhiều điều, nhưng không thể bắt con học được. Mẹ có thể chỉ đường cho con, nhưng không thể ở đó đễ dẫn con đi.
Mẹ có thể đưa con đến nhà thờ, nhưng không thể bắt con tin. Mẹ có thể dạy con phải trái, nhưng không thể măi măi quyết định thay con.
Mẹ có thể mua cho con quần áo đẹp, nhưng không thể làm cho con xinh đẹp nội tâm Mẹ có thể cho con lời khuyên, nhưng không thể ép con đón nhận. Mẹ có thể dạy con chia sẻ, nhưng không thể bắt con đừng ích kỷ.
Mẹ có thể dạy con ḷng tôn kính, nhưng không thể buộc con tôn kính một ai. Mẹ có thể khuyên con chọn bạn, nhưng không thể chọn bạn thay con. Mẹ có thể dạy con về giới tính, nhưng không thể giữ con trong sạch.
Mẹ có thể nói con nghe về cuộc đời, nhưng không thể xây dựng tiếng thơm cho con. Mẹ có thể nói con nghe về rượu chè, nhưng không thể nói ‘không’ thay con. Mẹ có thể cảnh báo với con về ma túy, nhưng không thể ngăn cản con dùng đến nó.
Mẹ có thể nói với con về mục đích thanh cao, nhưng không thể đạt được thay con. Mẹ có thể dạy con ḷng tử tế, nhưng không thể buộc con phải tử tế. Mẹ có thể cảnh báo cho con về tội lỗi, nhưng không thể biến con thành người đạo đức.
Mẹ có thể yêu con như đứa trẻ, nhưng không thể đặt con vào gia đ́nh của Chúa. Mẹ có thể nguyện cầu cho con, nhưng không thể biến Đức Giêsu thành Chúa của con. Mẹ có thể nói với con phải sống thế nào, nhưng không thể cho con sự sống đời đời.
Mẹ có thể suốt đời yêu con với t́nh yêu vô điều kiện... và Mẹ sẽ măi măi yêu con! .
TẠI SAO MẸ KHÓC Nguyễn Xuân Văn sưu tầm và dịc “Tại sao mẹ khóc” Cậu bé hỏi mẹ “V́ mẹ là phụ nữ,” mẹ cậu trả lời. “Con không hiểu,” cậu bé đáp. Mẹ cậu bé ôm cậu vào ḷng và âu yếm bảo, “con sẽ chẳng bao giờ hiểu.” Sau đó cậu bé đến hỏi bố, “Tại sao mẹ hay tự nhiên khóc không có lư do?” Bố cậu chỉ có thể trả lời rằng: “Tất cả phụ nữ đều khóc như thế.” Cậu bé ngày xưa nay đă trở thành người lớn nhưng vẫn thắc mắc tại sao phụ nữ lại hay khóc. Cuối cùng một ngày nọ anh ta gọi điện thọai cho Chúa. Khi Chúa bắt đầu nghe. Anh ta liền hỏi: “Chúa ơi, tại sao phụ nữ lại khóc một cách dễ dàng?” Chúa trả lời: Người nữ Ta tạo nên là một người đặc biệt. Đôi vai của người nữ ấy vừa đủ mạnh để có thể kham được sức nặng của thế giới nhưng cũng vừa đủ êm ái để có thể là một chỗ ấp ủ, yêu thương. Ta ban cho người nữ có một tâm hồn mạnh mẽ đủ để có thể chịu đựng vịệc sinh nở và cũng đủ để chịu đựng được những sự hắt hủi nhiều lần của con cái. Ta ban cho người nữ một sự dẻo dai để họ có thể tranh đấu kiên tŕ trong khi những người khác bỏ cuộc; để họ có thể chăm sóc giúp gia đ́nh vượt qua những lúc bệnh hoạn, mệt nhọc mà không hề than van. Ta ban cho người nữ một tấm ḷng nhậy cảm để họ yêu thương con cái trong mọi hoàn cảnh cho dù con cái có đối xử hết sức tệ bạc với họ. Tấm ḷng nhậy cảm của người nữ cũng khiến con trẻ của họ cảm thấy được an ủi hơn khi phạm lỗi và cho phép họ chia sẻ những nỗi lo âu và sợ hăi của chúng ở tuổi mới lớn. Ta ban cho người nữ sức lực để giúp chồng vượt qua những lỗi lầm sai trái và sống một cuộc sống chẳng khác nào bộ xương ngực bảo vệ trái tim của chồng. Ta ban cho người nữ sự khôn ngoan để họ có thể nhận thức rằng một người chồng tốt sẽ không bao giờ làm đau ḷng vợ, nhưng đôi khi cũng thử thách để biết rơ sức mạnh và ư chí của người nữ trước sự kiên quyết cùng chia sẻ mọi buồn vui, khốn khó với chồng. Ta ban nước mắt cho người nữ để họ có thể sử dụng bất cứ lúc nào cần thiết. Đó là yếu điểm duy nhất của họ và chính đó là nước mắt của ḷng nhân hậu●
CÂU CHUYỆN CỦA CASSIE BERNALL Tiffany Fate
LTS: Ngày 20-4-1999, Eric Harris, 18 tuổi, và Dylan Klebold, 17 tuổi, xông vào trường trung học Columbine, tiểu bang Colorado, Hoa Kỳ, tay cầm bom và súng. Chúng giết 12 học sinh và một cô giáo, gây thương vong cho 23 người khác, rồi tự sát. Một trong các học sinh bị chúng giết tại thư viện là cô Cassie Bernall. Khi Cassie vào lớp 9, mẹ cô là Misty linh cảm có điều ǵ bất ổn. “Tôi không hiểu rơ là ǵ, nhưng tôi biết rằng có cái ǵ đó không ổn. Tôi có cảm giác rằng tôi và chồng tôi không c̣n ‘bắt được làn sóng’ với cháu nữa”. Ưu tư măi, Misty bắt đầu t́m câu trả lời bằng cách thường xuyên kiểm tra pḥng của Cassie, và một lần kia bà bàng hoàng phát hiện dấu vết rằng con gái bà yêu thích ma thuật, từng sử dụng ma túy và rượu. Đối diện với thực tế của đứa con gái vị thành niên, cha mẹ Cassie quyết định áp dụng một vài biện pháp dứt khoát. Đầu tiên, họ chuyển Cassie đến một nhà trường mới: Trường Trung Học Columbine, ngoại ô Littleton, Colorado. Tiếp theo, họ canh chừng theo dơi bạn bè, thái độ, và thói quen học tập của con ḿnh. Mặt khác, họ nói rơ: “Cassie, con phải bỏ các thứ ấy. Con phải nhận lấy trách nhiệm cho cuộc đời ḿnh.” Cassie bắt đầu đáp ứng một cách tích cực: bạn bè mới, thái độ mới. Một trong các bạn mới là Dave McPherson, một thanh niên thuộc West Bowles Community Church. Khi mới gặp Cassie, McPherson tự nhủ “Cô gái này không có niềm hy vọng. Niềm hy vọng mà ḿnh đang có.” Vẻ mặt của cô thiếu niềm vui, lời nói của cô chỉ là nhát gừng: tất cả những thứ ấy cho thấy rằng Cassie h́nh như ‘đă đi quá xa.’ Thế nhưng vào một kỳ nghỉ cuối tuần, McPherson cũng kêu gọi Cassie cùng đi tĩnh tâm với nhóm bạn trẻ của ḿnh, và cô đồng ư sau khi được cha mẹ vui vẻ cho phép. Những ngày tĩnh tâm này đă thay đổi cuộc đời của Cassie. Cha của cô là ông Bradly nói: “Khi cháu ra đi th́ đó là một con bé buồn rầu, gục mặt, lặng thinh. Khi cháu trở về th́ mắt sáng long lanh và cháu hứng khởi v́ những ǵ đă xảy ra cho ḿnh, hứng khởi đến độ kể mọi sự cho chúng tôi nghe. Cứ như là cháu ở trong một pḥng tối, rồi ai đó bật đèn lên và cháu thấy được bao điều xinh đẹp chung quanh ḿnh.” Mẹ cô nói: “Cháu nh́n vào mắt tôi và nói: Má à, con đă thay đổi. Hoàn toàn thay đổi rồi. Con biết là má không tin đâu, nhưng con sẽ chứng minh cho má thấy.” ‘Ánh đèn’ được bật lên năm Cassie 17 tuổi, đó là ánh sáng của Chúa Giêsu Kitô: trong kỳ tĩnh tâm ấy, cô đă tin rằng rằng Ngài là Đấng Cứu Độ cho chính cô. Chúa Giêsu đă thay đổi Cassie từ trong ra ngoài. Một loại thay đổi 180 độ như thánh Phaolô từng nói đến trong thư Rôma (12,2) khi ngài khuyên ‘hăy cải biến con người anh em bằng cách đổi mới tâm thần.’ Cassie dẹp bỏ mọi h́nh thức ma thuật. Thay vào đó, cô tham gia vào nhóm thiện nguyện phục vụ bữa ăn cho những những cô gái mại dâm và người nghiện ma túy. Cô Kayleen của Cassie c̣n nói rằng: “Cháu dự định cắt mái tóc chảy dài xuống giữa lưng để làm bộ tóc giả mà tặng những em rụng tóc v́ hóa trị.” Một đêm kia, Cassie nói với mẹ về niềm hy vọng mà ḿnh mới t́m thấy. Cô bảo: “Mẹ à, nếu con chết đi th́ cũng tốt thôi. Con sẽ ở một nơi tốt hơn, và mẹ biết con sẽ ở đâu.” Hai năm về trước, chính cô gái này sống ở một thời điểm nguy hiểm, có nguy cơ rơi vào tuyệt vọng. Chúa Giêsu đă thay đổi cô hoàn toàn. Cô sẵn sàng hy sinh mạng sống v́ danh Chúa Kitô, cô sẵn sàng chết đi như một người con của Chúa. Tối Chúa Nhật 18-4-1999, Cassie chia sẻ chứng từ của ḿnh với các bạn trẻ. Cô nói: “Bạn không thể thực sự sống nếu thiếu vắng Chúa Kitô. Và bạn cũng không thể nào có được đời sống đích thực nếu thiếu vắng Ngài.” Cassie đă sẵn sàng. Sẵn sàng làm chứng bằng cuộc sống - và bằng cái chết, nếu cần. Hai ngày sau, Cassie đang ngồi trong thư viện trường Trung Học Columbine, bỗng Eric Harris và Dylan Klebold xông vào, tay ôm bom tự chế và súng săn. Họ biết rơ Cassie, v́ cô chưa bao giờ dấu diếm đức tin của ḿnh. Eric hỏi: “Mày có tin Chúa không?” Sau này, bạn của cô là Keven Koeniger kể lại rằng Cassie im lặng một lúc. Cậu nói: “Tôi nghĩ rằng cô biết rằng ḿnh sắp bị giết.” Cuối cùng cô đáp: “Có, tôi tin Chúa.” Tiếng súng nổ lên chát chúa. Cassie gục ngă! Bạn cho rằng câu hỏi “Bạn có sẵn sàng chết cho Chúa Giêsu không?” không phải là một câu hỏi cấp bách ư? Bạn hăy hỏi Cassie Bernall xem. Hăy hỏi cha mẹ cô ấy. Song thân cô nói: “Chúng tôi nh́n nhau và tự hỏi ḿnh có trả lời được như thế không? Tôi th́ hẳn đă xin cậu ta tha mạng cho ḿnh. C̣n cháu th́ không!” Em của Cassie Bernall là Chris đă t́m thấy bài thơ này trên bàn của chị. Đây là bài cuối cùng Cassie viết trước khi chết:
“Giờ đây tôi đă từ bỏ mọi sự. Tôi đă t́m ra con đường chân chính để thực sự biết được Chúa Kitô và cảm nghiệm sức mạnh vô song nơi Ngài; Một sức mạnh đă đem Ngài trở về với sự sống. Và tôi khám phá được ư nghĩa của việc chết đi và sống lại với Ngài. Thế nên dù cho chuyện ǵ xảy ra, tôi cũng vẫn sẽ là một người sống trong thân xác ḿnh sự sống mới của những người từ cơi chết phục sinh.”
Xin gửi đến bạn một câu hỏi: Chúa Giêsu của bạn có chết đi vô ích không ?
|