|
TÌNH YÊU TỰ HUỶ Ga12,20 – 33
Có một câu chuyện thuật lại cuộc đối thoại giữa hai hạt giống nằm cạnh nhau trong thửa đất màu mỡ. Hạt giống thứ nhất hăng hái nói : “Tôi muốn mọc lên ! Tôi muốn cắm rễ sâu xuống lòng đất, và đâm chồi xuyên qua lớp đất cứng bên trên. Tôi muốn vươn những chồi non mơn mởn như những lá cờ loan báo mùa xuân đã đến… Tôi muốn cảm nhận hơi ấm của mặt trời và hơi nước mát lạnh của sương mai”. Và nó đã mọc lên xanh tốt. Hạt giống thứ hai tự nhủ : “Mình sợ lắm ! Nếu cắm rễ xuống đất, mình chẳng biết sẽ gặp gì trong lòng đất tối tăm. Nếu mình tìm đường xuyên qua lớp đất cứng bên trên, biết đâu những chồi non yếu ớt của mình sẽ bị tổn thương … Làm sao mình có thể cho những chồi non xòe lá khi một chú sâu đang chờ sẵn để xơi đọt lá xanh non ? Và nếu mình nở hoa, thì một em bé có thể nhổ đứt mình lên ! Không, tốt hơn mình nên đợi cho đến lúc an toàn hơn”. Và nó tiếp tục nằm yên đó đợi chờ… tưởng chừng như đã được yên thân, chọn lựa tốt nhất rồi… Một buổi sáng nọ, có một con gà mái bới đất kiếm ăn đã thấy hạt giống đang nằm chờ đợi. Nó chẳng đợi chờ gì đã mổ lấy, nuốt ngay. Thế là hết đời. Khi nói đến hạt giống, ai trong chúng ta cũng quá biết. Để có một mùa thu hoạch tốt, đạt kết quả cao, thì việc chọn giống là điều rất cần. Dân gian có câu : “Nhứt nước nhì phân tam cần tứ giống”. Muốn có lúa trong mùa gặt, ta phải gieo lúa giống xuống ruộng. Muốn có rau xanh trong bữa ăn, ta phải gieo hạt giống xuống vườn. Hạt giống phải mục nát đi mới sinh nhiều bông hạt. Nếu cứ giữ khư khư hạt giống trong bao bì… thì chúng ta sẽ chẳng có rau, cũng chẳng có lúa. Hạt giống gieo xuống, nó phải chịu vùi sâu trong lòng đất, hút lấy nước, tắm trong phân bón, mục nát đi thì mới mọc lên thành cây mới, sinh nhiều hoa quả. Chúng ta đang ở trong tuần lễ cuối của mùa chay. Lời Chúa hôm nay hướng chúng ta dần dần tới cái chết đau thương và sự phục sinh vinh quang của Chúa Giêsu. Cụ thể, trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu đã dùng một hình ảnh : hạt lúa gieo xuống đất để ám chỉ về cái chết của Ngài. Nhưng hạt lúa gieo xuống đất để làm gì và cái chết của Chúa Giêsu có ý nghĩa thế nào ? Một hạt lúa gieo xuống đất là nó chấp nhận chết đi để mưu ích cho con người, nghĩa là nó trở thành một cây lúa xanh tươi, để rồi sau này sẽ sản sinh ra trăm ngàn triệu hạt lúa khác. Chúa Giêsu nói : “Hạt giống gieo xuống đất không chết đi, thì nó trơ trọi một mình; nhưng nếu nó chết đi, thì nó mới sinh được nhiều hạt khác” (Ga12,24). Áp dụng vào đời sống, Chúa Giêsu khẳng định : “Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời” (Ga12,25). Như vậy, nếu không chấp nhận chết đi, thì hạt lúa sẽ chấm dứt sức sống một cách ích kỷ nơi chính mình. Trái lại, nếu nó chấp nhận từ bỏ sự sống hạt lúa của nó, thì nó sẽ giữ được sự sống ấy bằng cách chuyển sự sống nó sang cây lúa và sang các bông hạt sau này, nghĩa là sự sống từ bỏ kia sẽ không mất đi nhưng nó sẽ tồn tại mãi mãi. Chúa Giêsu dùng hình ảnh hạt lúa để ám chỉ về Ngài. Chúa Giêsu là một hạt lúa của Thiên Chúa được gieo xuống mảnh đất trần gian để sinh ơn cứu độ cho con người. Ngài đã phải chết đi nơi mình để cứu chuộc chúng ta và ban cho chúng ta sự sống đích thực là chính sự sống của Thiên Chúa. Ngài đã từ bỏ mọi cách thức ưu đãi, giàu sang, danh vọng và quyền uy để chọn một cuộc sống tầm thường, âm thầm, đạm bạc suốt ba mươi năm trời, không ai để ý tới, và cũng không có một ưu đãi nào dành cho Ngài. “Đức Giêsu Kitô vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhâ, sống như người trần thế. Người lại còn hạ mình vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,6 – 8). Chúa Giêsu chấp nhận chết đi, chôn vùi trong lòng đất để sinh ơn cứu độ, và sinh ra nhiều kitô hữu khác. Ngài chịu treo lên thập giá là để trở thành nguồn ơn cứu độ cho chúng ta được nhìn lên Ngài và được sống. Với cái nhìn của người đời thì Chúa Giêsu có vẻ như thất bại hoàn toàn khi bị treo lên thập giá. Nhưng với cái nhìn Đức Tin thì Thập giá trở thành ngai Chúa ngự để phán xét và ban sự sống trường sinh cho nhân loại. Ngài chết là để đi vào vinh quang của Chúa Cha và trở thành Đấng ban sự sống cho chúng ta. Hơn nữa, hạt lúa chấp nhận bị nghiền nát để trở thành cơm bánh nuôi sống con người, thì Chúa Giêsu cũng vậy, Ngài chấp nhận bị nghiền nát trong cuộc tử nạn để trở thành bánh thánh dâng lên Chúa Cha trên bàn thờ thập giá, đồng thời trở nên lương thực nuôi các tín hữu. Tóm lại, Chúa Giêsu đã chết, nhưng không chết luôn mà đã phục sinh và ban sự sống đời đời cho chúng ta. Là kitô hữu, chúng ta chỉ có thể lập công phúc, được cứu rỗi, được sống muôn đời và mưu ích cho người khác… Khi biết từ bỏ sự sống tạm bợ, tức là từ bỏ tất cả những gì mà người đời gọi là “sống”. Có người từ bỏ được tiền của, danh vọng nhưng lại không bỏ được ý riêng mình; có người bỏ được ý riêng của người khác chứ không chịu bỏ ý riêng mình; có người từ bỏ nhiều mà không từ bỏ tất cả; có người bỏ được những cái to lớn nhưng lại không bỏ được những cái nhỏ mọn hay những cái cần phải bỏ; có người bỏ được lúc này nhưng lại không bỏ được lúc khác… Từ bỏ là một nhân đức. Nếu là một nhân đức thì cần được tập luyện mỗi ngày, nhưng cũng có cả ngàn lý do để chối bỏ. Chúng ta hãy suy nghĩ xem : hiện giờ chúng ta có thấy mình cần từ bỏ gì không : một thói quen không tốt, một tật xấu, một tội lỗi hay bất cứ thứ gì không đúng với Tin Mừng, không hợp với tinh thần Chúa Kitô, không đúng với cung cách một người con của Chúa. Khi chúng ta nhận ra tình trạng hiện giờ của chúng ta thì chúng ta hãy quyết tâm điều chỉnh đời sống của mình, để không thôi mùa chay cứ tiếp tục trôi qua mà đời sống của chúng ta như một câu kinh chúng ta thường đọc : như đã có trước vô cùng và bây giờ và hằng có và đời đời cũng y như vậy. Amen Lm, Antôn Nguyễn Tri Phương
|