|
CÁC ANH ĐI
TÌM GÌ ?

Sống ở đời
ai cũng muốn đi tìm cái hơn. Muốn giàu có hơn, học hành
giỏi hơn, có bằng cấp cao hơn. Lấy vợ gả chồng đôi khi
cũng nhằm chỗ cao hơn mà tính. Cũng có người chỉ đi tìm
cái hơn về vật chất, mà không kể gì đến những giá trị
đạo đức về tinh thần. Có một bài thơ “Cha và con và sự
đời” của một tác giả đăng trên báo Tuổi Trẻ Cười diễn tả
một cuộc đối thoại giữa người cha và hai người con, đã
nói lên cái tâm trạng đó của con người.
Người Cha
nói với các con của mình rằng:
Con ơi ! Lấy
vợ xem tông,
Lấy chồng chọn giống… mới mong sang giàu.
Chồng mà chức trọng quyền cao,
Phong bì, quà biếu… cửa sau rộn ràng.
Vợ
mà con cái nhà quan,
Mình đi xin việc dễ dàng như chơi.
Con gái trả
lời với cha:
Thôi… con sợ
lắm cha ơi !
Quan mà tham
nhũng người đời dèm pha !
Người cha
mới nói:
Dèm pha mặc
kệ dèm pha,
Có xe đời
mới, có nhà tầng cao.
Còn hơn cơm
mắm, canh rau,
Nhà tranh,
vách lá chui vào… chui ra !
Con trai nói
với cha:
Con quan
phung phí xa hoa,
Thời trang
đủ kiểu, cưới mà làm chi !
Tối ngày kẻ
mắt, cắt mi,
Môi son, má
phấn… lấy gì nuôi con ?
Người cha
giận lên nói:
Mày tưởng có
bằng là ngon ?
Thử đi xin
việc, cúi lòn… còm lưng !
Quà thì tay
xách, tay bưng
Tới lui mỏi
gối, mòn chân… hết tiền !
Trong bài
Phúc âm hôm nay, khi Chúa Giêsu chú ý thấy hai người môn
đệ của Gioan đi theo Ngài, Ngài quay lại và hỏi họ, “Các
ngươi đi tìm gì?” Họ trả lời: “Thưa Thầy, Thầy ở đâu?”
Những người này đang là môn đệ của Gioan, nhưng khi nghe
Gioan giới thiệu Chúa Giêsu thì họ lại muốn bỏ Gioan mà
đi theo Chúa Giêsu, để tìm “cái hơn”. Giống như chúng ta,
họ cũng muốn sống một đời sống đầy đủ hơn. Nhưng khác
chúng ta, chúng ta đi tìm kiếm đời sống vật chất cao hơn,
còn Anrê và Philipphê lại đi tìm một đời sống tinh thần
cao hơn. Họ muốn có một đời sống đích thực! Và chính
Gioan, thầy của họ đã chỉ cho họ thấy khi Chúa đi ngang
qua : “Đây là Chiên Thiên Chúa”.
Hôm nay nếu
Chúa Giêsu hỏi chúng ta: “Các ngươi đi tìm gì?” thì câu
trả lời của chúng ta là gì?
Có
người đi tìm sự an toàn. Họ
thích có một địa vị bảo đảm cho tương lai của họ như: có
đủ tiền bạc lo cho nhu cầu cần thiết trong đời sống, nếu
được thì cụ bị chút đỉnh phòng hờ khi trái gió trở trời
hay lúc hơi tàn sức kiệt. Đây là một sự an toàn về vật
chất. Có thể nói đây là ước mơ của không ít người khi
được sinh ra làm người. Nó không phải là mục tiêu sai
lầm, nhưng là mục tiêu thấp kém, không đáng để chúng ta
phải đầu tư cả đời vào đó. Nói như thế không có nghĩa là
khuyên bảo chúng ta xem thường, đừng quan tâm đến đời
sống vật chất. Thánh Phaolô nói với tín hữu
Thê-xa-lô-ni-ca rằng: “Khi còn ở với anh em, chúng
tôi đã chỉ thị cho anh em: ai không chịu làm thì cũng
đừng ăn! Thế mà chúng tôi nghe nói: trong anh em có một
số người sống vô kỷ luật, chẳng làm việc gì, mà việc gì
cũng xen vào. Nhân danh Chúa Giêsu Kitô, chúng tôi
truyền dạy và khuyên nhủ những người ấy hãy ở yên mà làm
việc, để có của nuôi thân. Phần anh em, hãy làm việc
thiện, đừng sờn lòng nản chí! Nếu có ai không nghe lời
chúng tôi nói trong thư này, anh em hãy ghi lấy tên và
đừng giao du với người ấy, để họ biết xấu hổ. Nhưng đừng
coi họ như thù địch, trái lại hãy khuyên bảo như người
anh em” (2 Tx3,8-15).
Có
người đi tìm sự nghiệp, đi tìm danh, lợi, quyền.
Khi được sinh ra làm người, cha mẹ đã chuẩn bị rất nhiều
cho tương lai của con mình. Ngoài những chuyện lo cơm áo
gạo tiền, cha mẹ còn lo cho con có phương tiện, có điều
kiện cấp sách đến trường, thuê thầy dạy thêm anh văn, vi
tính… mong sao tương lai của con mình được rạng rỡ thì
cha mẹ cũng thơm lây. Nếu mục tiêu này được hướng dẫn
bởi động cơ đầy tham vọng cá nhân thì nó sẽ là mục tiêu
xấu; xấu bởi vì muốn đạt được mục tiêu thì phải dùng thủ
đoạn, dù nó có bất nhân bất nghĩa. Nếu được hướng dẫn
bởi động cơ tốt hướng đến đồng bào đồng loại, thì mục
tiêu ấy trở nên cao đẹp. Nhưng như thế nó vẫn còn thiếu,
bởi vì chúng ta mới tạo được một mối tương quan hàng
ngang, nghĩa là chỉ mới dừng lại ở giữa con người với
nhau. Nhưng chúng ta còn một mối tương quan cao cấp hơn
mà chúng ta phải thiết lập, đó là tương quan với Thiên
Chúa. Đây là điều mà con người phải đi tìm.
Có
người đang đi tìm sự bình an.
Đi tìm sự bình an không có nghĩa là đi tìm sự nghiệp,
danh, lợi để đảm bảo cho tương lai của mình. Đi tìm sự
bình an ở đây là đi tìm sự bình an từ trong tâm hồn. Nó
giúp chúng ta sống tốt mối tương quan với Chúa, sống
bình an với chính mình và sống hài hoà với người khác.
Đây là mục tiêu hàng đầu mà chúng ta cần phải tìm kiếm.
Chúa Giêsu nói: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên
Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ
kia Người sẽ thêm cho” (Mt 6,33).
Tất cả chúng
ta được sinh ra với một ước muốn tự nhiên là khao khát
hạnh phúc. Lời Chúa hôm nay nói với chúng ta cái mà
chúng ta đang khao khát, đang đi tìm, đang chờ mong,
đang cố gắng đạt tới… Nhưng điều này chúng ta chỉ tìm
được nơi Chúa Giêsu, chính Người mới lấp đầy và làm thoả
mãn những khát vọng của chúng ta. Xưa Chúa Giêsu đã mời
hai môn đệ: “Hãy đến mà xem”, thì hôm nay Ngài cũng mời
gọi chúng ta không chỉ “đến mà xem”, nhưng còn “ở lại
với Người” ở lại với Người qua các Bí Tích, qua việc
lắng nghe và thực thi ý Ngài, để Ngài biến đổi chúng ta
trở nên môn đệ của Người, và ban cho chúng ta dồi dào ơn
thánh của Ngài.
Linh mục
Antôn Nguyễn Tri Phương. |