|
CHÚA GIÊSU, NIỀM HY VỌNG CỦA LOÀI NGƯỜI
♣ www.caimon.org mến chào bạn
Trong một cuộc thí nghiệm về khả năng của lòai chuột, các khoa học gia cho đem thử 10 con chuột cho chúng lộI trong hồ kiếng không có chỗ bám. Lúc đầu cho năm con vào hồ, và họ quan sát thấy khoảng 8 giờ sau thì chúng hết sức và bắt đầu chìm. Họ cho một đợt 5 con kế tiếp vào, nhưng đến khoảng 7 giờ sau thì vớt ra cho nghỉ lấy sức. Sau đó họ lạI tiếp tục thả chúng vào hồ. Có điều ngạc nhiên là chúng lộI suốt 20 giờ mớI bắt đầu chìm. Lý do nào mà chúng có sức lộI hơn gấp đôi đồng bạn như vậy? Các nhà khoa học nghiệm ra rằng: sở dĩ chúng lộI được như vậy là vì chúng có niềm hy vọng nhờ vào kinh nghiệm được cứu thoát lần trước. Cuộc sống của chúng ta cũng có phần tương tự như vậy. Sở dĩ chúng ta vượt qua được những khó khăn trong cuộc sống này là nhờ biết hy vọng. Đặc biệt, người kitô hữu của chúng ta có niềm hy vọng rất lớn lao: niềm hy vọng này không phảI hảo huyền, tạm bợ, không phải hy vọng nơi vật chất, của cải phù vân mau qua chóng tàn, nhưng là hy vọng vào Thiên Chúa, Đấng rất yêu thương chúng ta và đã hy sinh mạng sống vì chúng ta. Cuộc sống trần thế này luôn có những khó nhọc, cam go theo từng giai đoạn, theo từng hoàn cảnh của con người. Chẳng hạn: trẻ phảI tập đi tập nói rất vất vả, lớn lên một chút thì phảI đến trường tập từng nét chữ, học từng con tính rồi dần dần mới nắm bắt được khoa học kỹ thuật của nhân lọai, đến lúc trưởng thành phảI lao động cực khổ để kiếm đủ miếng cơm manh áo cho gia đình và xã hội. Đó là chưa nói đến những khó khăn đột xuất khác thường xuất hiện trong cuộc sống ồn ào tất bật của chúng ta. Trong bài đọc I, chính thánh Gióp cũng phảI chịu nhiều đau khổ, nhưng nhờ niềm tin và hy vọng vào Chúa mà ông đã chịu đựng được. Tuy nhiên, niềm hạnh phúc thánh Gióp trông chờ chỉ dừng lại ở phương diện vật chất đời này, còn đời sau chưa nhắc đến. Đến thời tân ước, chúng ta mới hiểu được ý nghĩa và giá trị của những đau khổ nhờ Giêsu. Chính Chúa Giêsu đem lạI niềm hy vọng cho dân Israel. Chúa Giêsu chính là Đấng Thiên Chúa hứa ban để cứu nhân loại. Cụ thể trong bài Phúc Âm, Chúa Giêsu đi đến đâu là đem Tin Mừng và cứu chữa tớI đó. Vừa mớI giảng dạy và trừ quỷ ở hộI đường Caphanaum, Chúa Giêsu đến nhà Phêrô để chữa cho bà mẹ vợ của ông đang lên cơn sốt. Ngày hôm đó, vì là ngày Sabat nên ngườI Do thái nghỉ ngơi theo luật định. Nhưng khi vừa hết ngày Sabat ngườI ta lạI tuôn đến vớI Chúa giêsu, đem theo mọI kẻ ốm đau bệnh tật và những kẻ bị quỷ ám để Chúa Giêsu chữa lành và giảI thoát họ. Sáng sớm hôm sau, khi Đức Giêsu còn đang cầu nguyện thì ngườI ta đã kéo đến tìm, nhưng Chúa Giêsu biết nhiệm vụ của mình là đem Tin mừng, đem niềm hy vọng, niềm hạnh phúc đến cho mọI ngườI nên Ngài không ở lạI một chỗ đó mà tiếp tục đi đến những hộI đường khác ở những miền khác nữa. Chúa giêsu luôn đem đến niềm hy vọng, niềm hạnh phúc đến cho mọi người. Niềm hy vọng vào thiên Chúa và sự sống đời đời được Chúa giêsu thể hiện trong chính cuộc sống của ngài. Ngài đã chết nhưng đã chiến thắng sự chết, đem lại sự sống đời đời cho những ai có lòng tin và sống theo lời ngài dạy. đó là ơn cao trọng nhất mà Chúa ban cho chúng ta. Chúng ta hãy hân hoan vui mừng vì đã được Chúa thương cho biết đạo Chúa. Ngày xưa, Chúa Giêsu đã sai các tông đồ đi truyền rao ơn cứu độ, thánh Phaolô là một trong những vị tông đồ đắc lực đem niềm hy vọng và sự sống cho thế giới. Niềm hy vọng và sự sống đó phát xuất từ Đức Kitô, Đấng đến để cứu thóat nhân lọai. Vì Tin mừng đó mà thánh Phaolô sẵn sàng hy sinh tất cả để ngườI ngườI được hạnh phúc. Các thánh tử đạo cũng một lòng hiến thân phục vụ nước Chúa như các thánh tử đạo đã bền lòng làm chứng về niềm hy vọng phục sinh, dù phải chịu thịt nát xương tan, đầu rơi máu đổ vẫn một lòng theo Chúa cho đến cùng. Ngày nay, chúng ta không tử vì đạo như các thánh xưa nhưng chúng ta phải biết chết đi mỗi ngày trong bổn phận của chúng ta, trong nhiệm vụ đối với Chúa, với tha nhân. Chúng ta phải biết từ bỏ mình vác thập giá mình hàng ngày mà theo Chúa, biết hãm dẹp tính hư nết xấu như thân cây muốn đâm hoa kết quả, mang lại nhiều hoa trái thơm ngon bổ ích thì cây phải chịu cắt tỉa những cành già cỗi, những lá sâu hư xấu. Đối với con người chúng ta cũng phải biết cắt tỉa, từ bỏ những thói hư, chúng ta không kiêu căng tự phụ, không chỉ trích, không nặng lời với anh em nhưng biết xây dựng, góp ý cho nhau vì tình nghĩa anh em, chúng ta không chỉ trích nhưng âm thầm khiêm tốn giúp tha nhân sửa sai. Chúng ta là con cái Chúa, chúng ta có thật lòng muốn điều tốt lành cho anh em mình và mong điều tốt lành cho cả những kẻ ghét mình chưa? Cứ dấu này mà người ta nhận biết các con là môn đệ thầy là: các con hãy yêu thương nhau như thầy đã yêu thương các con. Lạy Chúa Giêsu là niềm hy vọng, là nguồn hạnh phúc cuộc đờI con. Xin Chúa dạy chúng con biết bám vào Chúa và vì Chúa, chúng con yêu thương giúp đỡ anh em mình trong tâm tình yêu mến chân thành như Chúa đã nêu gương cho chúng con.
Phó tế Phạm Minh Tâm
|