XIN GIỮ CHO NHAU NGỌN LỬA PHỤC SINH

Trầm Tĩnh Nguyện

             Cách đây 6 năm, xóm đạo của chúng tôi chưa có nhà thờ, chỉ có một mái nhà nguyện nhỏ mà vị linh mục đặc trách mục vụ gọi vui là cái “cḥi thờ.” Trong cái “cḥi thờ” nhỏ bé tứ bề lộng gió này cộng đoàn Kitô hữu chúng tôi - gồm các giáo dân “chúng con về từ bốn phương trời” – quy tụ nhau lại để tôn vinh Thiên Chúa và gặp gỡ nhau trong t́nh bác ái huynh đệ.

 Vào đêm Vọng Phục Sinh năm ấy, một ấn tượng thật đẹp đă in đậm trong tâm hồn tôi, mở cho tôi một cái nh́n rất gần và rất thật về mầu nhiệm Hội Thánh thông công:

V́ nhà nguyện rất nhỏ nên bà con giáo dân đứng tràn ra ngoài sân, người già người trẻ, người nam người nữ sát vai bên nhau trông có vẻ không “tôn ti trật tự “ tí nào cả. Tuy nhiên mọi người tham gia dâng lễ rất sốt sắng, bởi lẽ càng khó khăn th́ ḷng đạo càng được hun đúc nhiều hơn. Linh mục chủ tế cử hành nghi thức làm phép lửa trước “cửa” nhà nguyện, gió thổi lồng lộng tứ phía, phải cẩn thận lắm mới giữ cho ngọn nến Phục Sinh cháy sáng. Ngọn lửa Phục Sinh được mọi người chuyển cho nhau, cũng không trật tự lắm, nhất là đối với những người đứng ngoài trời. Trẻ già lớn bé ǵ cũng chuyển ánh sáng Phục Sinh cho nhau. Vừa chụm đầu chụm nến vừa che tay cho gió khỏi bạt lửa tắt đi. Có cụ già đến xin lửa nơi một cháu bé. Có cậu thanh niên đến xin lửa nơi một cô thiếu nữ … Người này đến xin lửa nơi người kia. Người kia châm lửa cho người nọ. Ai cũng cố đốt cho được ngọn nến Phục Sinh của ḿnh và cố giữ cho ngọn lửa Phục Sinh luôn cháy sáng. Phía trong ḷng nhà nguyện th́ giữ lửa c̣n tương đối dễ, c̣n ở ngoài trời th́ thật là vất vả v́ gió thổi tứ tung. Nến tắt! Người ta lại t́m đến với nhau để xin đốt lại. Rồi lại tắt, rồi lại t́m đến với nhau. Đứa bé con đứng cạnh tôi thật tốt bụng, cậu nh́n quanh để xem ai cần đốt lại nến và ân cần mang nến của cậu đến để châm lửa lại cho họ.

Lúc ấy, bỗng dưng tôi cảm nghiệm được một niềm vui tuyệt vời và mới mẻ. Cảnh tượng đang diễn ra trước mắt tôi đẹp quá, ư nghĩa quá. Đêm Vọng Phục Sinh năm ấy tôi được sống một kinh nghiệm mà trước đó tôi chưa bao giờ được sống sâu xa như  thế: cảm nghiệm của sự hiệp thông nâng đỡ nhau trong việc chuyển thông và ǵn giữ đức tin.

Quả thật, những người hoàn toàn xa lạ với nhau, khác biệt nhau về mọi mặt vẫn có thể góp phần ǵn giữ đức tin cho nhau. Những người “bé tẻo tẹo” vẫn có thể góp phần ǵn giữ đức tin cho những người “tầm cỡ”... Nếu giữ được ngọn nến Phục Sinh của ḿnh cháy sáng th́ ai cũng có thể chuyển thông ánh sáng Phục Sinh mà ḿnh đang ǵn giữ sang cho người khác, bất kể ḿnh là ai. Ngược lại, nếu chẳng may ngọn lửa Phục Sinh của ḿnh bị tắt lịm, nếu ḿnh chịu khó khiêm nhượng đến xin lửa Phục Sinh nơi những người khác, bất kể họ là ai, th́ ḿnh cũng sẽ thắp sáng lại được ngọn nến Phục Sinh của ḿnh, bởi v́ Ánh Sáng của Chúa Kitô Phục Sinh đă được chuyển thông cho mọi chi thể của Hội Thánh là Nhiệm Thể của Ngài.

Được thúc đẩy bởi cảm nghiệm trên đây và nghĩ tới những anh chị em Kitô hữu chẳng may không c̣n giữa được ngọn lửa Phục Sinh cháy sáng trong đời ḿnh, đặc biệt là những anh chị em trong khu vực tôi đang sống, tôi đă mạo muội thay mặt họ viết lên bài thơ ngắn sau đây :

HĂY ĐỐT LÊN GIÙM TÔI NGỌN NẾN PHỤC SINH CỦA BẠN

Viết thay cho những tâm hồn mệt mỏi

Bạn ơi, tôi nài xin bạn đấy!

Hăy đốt lên giùm tôi ngọn nến Phục Sinh của bạn,

và hăy giữ ngọn nến ấy luôn tỏa sáng cho tôi,

v́ tôi không c̣n thắp lên ngọn nến của ḿnh được nữa.

Tôi tê cóng, lạnh giá và chán nản quá rồi!

Trước kia, tôi cũng đă một đôi lần cố nhen lên tia lửa,

nhưng nến chưa kịp cháy th́ ngọn lửa của tôi đă tắt rồi!

Tôi đă cố làm lại,

nhưng kết cuộc vẫn thế.

Và tôi đă thôi không thử nữa,

tôi hết kiên nhẫn và can đảm,

tôi mệt mỏi lắm rồi!

Bạn ơi, hăy đốt lên giùm tôi ngọn nến Phục Sinh của bạn,

để tôi có thể nh́n thấy ánh sáng và cảm thấy ấm ḷng.

Thật đấy!

Ngọn lửa của bạn sẽ làm tôi ấm ḷng và giúp tôi đủ sức

tiếp tục bước đi trong  tối tăm lạnh lẽo mà không phải

bỏ cuộc giữa đường.

Tôi sẽ tiếp tục đi,

và biết đâu

một ngày kia

tôi sẽ đốt lên được ngọn nến Phục Sinh của ḿnh!

        Bạn ơi, hăy đốt lên giùm tôi ngọn nến Phục Sinh của bạn, bạn nhé!      

                                                                                                 ***

Món Quà PhỤc Sinh 2006

Người Bạn Trẻ  VB

 

 “Cho Em Một Nụ Cười,” đêm gây quỹ cho các trẻ em nghèo tại Việt Nam và Campuchia đă trôi qua được tṛn một tháng. Thế nhưng những cánh thư với tất cả tấm ḷng biết ơn và cảm phục của người đại diện lo cho các trẻ nghèo tại Việt Nam cứ lần lượt gửi đến ban tổ chức, hoặc gửi đến từng người đă trực tiếp hoặc gián tiếp giúp đỡ trong chương tŕnh gây quỹ bác ái này.

 Cứ mồi lần nhận được những tâm t́nh tri ân như thế, ḷng người bạn trẻ cảm thấy bị thôi thúc mạnh mẽ muốn nói với Frere rằng: con cám ơn Frere, một người thầy thật vui tươi, đơn sơ, khiêm tốn, nhưng ư chí, sự hiểu biết và trái tim th́ chan chứa bao la. Con cám ơn Frere cho những lần con được học hỏi và thụ huấn về phương pháp sư phạm truyền đạt tuyệt vời. Con cám ơn Frere cho những chia sẻ về kinh nghiệm sống, những suy tư sâu xa về Chúa, về Giáo Hội, về văn hóa, lịch sử nước Việt Nam mà con đă được cảm nhận qua những lớp giáo lư, những buổi tĩnh tâm, những giờ giảng thuyết. Con cám ơn Frere cho một gương sáng về cuộc đời dấn thân không biết mỏi mệt, cuộc đời ấy, con người ấy đă trở nên muối, men ḥa lẫn giữa muôn người và đặc biệt giữa giới trẻ và người nghèo. Hơn thế nữa, con cám ơn Frere v́ là chi thể của Giáo Hội, của Nhiệm Thể Chúa Kitô, là một trong muôn vàn chi thể sống động đă sinh ích lợi cho con cũng là thành phần chi thể nhỏ bé được hấp thụ, được nuôi dưỡng, được lớn lên.

 Viết đến đây, ḷng người bạn trẻ càng trở nên xôn xao, mừng vui để thốt lên lời Ngợi Khen, Tôn Vinh và Tạ Ơn Thiên Chúa. Con Tạ Ơn Chúa v́ T́nh Yêu của Ngài đang tiếp tục bày tỏ cho con qua các tôi tớ trung tín của Ngài. Con Tạ Ơn Chúa v́ Chúa đang cho con hưởng nếm sự ngọt ngào yêu thương khi con đang tập tễnh bước đi những bước ngập ngừng để thực tập bài học Đức Mến. Con Tạ Ơn Chúa v́ bao tấm ḷng hy sinh anh dũng của các chứng nhân sống động, những hạt giống Đức Tin âm thầm chịu mục nát trong Danh Đức Giêsu Kitô để cho Tin Mừng Ơn Cứu Độ được đâm chồi nảy lộc, sinh hoa kết trái giữa ḷng nhân thế. Con Ta Ơn Chúa v́ Ngài đă đặt để nơi những người anh chị em nghèo khổ trong tinh thần lẫn thể xác, một thứ ánh sáng huyền nhiệm, để làm lóe lên trong tâm thức con một ư hướng muốn phục vụ, một thôi thúc dấn thân, một niềm khát khao chia sẻ. Bởi v́ chính Chúa đang muốn ban tặng cho con nguồn Hạnh Phúc sung măn như Chúa đă hứa: “Ta đến để cho con được sống và sống dồi dào.”  Bởi v́ chính lúc quên ḿnh là lúc gặp lại bản thân, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời. Con Tạ Ơn Chúa!

 Cùng với tất cả tấm ḷng biết ơn và cảm phục, con cám ơn Frere Phong, cám ơn các cha, cám ơn các Frere, cám ơn các Soeurs, cám ơn các anh chị em giàu ḷng nhân ái, cũng như các anh chị em nghèo khổ đă cho con được cơ hội cùng đồng hành trong Đức Tin, trong Hy Vọng để thực hiện nguyện ước “Cho Em Một Nụ Cười” và chỉ như thế đă là trao tặng món quà Phục Sinh rất quư cho nhau rồi.

 Nguyện chúc Niềm Vui, B́nh An và T́nh Yêu của Đấng Phục Sinh ở cùng Frere và tất cả.

 Cầu Nguyện - Quyết Tâm  -  DấnThân

 

QUẢ TRỨNG RỖNG

Maranatha sưu tầm và dịch

 

Jeremy sinh ra với một thân h́nh co quắp, chậm phát triển trí tuệ kèm với một căn bệnh măn tính đang giết dần giết ṃn sự sống non trẻ của em. Tuy thế, cha mẹ em cũng cố gắng tạo cho em một cuộc sống thật b́nh thường bằng cách gởi em đến học trường tiểu học St. Theresa.

Tuy đă 12 tuổi, Jeremy vẫn c̣n học ở lớp hai, và có vẻ không có khả năng học tập. Cô giáo Doris Miller thường căng thẳng v́ em. Em loay hoay trên ghế ngồi, mũi dăi chảy ra và lầm bầm không rơ tiếng. Thỉnh thoảng em nói lên được một câu rơ ràng minh bạch, cứ như là một tia sáng bỗng rọi vào bóng tối của đầu óc em... Cô giáo cố hết sức để không quan tâm đến tiếng ồn và cái nh́n ngây dại của Jeremy. Nhưng một hôm em khập khiễng lê chân đi lên bàn cô. Em nói đủ lớn tiếng cho cả lớp nghe: "Thưa cô Miller, em thương cô."  Những em khác cười khúc khích, c̣n cô Doris th́ ngượng đỏ mặt. Cô lắp bắp: "Ờ... Ờ... Tốt lắm Jeremy. Bây giờ em về chỗ nhé!"

Mùa xuân đến, và các em học sinh phấn khởi nói về lễ Phục Sinh. Cô Doris kể cho các em nghe chuyện Chúa Giê-su, và để nhấn mạnh đến cuộc sống mới đang nảy sinh, cô đưa cho mỗi em một quả trứng lớn bằng nhựa. Cô bảo: "Này, cô muốn các em đem về và ngày mai đem trở lại sau khi đă đặt vào đó một cái ǵ nói lên sự sống mới. Các em hiểu không?" "Thưa cô, hiểu!" Tất cả mọi em đều hăng hái trả lời như thế, ngoại trừ Jeremy. Em chỉ trầm ngâm lắng nghe; mắt em không hề rời khuôn mặt cô. Thậm chí em cũng không lầm bầm như mọi khi. Không biết em có hiểu những điều cô nói về Chúa Giê-su không ? Không biết em có hiểu lời cô dặn ḍ không ?

Sáng hôm sau, 19 em học sinh đến trường, cười cười nói nói khi đặt trứng vào một giỏ mây trên bàn cô Miller. Sau môn toán là đến lúc mở các quả trứng. Trong quả thứ nhất, cô Doris thấy một đóa hoa. Cô bảo: "Vâng phải rồi, hoa là dấu hiệu của sự sống mới. Khi cây đâm chồi ra khỏi đất th́ ta biết rằng mùa xuân đă đến." Một bé gái ở hàng đầu đưa tay lên nói to: "Trứng của em đấy, thưa cô!” Quả kế tiếp chứa đựng một con bướm bằng nhựa, giống như thật. Cô Doris đưa lên. "Tất cả chúng ta biết rằng sâu biến thành một con bướm đẹp. Vâng, đây cũng là một sự sống mới." Cậu bé Judy hănh diện mỉm cười và nói: "Thưa cô, trứng đó là của em!"

Cô Doris lại mở quả trứng thứ ba. Cô chưng hửng. Quả trứng rỗng tuếch! Chắc chắn là trứng của Jeremy - cô nghĩ thế - dĩ nhiên rồi, v́ nó không hiểu lời dặn ḍ của cô. Bởi không muốn làm cho em lúng túng nên cô b́nh thản để quả trứng qua một bên và cầm lên một quả khác. Bỗng dưng Jeremy nói rơ: "Thưa cô, cô không nói ǵ về cái trứng của em sao?" Cô bối rối trả lời: "Nhưng Jeremy này, trứng của em trống rỗng mà !" Nó nh́n sâu vào mắt cô và khẽ nói: "Vâng, nhưng mộ Chúa Giê-su cũng rỗng mà!"

Thời gian như dừng lại. Khi có thể mở miệng lại được, cô Doris hỏi em: "Em biết v́ sao mộ lại trống không?" Jeremy hô lên: "Thưa cô biết ! Chúa Giê-su bị giết và được đặt vào đó. Rồi Cha của Chúa cho Chúa sống lại!" Chuông ra chơi chợt reo vang. Khi các em bé ùa chạy ra sân, th́ cô Doris khóc. Sự lạnh nhạt trong ḷng cô đă hoàn toàn tan biến mất rồi.

Ba tháng sau, Jeremy qua đời. Những người đến nhà xác viếng thăm em đều ngạc nhiên khi nh́n thấy có 19 quả trứng đặt trên chiếc mũ của em... và tất cả các trứng ấy đều rỗng!