LỄ M̀NH THÁNH

Mc 14, 12…26

Lễ Ḿnh Máu Chúa cũng gọi là lễ Thánh Thể, ở Pháp gọi là lễ Thiên Chúa. Năm 1246 thánh Julienne đă tổ chức cho hội ḍng của ḿnh tại Liège. Năm 1264,Đức Giáo Hoàng Urbanô thứ IV, nguyên tổng phó tế của giáo phận Liège đă phổ biến cho toàn thể Giáo hội. Năm 1312 Đức Giáo hoàng Clêmentê V xác định chính thức.

Tất cả kinh và  bài đọc đều do Thánh  Tôma Aquinô soạn..Ngày lễ  thêm hoành tráng nhờ các cuộc rước kiệu  Thánh Thễ qua các đường phố.

Tất cả ba bài đọc đều gợi lên giao ước được đóng ấn bằng máu của tế sinh.

Sách Xuất Hành tŕnh bày nghi thức giao ước được kư kết giữa Thiên Chúa và dân Do Thái, được đóng ấn bằng máu của vật tế sinh rảy trên hai  bên kết ước :Bàn thờ tượng trưng cho Thiên Chúa và  mười hai chi tộc Israel tập họp dưới chân núi Sinai trước bàn thờ. (Xh.24, 3-8)

                                                    

Đoạn Phúc Âm hôm nay, chúng ta đă nghe đọc ngày Chúa Nhật Lễ Lá và ngày Thứ Năm Tuần Thánh.

Chúa Giêsu đă chuẩn bị ăn bửa tiệc nầy dịp lễ Vượt Qua, tức là mừng kỷ niệm ngày Israel được giải phóng khỏi Ai Cập, nhờ máu con chiên (bôi trên cửa nhà). Chúa Giêsu tuyên bố chính Ngài giải thoát nhân loại khỏi ách tội lỗi, nhờ Máu cực thánh Ngài đỗ ra mà nhiều người được cứu rỗi .

Được  giải thoát  khỏi Ai Cập là biến cố lịch sữ đánh dấu việc Thiên Chúa chọn Israel làm dân riêng, và việc tuyển chọn đó được ghi dấu bằng Giao Ước Củ trên núi Sinai.

Chúa Giêsu cho chính Ngài, cho toàn  thể nhân loại, để hợp thành một dân mới được tuyển chọn,  đó là Tân Ước và do đó Tân Ước được ghi dấu ấn bằng Máu Thánh Chúa. Chúa đă lập Bí Tích Thánh Thể để công bố rơ ràng  sự chết và sống lại vinh hiển của ḿnh, là cơ  bản của ơn cứu độ thế gian.

Hơn nữa, Chúa dùng bửa tiệc ly, từ giả các Tông đồ để lập Phép Thánh Thể, càng cho thấy rơ ḷng Chúa yêu thương Tông đồ và con cái ḿnh  ở thế gian, nên đă hiến trọn thân ḿnh để ở lại vói con cái luôn măi. Chỉ có Thiên Chúa mới có thể vừa đi mà vừa ở lại được.

Sau cùng, thánh sử Marcô không quên gợi lên  ngày Chúa tái giáng. Phép Thánh Thể là  sự tiến về quê trời, là nhắc nhớ buổi tiệc Thiên Đàng. Chúa phán rơ : « Ta sẽ không c̣n uống nước nho nầy nữa cho đến khi nào sẽ uống rượu nho mới trong nước Thiên Chúa »

Bửa tiệc nầy biểu trưng cho sự sống vỉnh phúc đời sau. Rượu là dấu chỉ nguồn hạnh phúc hoan lạc. Tại Cana Chúa làm cho nước lă hóa rượu ngon là  h́nh ảnh tiên báo Phép Thánh Thể, và rượu trở thành Máu Thánh Chúa cho con người hạnh phúc hoan lạc sung mản vậy. 

Để bổ túc cho bài đọc Phúc Âm trên đây, chúng ta t́m hiễu nghi thức giao ước qua bài đọc I, trích sách Xuất Hành.

Ex 24, 3- 8.

Sách Xuất Hành không chỉ thuật việc được giải phóng khỏi Ai cập mà c̣n cho dân Do Thái kinh nghiệm tôn  giáo trong thời gian sống trong sa mạc. Kinh  nghiệm quí giá đối với tỗ phụ họ từ ngàn xưa.

Sau thời gian nầy dân Do Thái không c̣n căm thấy họ là một dân mất gốc, nhưng được chính Thiên Chúa cầm tay dẩn đi. Họ giống như những  nhà thần bí  luôn sống theo những điều đă được mạc khải. Dân Do Thái luôn đọc lại những biến cố  trong cuộc Xuất Hành, đễ hiểu lịch sữ dân tộc và  những đặc ân Thiên Chúa dành cho họ.

Họ biến những liên lạc với Thiên Chúa thành giao ước mà con người có thể hiểu được. Bên đề nghị giao ước đ̣i những điều kiện, c̣n bên được giao ước th́ cam kết tuân giử. Truyền thuyết về Giao Ước trên núi Sinai được diển tả bằng  những từ trọng thể và đầy ấn tượng, đặt Giao Ước trong khung cảnh uy nghiêm  như nghi thức phụng vụ. Đoạn sách chúng ta đọc hôm nay tường thuật  phần cuối của của Giao Ước được Chúa Giêsu đối chiếu khi thiết lập hiến tế của Giao Ước mới.

Diển tiến của nghi thức rất đáng được lưu ư : lượt đồ của nghi lễ Thánh Thể ngày nay.

-         phụng vụ Lời Chúa.

-         Phụng vụ hiến t 

Phụng Vụ Lời Chúa.

Môisen xuống núi, thay mặt Chúa nói cùmg toàn dân đang tựu họp dưới chân núi, nghe những điều Chúa phán.

« dân chúng đồng thanh trả lời : chúng tôi xin tuân lệnh và vâng nghe những các lời Chúa đă phán truyền ».

Và cũng bằng lời , dân nghe công bố Thập giới. Môisen đă viết tất cà những lời của Thiên Chúa. Như đă biết, Môi sen được giáo dục trong triều đ́nh Pharaon và chắc là ông đă  được học làm thơ lại. Một trong những phận sự của thơ lại  là làm công chứng viên : ghi chép những khế ước. Trong tư thế đó, Môisen đă viết ra những khoản ước mà dân Do Thái phải giữ. Trong thế giới Đông Phương thời đó, những giao ước  được viết ra và định kỳ phải đọc lại.

Chúng ta cũng nên biết thời Môisen, chử Hi bá ( Do Thái) đă có mẩu tự và giữa ngàn năm thứ hai, người sêmit đă phát minh ra phụ âm. Người Hi Lạp phát minh ra nguyên âm.

Phụng vụ hiến tế 

Ngày hôm sau là hiến lễ đóng ấn Giao Ước giữa Thiên Chúa và dân được tuyển chọn. Hai bên giao ước đối diện nhau : bàn thờ tượng trưng Đức Giavê. Dân Israel hiện diện cùng với mười hai trụ đá tượng trưng cho mười hai chi họ .

Những  trụ đá nầy là chứng tá trường tồn cho giao ước của Israel. Sau nầy khi vào đến đất hứa, ông Josuê cũng đă tập họp dân tại Sichem và dựng lên một bia đá đễ muôn đời nhắc nhớ sự trung thành giữ giao ước của người Israel.

« Môisen  nhờ vài thiếu niên Israel dâng tế sinh …

Thời nầy chưa có tư tế (tư tế Israel chỉ là một chức vụ chứ không phải là ơn gọi). Thời tiền quân chủ người ta tự tiện chọn những thanh niên thi hành chức vụ mà sau nầy chỉ dành cho các tư tế thuộc ḍng Lêvi.

Các thanh niên được Môisen chọn  thi hành hai loại công việc hiến tế :

-         thiêu hủy tế sinh, nghĩa là  lễ vật được thiêu hủy hoàn toàn. Đây là cách tế lễ rất xưa của người Israel trong lễ tạ ơn. Loại hiến tế nầy sau trở thành vô nghĩa bởi  mỗi ngày trong  đền thờ đều có vật tế sinh.

-         Loại thứ hai là hiến tế cầu  b́nh an bằng sát  tế hai  con ḅ đực non. Đây là hy lễ tái lập giao ḥa giữa Thiên Chúa và tín hữu.Cách thức thi hành loại hiến tế nầy không thấy ghi rỏ.

Nghi thức rảy máu.                                                                      

     Nghi thức nầy chỉ thấy đề cập mỗi một lần trong Cựu Ước.

Thú vật được chọc tiết, lấy hết máu. Đây là thói quen của dân Do Thái, nhưng có điều khác là máu nầy thay v́ đễ dành trọn cho Thiên Chúa như trong các hiến tế thông thường, th́  lại được chia làm hai phần cho mổi bên đối tác.

Phần thứ nhất Môisen lấy rảy trên bàn thờ, tượng trưng cho Thiên Chúa và phần thứ hai rảy trên dân chúng, sau khi bảo họ lập lại lời hứa trung thành với giao ước.  « Đây là máu Giao Ước mà Thiên Chúa đă kư kết với các ngươi »

Đóng ấn một sự đồng thuận  bằng máu, căn nguyên của sự sống, việc thường thuộc về Thiên Chúa, điều nầy làm cho thỏa hiệp mang h́nh thức trang trọng và thánh thiện đến không ngờ.

Cử chỉ Chúa Giêsu ban Ḿnh và Máu để kư giao Ước mới c̣n trang trọng và lạ lùng hơn, bởi v́ Người không chỉ là trung gian như Môisen, nhưng c̣n là tế sinh. Đối với nhân loai, không c̣n sự cam kết, lời hứa nào quan trọng hơn việc hiệp thông lễ tế, nghi lễ  của giao ước mới được thực hiện qua Bí Tích Thánh Thể.