Happy Mother's Day! Joyeuse Fête Des Mères! Feliz Dia de La Madre!
Mừng Ngày Hiền Mẫu

 

"MẸ"

“Một từ có cả một trời ư nghĩa đối với tôi.”   Howard Johnson (1915)

 

LỊCH SỬ VÀ TẬP TỤC NGÀY HIỀN MẪU

Sưu tầm

Ngày Hiền Mẫu (Mother’s Day) là ngày lễ được tổ chức vào chúa nhật thứ hai trong tháng 5. Trong ngày này, các con mừng mẹ ḿnh bằng cách tặng thiệp, quà và hoa. Lễ này được mừng ngày đầu tiên ở Philadelphia, năm 1907, theo lời đề xuất của Julia Ward Howe năm 1872 và Anna Jarvis năm 1907.

Dù trước năm 1908, khi Ngày Hiền Mẫu chưa được mừng trên đất nước Hoa Kỳ, th́ những ngày để tôn vinh người mẹ th́ đă có từ thời kỳ Hy Lạp. Thời ấy, người ta tôn vinh Bà Mẹ của các vị thần, đó là nữ thần Rhea.

Sau này, vào đầu thế kỷ XVII, hằng năm tại nước Anh có một ngày được gọi là Chúa Nhật kính Mẹ (Mothering Sunday). Lễ này được mừng vào Chúa Nhật thứ tư Mùa Chay. Trong ngày Chúa Nhật kính Mẹ ấy, các gia nhân - vốn sống trong nhà chủ - được khuyến khích trở về nhà ḿnh để tỏ ḷng tôn kính mẹ của ḿnh. Theo truyền thống, th́ các con mang về cho mẹ một cái bánh bông lan (cake) đặc biệt.

Tại Hoa Kỳ, năm 1908, Ana Jarvis ở Grafton, West Virginia, bắt đầu một chiến dịch để thiết lập một Ngày Hiền Mẫu trên toàn quốc. Bà thuyết phục nhà thờ của mẹ bà tại Grafton mừng Ngày Hiền Mẫu vào ngày giỗ của mẹ bà. Một lễ tưởng niệm được cử hành tại đó vào ngày 10-5-1908, và năm sau th́ được tổ chức tại Philadelphia, v́ bà Javis đă chuyển nhà đến đấy.

Javis cùng với một số người bắt đầu chiến dịch viết thư cho các bộ trưởng, doanh nhân và chính trị gia để yêu cầu họ thiết lập một ngày Hiền Mẫu cho toàn quốc. Phong trào họ gây nên đă đạt được kết quả, v́ năm 1914, tổng thống Woodrow Wilson chính thức công bố ngày Hiền Mẫu cho toàn quốc, được mừng vào ngày Chúa Nhật thứ hai trong tháng 5.

Dần dần, nhiều nước khác cũng tổ chức Ngày Hiền Mẫu nhưng không buộc là trùng ngày với Hoa Kỳ. Chỉ có các nước sau đây là mừng vào ngày Chúa Nhật thứ hai tháng Năm giống như Hoa Kỳ, đó là: Đan Mạch, Phần Lan, Ư, Thổ Nhĩ Kỳ, Úc và Bỉ. Riêng Việt Nam, không có Ngày Hiền Mẫu như có Ngày Báo Hiếu, và nhớ Mẹ, vào rằm tháng bảy âm lịch, mà truyền thống gắn liền với Lễ Vu Lan của Phật Giáo.

Có một điều nói lên sự giao lưu văn hóa trong ngày Lễ Hiền Mẫu. Theo tập tục các nước Âu Mỹ, trong ngày này, người ta cài lên áo một hoa cẩm chướng màu trắng nếu Mẹ đă qua đời, và màu hồng nếu Mẹ ḿnh vẫn c̣n.  Trong thập niên 60, nhân dịp lễ Vu Lan, Nhất Hạnh có xuất bản cuốn ‘Bông Hồng Cài Áo’ kể lại tập tục của người Nhật gắn hoa hồng đỏ và trắng vào ngày báo hiếu, và kể từ đó, tại Việt Nam cũng có tục lệ cài lên áo nhau một hoa hồng trắng hay đỏ vào ngày nhớ Mẹ.

Trong các tước hiệu Giáo Hội dùng để gọi Đức Maria, có lẽ xứng hợp với tâm t́nh con người hơn cả vẫn là tước hiệu MẸ. Chúng ta có thể gọi Đức Maria là MẸ với tất cả tâm t́nh tŕu mến như khi chúng ta gọi người mẹ của chúng ta. Do lời trăn trối của chính Chúa Giêsu con Mẹ, Mẹ đă trở thành Mẹ của Giáo Hội. Qua muôn thế hệ, Mẹ không ngừng cưu mang, sinh ra và dưỡng dục các tín hữu trong đức tin.

Niềm hạnh phúc của bất cứ người mẹ nào vẫn là thấy con ḿnh được nên người. Mẹ Maria chăm chú theo dơi và lo lắng cho từng người chúng ta. Niềm vui của Mẹ chính là thấy mỗi người chúng ta được lớn lên theo h́nh ảnh của Chúa Giêsu, Con Mẹ...

Chúng ta mang đến cho Mẹ những bó hoa trong tháng 5, tháng 10 và trong từng lời kinh dâng lên Mẹ. Nhưng có lẽ Mẹ sẽ vui hơn khi nh́n thấy sự trưởng thành nơi chúng ta. Mỗi lần chúng ta lớn lên trong ân phúc, trong bác ái yêu thương, trong hy vọng tin yêu: đó là những bó hoa tốt đẹp nhất mà chúng ta dâng lên MẸ...                                                                                         

 

KINH THÁNH NÓI VỀ “MẸ”

 

St 3,20 “Adam đặt tên cho vợ là Êva, v́ bà sẽ là MẸ chúng sinh.”

Xh 20,12 “Hăy tôn kính CHA MẸ ngươi, để cho ngươi được sống lâu trên mảnh đất mà Đức Chúa, Thiên Chúa Ngươi, ban cho ngươi.”

Lv 19,3 “Các người phải tôn kính CHA MẸ, và phải giữ ngày Sabbat, v́ Ta là Đức Chúa, Thiên Chúa các ngươi.”

Dn 5,16 “Hăy tôn kính CHA MẸ, như lệnh truyền của Đức Chúa, Thiên Chúa ngươi, để cho ngươi được sống lâu và khoẻ mạnh trên mảnh đất mà Đức Chúa, Thiên Chúa ngươi, ban cho nguơi.”

2V 4,30 “MẸ cậu bé nói: “có Đức Chúa hằng sống và có ngài đang sống đây, tôi xin thề sẽ không rời xa ngài” Thế là ông (Giê kha di) đứng dậy và đi theo bà.”

Cn 10,1 “Châm ngôn của vua Salomôn: Con khôn là CHA vui sướng, con dại làm MẸ buồn phiền.”

Is 66,13 “Như MẸ hiền an ủi con thơ, Ta cũng an ủi ngươi như vậy.”

Ed 16,44 “Những kẻ trích châm ngôn sẽ trích câu châm ngôn này về ngươi: ‘MẸ nào con nấy.’”

Lc 1,43 “Bởi đâu tôi được hân hạnh MẸ của Chúa đến thăm tôi?”

Lc 2,51 “Người cùng xuống Nazareth cùng CHA MẸ và vâng phục các ngài. C̣n MẸ Ngài th́ hằng ghi nhớ tất cả các điều ấy trong ḷng.”

John 19:26-27 “Khi thấy MẸ và môn đệ ḿnh thương đứng cạnh đấy, Đức Giêsu nói với MẸ rằng: “Thưa Bà, đây là con Bà,” và nói với môn đệ: “Đây là MẸ anh.” Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà ḿnh.”                                                                                                                                       

 

 TRÁCH NHIỆM

Gm. Arthur Tonne

“Gió, Cát và Các V́ Sao” (Wind, Sand and Star - Terre des Hommes) là tựa đề một cuốn sách hấp dẫn của công tước Saint Exupery. Một tai nạn đặc biệt gợi ư cho ông. Tác giả và bạn ông là Guillaumet chở thơ qua dăy núi Andes cho chính phủ Chilê. Một buổi sáng kia bạn ông cất cánh trong cơn băo tuyết. Băng đóng trên cánh màn tuyết dày đặc, gió thổi dữ dội làm máy bay không vượt qua được dăy núi, buộc bạn ông phải hạ cánh trên mặt hồ nước mênh mông.

Guillaumet đào một hang trú ẩn ngay dưới pḥng lái và lấy bao đựng thơ tấn xung quanh. Ông trú ẩn ở đó 2 ngày đêm. Khi cơn băo ngưng, ông phải mất năm ngày năm đêm t́m đường trở về, ḅ trên hai tay và hai đầu gối dưới nhiệt độ 20 độ âm.

Làm sao ông đă cố gắng ḅ về được mặc dù ông đuối sức muốn nằm lại nghỉ? Ông đă nghĩ đến vợ, đến con ông họ đang cần ông. Ông đă nghĩ đến trách nhiệm phải đem thư. Ông sống sót, mặc dù tay chân ông quá lạnh cứng phải cắt đi. Khi Saint Exupery tả lại kinh nghiệm chua chát; và sự cố gắng sinh tồn vượt mức của bạn ông. Ông tóm gọn trong một câu: “Là người, phải có trách nhiệm.”

Đây cũng là điều Đức Giêsu nó tới trong ngày hôm nay. Trách nhiệm. Đấng chăn chiên lành có trách nhiệm về đoàn chiên, về chúng ta. Người phi công trong câu chuỵện cảm thấy trách nhiệm với gia đ́nh, v́ ông yêu họ, Đức Giêsu có trách nhiệm với chúng ta, v́ Người yêu chúng ta, Người phi công ư thức trách nhiệm phải đưa thư, Đức Giêsu ư thức trách nhiệm cứu chuộc thế giới. Người là Đấng chăn chiên lành. Người hy sinh mạng sống cho đàn chiên: Bạn và tôi.

Cũng như Chúa, chúng ta phải có tinh thần trách nhiệm. Cha mẹ có trách nhiệm với lợi ích thể xác và tinh thần của con cái, những thành phần của gia đ́nh có trách nhiệm với nhau, cha sở có trách nhiệm với mỗi linh hồn trong họ đạo gồm cả người lương, người bỏ đạo và người trễ nải. Cũng vậy, người trong họ đạo có trách nhiệm với gia đ́nh của Chúa và với mỗi phần tử cá nhân. Đức Giám Mục của chúng ta có trách nhiệm với mỗi người trong địa phận của ngài. Đức Thánh Cha có trách nhiệm trên toàn thế giới. Trách nhiệm vô cùng nặng nề.

Các thầy, cô, các viên chức trong trường có trách nhiệm với mọi học sinh. Các công chức từ viên chức xă ấp tới Tổng Thống đều có trách nhiệm nặng nề, bác sĩ, cảnh sát, tá viên, tài xế, quản đốc và công nhân; tất cả đều có trách nhiệm về việc làm của ḿnh đối với người khác.

Hôm nay, chúng ta nghĩ tới một số người đặc biệt, tôi cho rằng họ có trách nhiệm lớn lao nhất trên địa cầu: Các bà mẹ của chúng ta. Họ đáp ứng được những đ̣i hỏi của con cái. Họ đem nguồn sống cho thế giới. Họ hy sinh mọi cái cho sức khoẻ thể xác và tinh thần của chồng, con họ, tôi cảm phục các bà mẹ hôm nay v́ họ lănh trách nhiệm và chu toàn trách nhiệm đó. Xin Chúa chúc lành cho các bà mẹ của chúng ta. Và xin Chúa chúc lành cho tất cả những ai làm tṛn trách nhiệm với ơn phù giúp mà Chúa ban cho chúng ta, từ bàn thánh này. Xin Chúa chúc lành bạn