Sứ điệp của Đức thánh cha Bênêđictô thứ 16

nhân ngày Quốc tế Giới trẻ lần thứ 23, năm 2008

 

“CÁC CON PHẢI NÊN THÁNH VÀ PHẢI LÀ NHỮNG NHÀ TRUYỀN GIÁO”

 “Các con sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Ngài ngự xuống trên các con; và các con sẽ trở thành chứng nhân của Thầy” (Cv 1,8).

 Các bạn trẻ thân mến,

1.   Ngày quốc tế giới trẻ lần thứ 23

         Cha rất vui mừng nhớ đến những kỷ niệm mà chúng ta đă cùng trăi qua tại Cologne, vào tháng 8 năm 2005. Vào cuối kỳ đại hội của niềm tin và sự hăng say khó quên, một biến cố vẫn c̣n khắc sâu trong tâm trí cha, cha đă hẹn với các con vào lần gặp gỡ tới, được tổ chức tại Sydney vào năm 2008. Đây sẽ là kỳ đại hội quốc tế giới trẻ lần thứ 23, với chủ đề: “Các con sẽ nhận được sức mạnh của Chúa Thánh Thần, khi Ngài ngự xuống trên các con; và các con sẽ trở thành chứng nhân của Thầy” (Cv 1,8). Chủ đề chính yếu của việc chuẩn bị tâm hồn cho kỳ gặp gỡ của chúng ta tại Sydney là Chúa Thánh Thần và việc truyền giáo. Vào năm 2006, chúng ta đă tập trung sự chú ư vào Chúa Thánh Thần là Thần Chân Lư. Và bây giờ trong năm 2007, chúng ta sẽ t́m hiểu một cách sâu xa hơn về Thần T́nh Yêu. Chúng ta sẽ tiếp tục cuộc hành tŕnh tiến đến ngày quốc tế giới trẻ 2008 bằng việc suy tư về Thần Sức Mạnh và Chứng Nhân nhằm giúp chúng ta can đảm sống và mạnh dạn rao giảng Tin Mừng. V́ thế, thật quan trọng khi mỗi người trẻ chúng con, trong các cộng đoàn của ḿnh, cùng với những người có trách nhiệm giáo dục chúng con, nên suy tư về Tác Nhân Chính Yếu của lịch sử cứu độ là Chúa Thánh Thần hay Thần Khí của Chúa Giêsu. Bằng cách này, các con có thể gặt hái được những thành quả tốt đẹp: nhận ra được căn tính đích thật của Thần Khí, trước hết bằng việc lắng nghe Lời Chúa trong Mạc Khải của Thánh Kinh; nhận thức cách rơ ràng sự hiện diện liên lĩ và sống động của Ngài trong đời sống Giáo Hội, đặc biệt khi các con tái khám phá Chúa Thánh Thần chính là “linh hồn”, hơi thở sống động của chính đời sống Kitô hữu, qua các bí tích khai tâm Kitô giáo như: Rửa tội, Thêm sức và Thánh Thể; nhờ đó hiểu biết về Chúa Giêsu sẽ ngày càng triển nở cách sâu sắc và hân hoan hơn, và đồng thời đem Tin Mừng ra thực hành trong b́nh minh của thiên niên kỷ thứ ba này. Trong sứ điệp này, cha vui mừng gởi đến các con những nét đại cương để suy niệm mà các con có thể múc lấy trong suốt năm chuẩn bị này. Bằng cách này, các con có thể kiểm chứng lại phẩm chất đức tin của các con vào Chúa Thánh Thần, hăy tái khám phá điều đó nếu nó đă mất, hăy gia tăng sức mạnh nếu nó đă yếu kém, hăy nếm hưởng nó trong t́nh thân hữu với Thiên Chúa Cha và với Con của Ngài là Đức Giêsu Kitô, nhờ vào họat động không thể thiếu được của Chúa Thánh Thần. Các con đừng bao giờ quên rằng Giáo Hội, trong thực tế là chính nhân loại, là tất cả mọi người xung quanh các con lúc này và tất cả những ai đang chờ đợi  các con ở tương lai, đ̣i hỏi rất nhiều nơi những người trẻ các con, bởi v́ các con có nơi ḿnh món quà cao quư nhất của Chúa Cha, là Thần Khí của Chúa Giêsu.

2.   Lời hứa của Chúa Thánh Thần trong Kinh Thánh

         Việc lắng nghe một cách chăm chú Lời Chúa liên quan mầu nhiệm và họat động của Chúa Thánh Thần mở ra cho chúng ta những hiểu biết lớn lao và sâu sắc mà cha sẽ tóm lượt trong những điểm sau đây.

         Ít lâu trước khi về trời, Chúa Giêsu đă nói với các môn đệ: “Phần Thầy, Thầy sẽ ban cho anh em điều Cha Thầy đă hứa” (Lc 24,49). Điều này đă diễn ra trong ngày Lễ Hiện xuống, khi họ tụ họp với nhau cầu nguyện trong Căn Pḥng Trên Gác cùng với Đức Trinh Nữ Maria. Việc đổ tràn Thánh Thần trên Giáo Hội sơ khai chính là việc ứng nghiệm những ǵ đă được Thiên Chúa hứa thuở ban đầu, đă được loan báo và được chuẩn bị trong Cựu Ước.

         Thật vậy, ngay từ những trang đầu, Thánh Kinh tŕnh bày thần khí của Thiên Chúa như làn gió “bay lượn trên mặt nước” (x. St 1,2). Thánh Kinh nói rằng Thiên Chúa đă thổi hơi thở sự sống vào mũi của con người (x. St 2,7), và qua đó sự sống tràn ngập nơi con người. Sau tội nguyên tổ, thần khí của Thiên Chúa mang lại sự sống thỉnh thoảng cũng được nhận ra trong lịch sử của nhân loại, bằng cách thôi thúc các tiên tri kêu gọi Dân Tuyển Chọn trở về với Thiên Chúa và trung thành tuân theo các huấn lệnh của Ngài. Trong thị kiến nổi tiếng của tiên tri Ezekiel, Thiên Chúa cùng với thần khí của Ngài phục hồi lại sự sống của dân Do Thái, được biểu trưng bằng “những bộ xương khô” (x. Ed 37, 1-14). Tiên tri Joel đă tiên báo về “việc đổ tràn thần khí” trên muôn dân nước, không loại trừ một ai. Tác giả sách thánh đă viết rằng: “Và sau đó sẽ đến lúc Ta sẽ đổ tràn đầy thần khí của Ta trên tất cả người phàm… Trong những ngày đó, Ta cũng sẽ đổ tràn thần khí Ta trên tôi nam và tớ nữ” (Jo 3,1-2).

         “Trong thời viên măn” (Gal 4,4), thiên thần Chúa đă loan báo cho Trinh Nữ thành Nazareth rằng Chúa Thánh Thần, “quyền năng của Đấng Tối Cao”, sẽ ngự đến và bao phủ lấy bà. Con trẻ được sinh ra sẽ là đấng thánh và được gọi là Con Thiên Chúa (x. Lc 1,35). Theo những lời của tiên tri Isaia, Đấng Messia sẽ là người được thần khí của Thiên Chúa ngự đến (x. 11,1-2; 42,1). Đây cũng là lời tiên tri mà Chúa Giêsu áp dụng lại vào lúc khởi đầu của sứ vụ công khai của Người tại hội đường Nazareth. Trước sự kinh ngạc của những người hiện diện, Người nói: “Thần khí của Thiên Chúa ngự xuống trên tôi, bởi v́ Ngài đă xức dầu cho Tôi và sai Tôi đi rao giảng Tin Mừng cho người nghèo khó. Ngài đă sai Tôi đi công bố ơn giải thoát cho cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, công bố một năm hồng ân của Thiên Chúa.” (Lc 4, 18-19; x. Is 61, 1-2). Ngỏ  lời với với những người hiện diện, Người áp dụng những lời tiên tri này vào chính bản thân ḿnh khi nói rằng: “Hôm nay ứng nghiệm đọan Kinh Thánh mà tai quư vị vừa nghe” (Lc 4,21). Hơn nữa, trước khi chịu chết trên Thập giá, Người cũng đă nhiều lần nói với các môn đệ về việc xuất hiện của Chúa Thánh Thần, “Đấng An Ủi” mà sứ mạng của Ngài là làm chứng cho Người và trợ giúp các tín hữu bằng việc dạy dỗ và dẫn đưa họ đến sự toàn vẹn của Chân Lư (x. Ga 14,16-17. 25-26; 15,26; 16,13).

3.   Lễ Hiện xuống, điểm xuất phát cho sứ mạng của Giáo Hội

         Vào chiều ngày Phục Sinh, Đức Giêsu hiện đến với các môn đệ, “Người thổi hơi trên các ông và bảo các ông: “Hăy nhận lấy Thánh Thần” (Ga 20,22). Với sức mạnh lơn lao hơn, Chúa Thánh Thần đă xuống trên các Tông đồ trong ngày lễ Hiện xuống. Chúng ta đọc được trong Tông đồ Công vụ: “Và bỗng từ trời phát ra một tiếng động, như tiếng gió mạnh ùa vào đầy cả căn nhà, nơi họ đang tụ họp. Rồi họ thấy xuất hiện những h́nh lưỡi giống như lưỡi lửa tản ra đậu xuống từng người một” (Cv 2,2-3).

         Chúa Thánh Thần đă đổi mới các Tông đồ từ bên trong, ban tràn đầy sức mạnh cho họ để họ can đảm ra đi và mạnh dạn công bố rằng: “Đức Kitô đă chết và đă sống lại!”. Thoát khỏi mọi nỗi sợ hăi, họ bắt đầu công khai loan báo với niềm xác tín (x. Cv 2,29; 4,13; 4,29.31). Những người đánh cá nhát đảm này đă trở thành những sứ giả gan dạ của Tin Mừng. Ngay cả những kẻ thù của họ cũng không thể nào hiểu nỗi làm thế nào mà những người “không có chữ nghĩa, lại thuộc giới b́nh dân” (x. Cv 4,13) lại có thể trở nên can đảm và chịu đựng được những khó khăn, đau khổ và bách hại với niềm hân hoan. Không có ǵ có thể ngăn cản họ. Đối với những ai cố gắng bắt họ im tiếng, họ đáp lại rằng: “chúng tôi không thể không công bố những ǵ chúng tôi đă chứng kiến và được nghe” (Cv 4,20). Đây là cách thức mà Giáo Hội đă được khai sinh, và từ ngày lễ Hiện Xuống, Giáo Hội không ngừng loan báo Tin Mừng “đến tận cùng trái đất” (Cv 1,8).

4.   Chúa Thánh Thần, linh hồn của Giáo Hội và nguyên lư của sự hiệp thông

         Nếu chúng ta muốn hiểu sứ mạng của Giáo Hội, chúng ta phải quay trở về Căn Pḥng Trên Gác, nơi mà các Tông đồ đă quy tụ với nhau (x. Lc 24,49), và cùng cầu nguyện với Đức Maria, là “Người Mẹ”, mong đợi Chúa Thánh Thần, là đấng được hứa ban xuống cho các ngài. H́nh ảnh của Giáo Hội thời sơ khai nên là nguồn cảm hứng thường hằng cho mỗi cộng đoàn Kitô hữu. Thành quả của các Tông đồ và của các nhà truyền giáo trên căn bản không dựa vào những chương tŕnh hay các phương pháp mục vụ được vận dụng cách khéo léo và hiệu quả, nhưng chính là kết quả của việc cầu nguyện thường xuyên của cộng đoàn (x. Evangelii Nuntiandi, 75). Hơn nữa, để việc truyền giáo đạt hiệu quả, các cộng đoàn phải được hợp nhất, điều đó có nghĩa là, họ phải “một ḷng và một ư” (Cv 4,32), và họ phải sẵn sàng làm chứng cho t́nh yêu và niềm hân hoan mà Chúa Thánh Thần đă nhuần thấm trong tâm hồn của các tín hữu (Cv 2,42). Vị tôi tớ của Thiên Chúa là Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II đă viết rằng, quan trọng hơn cả hoạt động, sứ mạng của Giáo Hội trước tiên là làm chứng và sống theo cách thức có thể tỏ lộ cho người khác thấy (x. Redemptoris Missio, 26). Tertullianô cho chúng ta biết về những ǵ đă xăy ra vào những ngày đầu của Kitô giáo, những người ngoại giáo đă trở lại đạo khi họ nh́n thấy sự ngự trị của t́nh yêu giữa các Kitô hữu: “Hăy nh́n xem họ yêu thương nhau dường nào” (Hộ giáo, 39 § 7).

         Để kết luận cho đoạn phân tích ngắn gọn về lời Chúa trong Thánh Kinh, cha mời gọi các con hăy nhận ra Chúa Thánh Thần chính là hồng ân cao quư nhất của Thiên Chúa dành cho con người và từ đó nhận ra bằng chứng cao cả của t́nh yêu của Ngài dành cho chúng ta, một t́nh yêu được diễn tả cách đặc biệt bằng “lời xin vâng với sự sống” mà Thiên Chúa muốn dành cho mọi loài thụ tạo. Tiếng đáp “xin vâng với sự sống” này đạt đến sự viên măn nơi Chúa Giêsu thành Nazareth và trong chiến thắng của Người trên sự dữ bằng việc cứu chuộc. Về khía cạnh này, chúng ta đừng quên rằng Tin Mừng của Chúa Giêsu, cách chính xác được linh hứng bởi Chúa Thánh Thần, không thể bị giảm thiểu như cách tŕnh bày sự kiện, bởi v́ Tin Mừng đựơc viết ra với mục đích là “tin vui cho người nghèo, sự giải thoát cho kẻ bị giam cầm, ánh sáng cho kẻ mù loà…”. Những ǵ nhận thấy trong ngày lễ Ngũ Tuần có sức sống mănh liệt làm sao, v́ nó trở thành ân sủng và trách nhiệm của Giáo Hội đối với thế giới, là sứ mạng ưu tiên của Giáo Hội!

         Chúng ta chính là hoa trái của sứ mạng này của Giáo Hội dưới tác động của Chúa Thánh Thần. Chúng ta mang theo nơi ḿnh Chúa Thánh Thần là dấu ấn t́nh yêu của Thiên Chúa Cha nơi Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta đừng bao giờ quên điều này, bởi v́ Thần Khí của Thiên Chúa luôn nhắc nhớ mỗi cá nhân, và mong muốn khơi dậy làn gió và ngọn lửa của một lễ Hiện xuống mới trong thế giới, đặc biệt qua các bạn là những người trẻ.

5.   Chúa Thánh Thần là “Thầy Dạy đời sống nội tâm”

         Các bạn trẻ thân mến, ngày nay Chúa Thánh Thần bằng sức mạnh của Ngài vẫn c̣n tiếp tục họat động trong Giáo Hội, và hoa trái của Thần Khí càng gia tăng cách dồi dào trong chúng ta khi chúng ta biết mở ḷng ḿnh ra đón lấy sức mạnh này để đổi mới mọi sự. Với lư do này, điều quan trọng là mỗi người trong chúng ta phải nhận biết Thần Khí ấy và sống tương quan với Ngài và để Ngài hướng dẫn chúng ta. Tuy nhiên, về điều này, một vấn đề nẩy sinh một cách tự nhiên: Chúa Thánh Thần đối với tôi là Đấng nào? Thực tế, đối với nhiều Kitô hữu, Ngài vẫn là “Đấng Vô Danh”. Đó là lư do tại sao, khi chúng ta chuẩn bị cho ngày quốc tế giới trẻ sắp tới, cha muốn mời gọi các con t́m hiểu về Chúa Thánh Thần cách sâu sắc hơn trên b́nh diện cá nhân. Trong Kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng rằng: “Tôi tin kính Chúa Thánh Thần, là Thiên Chúa và là Đấng ban sự sống, Người bởi Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con mà ra” (Kinh Tin Kính Nicea-Constantinopoli). Vâng, Chúa Thánh Thần là Thần Khí t́nh yêu của Cha và Con, là cội nguồn của sự sống làm cho chúng ta nên thánh, “v́ Thiên Chúa đă đổ t́nh yêu của Người vào ḷng chúng ta, nhờ Thánh Thần mà Người ban cho chúng ta” (Rm 5,5). Tuy nhiên, điều đó chưa đủ cho chúng ta biết về Chúa Thánh Thần, chúng ta phải đón nhận Ngài như là người hướng dẫn tâm hồn chúng ta, như là “Thầy Dạy đời sống nội tâm” giới thiệu cho chúng ta về mầu nhiệm Ba Ngôi, bởi v́ chỉ có  Ngài mới khai mở đức tin cho chúng ta và cho phép chúng ta sống đức tin ấy mỗi ngày một hoàn hảo. Thần Khí thúc đẩy chúng ta hướng đến những người khác, nhóm lên trong chúng ta ngọn lửa t́nh yêu, làm cho chúng ta trở nên những nhà truyền giảng về ḷng thương xót của Thiên Chúa.

         Cha luôn biết những người trẻ các con, nơi tâm hồn ḿnh, hiểu biết rất rơ về Đức Giêsu và yêu mến Người, và các con rất mong ước được gặp Người và tṛ chuyện cùng Người. Tuy vậy, các con nên nhớ cách xác quyết rằng Chúa Thánh Thần hiện diện bên trong mỗi người chúng ta sẽ củng cố, thiết lập và xây dựng nhân vị chúng ta trên Ngôi vị của Chúa Giêsu chịu đóng đinh và phục sinh. Do đó, chúng ta phải kết thân với Chúa Thánh Thần, để Ngài kết thân chúng ta với Chúa Giêsu.

6.   Bí tích Thêm sức và Thánh thể

         Có lẽ các con sẽ hỏi rằng chúng ta phải làm thế nào để cho Chúa Thánh Thần canh tân bản thân và gia tăng đời sống thiêng liêng nơi chúng ta? Như các con biết, chúng ta có thể trả lời rằng: chúng ta có thể thực hiện điều đó qua các Bí tích, v́ đức tin được khai sinh và được lớn lên trong chúng ta nhờ các Bí tích, đặc biệt là các Bí tích khai tâm Kitô giáo: Rửa tội, Thêm sức và Thánh thể là những Bí tích căn bản và không thể tách rời (x. Sách Giáo lư của Giáo Hội Công Giáo, số 1285). Chân lư liên quan đến ba bí tích khai sinh chúng ta trong đời sống Kitô hữu có lẽ bị sao lăng trong đời sống đức tin của nhiều Kitô hữu. Họ xem các bí tích này như những sự kiện đă đi vào quá khứ và không hề có một giá trị thật sự nào trong cuộc sống hiện tại, điều đó giống như những rễ cây đánh mất đi dưỡng chất mang lại sự sống. Điều này cũng xảy ra với nhiều người trẻ xa rời đời sống đức tin sau khi lănh nhận Bí tích Thêm sức. Cũng có những người trẻ chưa hề lănh nhận bí tích này. Tuy nhiên, qua Bí tích Rửa tội, Thêm sức và tiếp đến là Bí tích Thánh Thể, Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta trở thành con cái của Thiên Chúa Cha, thành anh chị em của Chúa Giêsu, là thành viên của Giáo Hội, có khả năng trở thành chứng nhân đích thực của Tin Mừng, và có thể nếm hưởng được sự hoan lạc trong đức tin.

         Do đó cha mời gọi các con hăy suy nghĩ về những ǵ cha viết cho các con. Ngày nay, đặc biệt rất cần thiết để tái khám phá Bí tích Thêm sức và vai tṛ quan trọng của nó trong việc phát triển đời sống tâm linh của chúng ta. Những ai đă lănh nhận Bí tích Rửa tội và Thêm sức nên nhớ rằng họ đă trở nên “những đền thờ của Chúa Thánh Thần”: Thiên Chúa cư ngụ trong họ. Các con hăy luôn nhận thức điều này và cố gắng để gia tài quư giá này mang đến cho các con những hoa trái thánh thiện. Đối với những ai đă rửa tội nhưng chưa lănh nhận Bí tích Thêm sức, hăy chuẩn bị để lănh nhận và nên biết rằng bằng cách này các con sẽ trở nên những Kitô hữu “hoàn hảo”, bởi v́ Bí tích Thêm sức làm hoàn thiện hồng ân đă lănh nhận khi Rửa tội. (x. Sách Giáo lư của Giáo Hội Công Giáo, số 1302-1304).

         Bí tích Thêm sức ban cho chúng ta sức mạnh đặc biệt để làm chứng và tôn vinh Thiên Chúa trong suốt cuộc đời chúng ta (x. Rm 12,1). Trước hết, bí tích này giúp chúng ta nhận ra chúng ta thuộc về Giáo Hội, “Nhiệm Thể Chúa Kitô”, mà tất cả chúng ta là những chi thể sống động, trong sự liên đới với nhau (x. 1Cr 12, 12-25). Khi để Chúa Thánh Thần hướng dẫn, mỗi người đă lănh nhận Bí tích Rửa tội có thể góp phần vào việc xây dựng Giáo Hội bằng những đặc sủng được Chúa Thánh Thần ban tặng, “v́ Thần Khí tỏ ḿnh ra nơi mỗi người một cách, là v́ ích chung” (x. 1Cr 12,7). Khi Thánh Thần họat động, Ngài ban cho linh hồn những hoa quả của Ngài, như “bác ái, hoan lạc, b́nh an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ” (x Gal 5,22). Đối với những ai trong các con chưa lănh nhận Bí tích Thêm sức, cha chân thành mời gọi hăy chuẩn bị lănh nhận bí tích này, và t́m sự trợ giúp nơi các linh mục của các con. Đó chính là cơ hội đặc biệt của ân sủng mà Thiên Chúa tặng ban cho các con. Đừng bỏ lỡ cơ hội này!

    Cha cũng muốn nói về Bí tích Thánh Thể. Để lớn lên trong đời sống Kitô hữu, chúng ta cần được nuôi dưỡng bằng Ḿnh và Máu của Đức Kitô. Thực vậy, chúng ta được rửa tội và được thêm sức nhằm hướng đến Bí tích Thánh Thể (x. Sách Giáo lư của Giáo Hội Công Giáo, 1322; “Sacramentum Caritatis”, 17). “Cội nguồn và chóp đỉnh” của đời sống Giáo Hội, Bí tích Thánh Thể là “lễ Hiện xuống không ngừng”, bởi v́ mỗi giây phút chúng ta cử hành Thánh lễ là chúng ta lănh nhận Chúa Thánh Thần, đấng liên kết chúng ta mật thiết với Đức Kitô và biến đổi chúng ta nên giống Người. Các bạn trẻ thân mến của cha, nếu các con thường xuyên tham dự cử hành Thánh thể, nếu các con dành thời gian để tôn sùng Bí tích cực thánh này, th́ từ nguồn mạch t́nh yêu là Bí tích Thánh Thể, các con sẽ hân hoan cống hiến cuộc sống của các con cho các đ̣i hỏi của Tin Mừng. Đồng thời, các con cũng có thể cảm nghiệm được rằng khi sức lực của chúng ta không đủ, th́ Chúa Thánh Thần, đấng biến đổi chúng ta, sẽ lấp đầy chúng ta bằng sức mạnh của Ngài và làm cho chúng ta trở nên những nhân chứng tràn đầy nhiệt t́nh truyền giáo của Đức Kitô Phục sinh.

7.   Nhu cầu và tính cấp bách của việc truyền giáo

         Nhiều người trẻ nh́n cuộc sống của họ với sự e ngại và đặt ra nhiều câu hỏi cho tương lai. Họ khắc khoải chất vấn: Làm sao chúng ta có thể ḥa nhập vào trong một thế giới đang được ghi dấu bởi quá nhiều những bất công tàn bạo và quá nhiều những đau khổ? Chúng ta nên làm thế nào để đối phó với tính ích kỷ và nạn bạo lực đôi khi chiếm ưu thế? Chúng ta làm thế nào để cho cuộc sống của ḿnh đầy ư nghĩa? Làm cách nào để những hoa trái của Thần Khí được nói đến ở trên, “bác ái, hoan lạc, b́nh an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ” (số 6) có thể phủ lấp thế giới đầy đau khổ và dễ vỡ, là thế giới của hầu hết mọi người trẻ? Trong hoàn cảnh nào th́ Thần Khí mang lại sự sống của cuộc tạo dựng đầu tiên và đặc biệt của công cuộc tạo dựng thứ hai, hay c̣n gọi là công cuộc cứu độ, có thể trở thành một linh hồn mới của nhân loại? Chúng ta đừng quên rằng hồng ân cao quư của Thiên Chúa càng lớn lao – và hồng ân của Thần Khí của Đức Giêsu là cao quư nhất trong tất cả các ân huệ - th́ nhu cầu của thế giới đón nhận ân huệ này càng lớn, cho nên sứ mạng của Giáo Hội trở nên nhân chứng đáng tin cậy cho thế giới càng lớn lao và sinh động hơn. Các con là những người trẻ, qua Ngày quốc tế giới trẻ, các con được mời gọi tham dự vào sứ mạng này. Về khía cạnh này, các bạn trẻ thân mến của cha, cha muốn nhắc các con vài chân lư chính yếu để các con suy niệm. Một lần nữa cha xin lặp lại là chỉ có Đức Kitô mới có thể lấp đầy mọi khát vọng thầm kín nhất trong tâm tư của mọi con người. Chỉ có Đức Kitô mới có thể nhân hoá bản tính con người và đưa nó đến sự “thần hóa”. Nhờ sức mạnh Thần Khí của Người, Người đổ tràn đức ái thần linh của Người trong chúng ta, làm cho chúng ta có khả năng yêu thương người thân cận và sẳn sàng phục vụ họ. Chúa Thánh Thần soi sáng chúng ta, mạc khải cho chúng ta về Đức Kitô chịu đóng đinh và phục sinh, và chỉ cho chúng ta cách thức để trở nên giống Người hơn, để chúng ta có thể “trở nên h́nh ảnh và dụng cụ của t́nh yêu tuôn chảy từ Đức Kitô” (“Deus caritas est”, 33). Những ai để cho Chúa Thánh Thần hướng dẫn sẽ hiểu rằng việc phục vụ Tin Mừng không phải là một điều phụ thuộc chẳng có tính bắt buộc, bởi v́ họ hiểu được tính khẩn cấp của việc loan báo Tin Mừng cho người khác. Tuy nhiên, chúng ta cần nhớ lại rằng chúng ta chỉ nên nhân chứng của Đức Kitô khi chúng ta để ḿnh được hướng dẫn bởi Chúa Thánh Thần, Đấng là “tác nhân chính yếu của việc loan báo Tin Mừng” (x. Evangelii Nuntiandi, 75) và “ tác nhân chính yếu của việc truyền giáo” (x. Redemptoris Missio, 21).

Các bạn trẻ thân mến của cha, như những người tiền nhiệm đáng kính của cha là Đức Phaolô VI và Đức Gioan Phaolô II đă phát biểu trong vài dịp, ngày nay đối với các tín hữu, việc loan báo và làm chứng cho Tin Mừng càng cần thiết hơn bao giờ hết (x. Redemptoris Missio, 1). Có nhiều người nghĩ rằng việc tŕnh bày kho tàng đức tin quư giá cho những người không cùng chia sẻ niềm tin với chúng ta có nghĩa là gây khó chịu cho họ, nhưng vấn đề không nằm ở chỗ đó, bởi v́ việc tŕnh bày Chúa Kitô không có nghĩa là áp đặt Người (x. Evangelii Nuntiandi, 80). Hơn nữa, cách đây hai ngàn năm, Mười Hai Tông đồ đă hiến dâng cuộc sống ḿnh để mọi người được biết và yêu mến Đức Kitô. Suốt nhiều thế kỷ sau đó, Tin Mừng được tiếp tục loan báo nhờ những con người được tác động bởi niềm hăng sai truyền giáo. Ngày nay cũng cần các môn đệ của Chúa Kitô hăng hái cống hiến thời gian và sức lực để phục vụ cho Tin Mừng. Cũng cần những người trẻ biết để cho t́nh yêu của Thiên Chúa đốt nóng tâm hồn họ và họ sẽ quảng đại đáp lại lời mời gọi khẩn thiết của Người, cũng như nhiều vị chân phước và vị thánh trẻ đă làm trong quá khứ và cũng như trong thời gian gần đây. Đặc biệt, cha cam đoan với các con rằng Thần Khí của Chúa Giêsu hôm nay cũng mời gọi những người trẻ các con hăy trở thành những người mang Tin Mừng của Chúa Giêsu cho những người đồng thời với các con. Khó khăn không thể chối căi của những người lớn khi muốn tiếp cận một cách đầy cảm thông và thuyết phục thế giới của những người trẻ có thể là dấu chỉ qua đó Chúa Thánh Thần muốn thúc đẩy chính những người trẻ các con phải đảm nhận nhiệm vụ này. Các con biết nhiều tư tưởng, ngôn ngữ, và cũng như những vết thương, những nỗi khắc khoải, và đồng thời các con cũng mong muốn cống hiến những ǵ tốt đẹp cho những người đương thời. Điều này mở ra một thế giới rộng lớn của những cảm xúc, công việc, sự giáo dục, những nỗi khắc khoải, và đau khổ của người trẻ... Mỗi người trong các con phải can đảm  tuyên hứa cùng Chúa Thánh Thần rằng các con sẽ mang đến cho Chúa Giêsu một người trẻ theo cách tốt nhất của các con, các con phải biết cách “trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của các con, nhưng phải trả lời cách hiền hoà và với sự kính trọng” (1 Pr 3,15).

         Để có thể đạt được mục tiêu này, các bạn trẻ thân mến của cha, các con phải nên thánh và phải là những nhà truyền giáo, bởi v́ chúng ta không thể nào tách rời sự thánh thiện ra khỏi việc truyền giáo (x. Redemptoris Missio, 90). Các con đừng bao giờ sợ trở thành những vị thánh truyền giáo giống như thánh Phanxicô Xaviê đă du hành đến miền Viễn Đông để loan báo Tin Mừng cho đến hơi thở cuối cùng, hay giống như thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu là nhà truyền giáo mặc dù ngài chưa bao giờ rời khỏi tu viện Cát Minh. Cả hai ngài là “Những Thánh Bổn Mạng của Các Xứ Truyền Giáo”. Các con hăy sẵn sàng đánh đổi cuộc đời của các con để soi sáng thế giới bằng chân lư của Chúa Kitô, đáp lại ḷng căm thù và việc xem thường mạng sống bằng t́nh yêu, để loan báo niềm hy vọng vào Chúa Kitô phục sinh ở mọi nơi trên trái đất này.

8.   Việc khẩn cầu “một lễ Hiện Xuống mới” trên thế giới

         Các bạn trẻ thân mến của cha, cha hy vọng gặp lại tất cả các con tại Sydney vào tháng 7 năm 2008. Đó sẽ là cơ hội mà Thiên Chúa quan pḥng để chúng ta cảm nghiệm được sự hoàn hảo của sức mạnh Chúa Thánh Thần. Các con hăy đến đấy thật nhiều để trở nên dấu hiệu của niềm hy vọng và đem đến cho cộng đ̣an Giáo Hội tại Úc đang chuẩn bị đón tiếp các con một khích lệ lớn lao. Đối với các người trẻ ở quốc gia đón tiếp các con, đó sẽ là cơ hội hiếm có để loan báo vẽ đẹp và niềm vui của Tin Mừng cho xă hội bị tục hóa về nhiều phương diện. Nước Úc cũng giống như tất cả các quốc gia của Châu Đại Dương, cần phải tái khám phá căn tính Kitô giáo của ḿnh. Trong Tông huấn hậu thượng hội đồng giám mục Châu Đại Dương, đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II đă viết: “Nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần, Giáo Hội tại Châu Đại Dương chuẩn bị cho công cuộc loan báo Tin Mừng mới cho các dân tộc ngày nay đang khao khát Đức Kitô... Công cuộc loan báo Tin Mừng mới là ưu tiên hàng đầu cho Giáo Hội tại Châu Đại Dương” (số18).

         Cha mời gọi các con hăy dành thời gian để cầu nguyện và đào luyện tâm linh trong suốt giai đọan cuối của hành tŕnh hướng đến Ngày quốc tế giới trẻ lần thứ 23, để tại Sydney các con có thể canh tân lại lời hứa mà các con đă tuyên hứa khi lănh nhận Bí tích Rửa tội và Thêm sức. Cùng với nhau chúng ta sẽ khẩn cầu Chúa Thánh Thần, tin tưởng nài xin Thiên Chúa ban ân sủng của một lễ Hiện Xuống mới cho Giáo Hội và nhân loại trong thiên niên kỷ thứ ba này.

         Nguyện xin Mẹ Maria, đấng đă cùng với các Tông đồ cầu nguyện tại Căn Pḥng Trên Gác, đồng hành với các con trong suốt những tháng ngày này và  lănh nhận cho những người Kitô hữu trẻ hồng ân mới mẽ của Chúa Thánh Thần để nung nấu con tim họ. Các con hăy nhớ rằng: Giáo Hội đặt niềm tin nơi các con! Chúng tôi là các Chủ Chăn, cách đặc biệt nguyện chúc các con thêm ḷng yêu mến và biết hướng dẫn người khác yêu mến Chúa Giêsu, và chúc các con luôn dơi bước theo Người cách trung tín. Với tất cả tấm ḷng, cha chúc lành cho tất cả các con.

Từ Lorenzago, ngày 20 tháng 07 năm 2007

Đức Giáo hoàng Bênêđíctô XVI

 

 

MESSAGE DU PAPE BENOÎT XVI
AUX JEUNES DU MONDE À L’OCCASION
DE LA XXIIIe JOURNÉE MONDIALE DE LA JEUNESSE, 2008

«Vous allez recevoir une force,
celle du Saint-Esprit qui viendra sur vous.
Alors vous serez mes témoins»
(Ac 1, 8)

Chers jeunes,

1. La XXIIIe Journée mondiale de la Jeunesse

Je me souviens toujours avec grande joie des différents moments que nous avons passés ensemble à Cologne en août 2005. À la fin de cette inoubliable manifestation de foi et d’enthousiasme, qui demeure gravée en mon esprit et en mon cœur, je vous ai donné rendez-vous pour la prochaine rencontre qui aura lieu à Sydney en 2008. Ce sera la XXIIIe Journée mondiale de la Jeunesse et elle aura pour thème: «Vous allez recevoir une force, celle du Saint-Esprit qui viendra sur vous. Alors vous serez mes témoins» (Ac 1, 8). Le fil conducteur de la préparation spirituelle pour le rendez-vous de Sydney est l’Esprit Saint et la mission. Si en 2006, nous nous sommes arrêtés pour méditer sur l'Esprit Saint comme Esprit de vérité, en 2007 nous avons cherché à découvrir plus profondément l’Esprit d'amour, pour nous acheminer ensuite vers la Journée mondiale de la Jeunesse de 2008, en réfléchissant sur l’Esprit de force et de témoignage, qui nous donne le courage de vivre l’Évangile et l’audace de le proclamer. Il est donc fondamental que chacun de vous les jeunes, dans sa communauté et avec ses éducateurs, puisse réfléchir sur le Protagoniste de l’histoire du salut qu’est l'Esprit Saint, ou Esprit de Jésus, pour parvenir aux buts élevés suivants: reconnaître la véritable identité de l'Esprit, d’abord en écoutant la Parole de Dieu dans la Révélation biblique; prendre conscience lucidement de sa présence continue, active, dans la vie de l’Église, en particulier en redécouvrant que l'Esprit Saint se présente comme “âme”, souffle vital de la vie chrétienne, grâce aux sacrements de l’initiation chrétienne – Baptême, Confirmation et Eucharistie; devenir ainsi capable de mûrir une compréhension de Jésus toujours plus approfondie et plus joyeuse, et en même temps de réaliser une mise en pratique efficace de l’Évangile à l’aube du troisième millénaire. Par ce message, je veux vous offrir une trame de méditation à approfondir durant cette année de préparation qui vous permettra de vérifier la qualité de votre foi dans l'Esprit Saint, de la retrouver si elle est perdue, de la fortifier si elle est affaiblie, de la goûter comme compagnie du Père et du Fils Jésus Christ, précisément grâce à l’action indispensable de l'Esprit Saint. N’oubliez jamais que l’Église, et même l’humanité qui vous entoure et qui vous attend dans l’avenir, compte beaucoup sur vous les jeunes, parce que vous avez en vous le don suprême du Père, l'Esprit de Jésus.

2. La promesse de l'Esprit Saint dans la Bible

L’écoute attentive de la Parole de Dieu en ce qui concerne le mystère et l’œuvre de l'Esprit Saint nous ouvre à de grandes et stimulantes connaissances, qui se résument dans les points suivants.

Peu avant son Ascension, Jésus dit à ses disciples: «Et moi, je vais envoyer sur vous ce que mon Père a promis» (Lc 24, 49). Cela s’est réalisé le jour de la Pentecôte, lorsqu’ils étaient réunis en prière au Cénacle avec la Vierge Marie. L’effusion de l’Esprit Saint sur l’Église naissante fut l’accomplissement d’une promesse de Dieu beaucoup plus ancienne, annoncée et préparée tout au long de l’Ancien Testament.

En effet, dès les premières pages, la Bible évoque l’esprit de Dieu comme un souffle «qui planait au-dessus des eaux» (Gn 1, 2) et précise que Dieu insuffla dans les narines de l’homme un souffle de vie (cf. Gn 2, 7), lui donnant ainsi la vie elle-même. Après le péché originel, l’esprit vivifiant de Dieu se manifestera sous différentes formes dans l’histoire des hommes, suscitant des prophètes pour inciter le peuple élu à revenir vers Dieu et à observer fidèlement ses commandements. Dans la célèbre vision du prophète Ézéchiel, Dieu fait revivre par son esprit le peuple d’Israël, représenté par des «ossements desséchés» (cf. 37, 1-14). Joël prophétise une «effusion de l’esprit» sur tout le peuple, dont nul n’est exclu: «Après cela – écrit l’Auteur sacré –, je répandrai mon esprit sur toute créature... Même sur les serviteurs et sur les servantes je répandrai mon esprit en ces jours-là» (3, 1-2).

À la «plénitude des temps» (cf. Ga 4, 4), l’ange du Seigneur annonce à la Vierge de Nazareth que l’Esprit Saint, «puissance du Très-Haut», descendra sur elle et la prendra sous son ombre. Celui qu’elle enfantera sera donc saint et appelé Fils de Dieu (cf. Lc 1, 35). Selon l’expression du prophète Isaïe, le Messie sera celui sur qui reposera l’Esprit du Seigneur (cf. 11, 1-2; 42, 1). C’est précisément cette prophétie que Jésus reprit au début de son ministère public, dans la synagogue de Nazareth: « L'Esprit du Seigneur – dit-il devant ses auditeurs étonnés – est sur moi, parce que le Seigneur m’a consacré par l'onction. Il m’a envoyé porter la Bonne Nouvelle aux pauvres, annoncer aux prisonniers qu’ils sont libres, et aux aveugles qu’ils verront la lumière, apporter aux opprimés la libération, annoncer une année de bienfaits accordée par le Seigneur» (Lc 4, 18-19; cf. Is 61, 1-2). S’adressant aux personnes présentes, il s’appliquera à lui-même ces paroles prophétiques en affirmant: «Cette parole de l’Écriture, que vous venez d’entendre, c’est aujourd’hui qu’elle s’accomplit» (Lc 4, 21). Et encore, avant sa mort sur la croix, il annoncera à plusieurs reprises à ses disciples la venue de l’Esprit Saint, le “Consolateur”, dont la mission sera de lui rendre témoignage, d’assister les croyants, de les enseigner et de les conduire vers la Vérité tout entière (cf. Jn 14, 16-17. 25-26; 15, 26; 16, 13).

3. La Pentecôte, point de départ de la mission de l’Église

Au soir de sa résurrection, apparaissant à ses disciples, Jésus «répandit sur eux son souffle et il leur dit: “Recevez l'Esprit Saint”» (Jn 20, 22). Avec encore plus de force, l'Esprit Saint descendit sur les Apôtres le jour de la Pentecôte: «Soudain, il vint du ciel un bruit pareil à celui d’un violent coup de vent – lit-on dans les Actes des Apôtres – : toute la maison où ils se tenaient en fut remplie. Ils virent apparaître comme une sorte de feu qui se partageait en langues et qui se posa sur chacun d'eux» (2, 2-3).

L’Esprit Saint renouvela intérieurement les Apôtres, les revêtant d’une force qui leur donna l’audace d’annoncer sans peur: «Le Christ est mort et il est ressuscité!» Libérés de toute peur, ils commencèrent à parler avec assurance (cf. Ac 2, 29; 4, 13; 4, 29. 31). Ces pêcheurs craintifs de Galilée étaient devenus de courageux annonciateurs de l’Évangile. Même leurs ennemis ne comprenaient pas comment «des hommes quelconques et sans instruction» (Ac 4, 13) pouvaient faire preuve d’un tel courage et supporter avec joie les contrariétés, les souffrances et les persécutions. Rien ne pouvait les arrêter. À tous ceux qui cherchaient à les contraindre au silence, ils répondaient: «Quant à nous, il nous est impossible de ne pas dire ce que nous avons vu et entendu» (Ac 4,20). C’est ainsi qu’est née l’Église, qui, depuis le jour de la Pentecôte, n’a cessé de répandre la Bonne Nouvelle «jusqu'aux extrémités de la terre» (Ac 1, 8).

4. L’Esprit Saint, âme de l’Église et principe de communion

Mais pour comprendre la mission de l’Église, nous devons revenir au Cénacle où les disciples restèrent ensemble (cf. Lc 24, 49), priant avec Marie, la “Mère”, dans l’attente de l’Esprit promis. C’est de cette icône de l’Église naissante que toute communauté chrétienne doit en permanence s’inspirer. La fécondité apostolique et missionnaire n’est pas d’abord le résultat de méthodes et de programmes pastoraux savamment élaborés et “efficaces”, mais le fruit de l’incessante prière communautaire (cf. Paul VI, Exhort. apost. Evangelii nuntiandi, n. 75). En outre, l’efficacité de la mission présuppose que les communautés soient unies, à savoir qu’elles aient «un seul cœur et une seule âme» (Ac 4, 32), et qu’elles soient disposées à témoigner de l’amour et de la joie que l’Esprit Saint répand dans le cœur des fidèles (cf. Ac 2, 42). Le Serviteur de Dieu Jean-Paul II écrivait qu’avant même d'être une action, la mission de l’Église est un témoignage et un rayonnement (cf. Encycl. Redemptoris missio, n. 26). C’est ce qui se passait au début du christianisme, quand les païens, écrit Tertullien, se convertissaient en voyant l’amour qui régnait entre les chrétiens: «Voyez – disent-ils – comme ils s’aiment» (cf. Apologétique, n. 39 § 7).

En concluant ce rapide aperçu sur la Parole de Dieu dans la Bible, je vous invite à remarquer combien l’Esprit Saint est le don le plus grand que Dieu fait à l’homme, et donc le témoignage suprême de son amour pour nous, un amour qui s’exprime concrètement comme un «oui à la vie» que Dieu veut pour chacune de ses créatures. Ce «oui à la vie» prend sa forme la plus accomplie en Jésus de Nazareth et dans sa victoire sur le mal par la rédemption. À ce propos, n’oublions jamais que l’Évangile de Jésus, en raison même de l’Esprit, ne se réduit pas à une simple constatation, mais qu’il veut devenir «bonne nouvelle pour les pauvres, libération pour les prisonniers, retour à la vue pour les aveugles...». C’est ce qui s’est produit avec vigueur le jour de la Pentecôte, devenant pour l’Église une grâce et un devoir envers le monde, sa mission prioritaire.

Nous sommes les fruits de cette mission de l’Église par l’action de l’Esprit Saint. Nous portons en nous le sceau de l’amour du Père en Jésus Christ qu’est l’Esprit Saint. Ne l’oublions jamais, parce que l’Esprit du Seigneur se souvient toujours de chacun et qu’il veut, en particulier à travers vous les jeunes, susciter dans le monde le vent et le feu d’une nouvelle Pentecôte.

5 L’Esprit Saint, «Maître intérieur»

Chers jeunes, aujourd’hui encore l’Esprit Saint continue donc à agir avec puissance dans l’Église et ses fruits sont abondants dans la mesure où nous sommes disposés à nous ouvrir à sa force rénovatrice. C’est pourquoi il est important que chacun de nous Le connaisse, qu’il entre en relation avec Lui et qu’il se laisse guider par Lui. Mais à ce point, une question surgit naturellement: qui est l’Esprit Saint pour moi? Pour de nombreux chrétiens en effet, Il est encore le «grand inconnu». Voilà pourquoi, en nous préparant à la prochaine Journée mondiale de la Jeunesse, j’ai voulu vous inviter à approfondir votre connaissance personnelle de l’Esprit Saint. Dans la profession de foi, nous proclamons: «Je crois en l’Esprit Saint, qui est Seigneur et qui donne la vie; il procède du Père et du Fils» (Symbole de Nicée-Constantinople). Oui, l’Esprit Saint, esprit d’amour du Père et du Fils, est Source de vie qui nous sanctifie, «puisque l'amour de Dieu a été répandu dans nos cœurs par l'Esprit Saint qui nous a été donné» (Rm 5, 5). Cependant il ne suffit pas de le connaître; il faut L’accueillir comme le guide de nos âmes, comme le «Maître intérieur», qui nous introduit dans le Mystère trinitaire, parce que Lui seul peut nous ouvrir à la foi et nous permettre d’en vivre chaque jour en plénitude. C’est Lui qui nous pousse vers les autres, allumant en nous le feu de l’amour, et qui nous rend missionnaires de la charité de Dieu.

Je sais bien toute l’estime et tout l’amour envers Jésus que vous, les jeunes, vous portez dans votre cœur et combien vous désirez Le rencontrer et parler avec Lui. Rappelez-vous donc que c’est précisément la présence de l’Esprit en nous qui atteste, qui constitue et qui construit notre personne sur la Personne même de Jésus crucifié et ressuscité. Devenons donc familiers de l'Esprit Saint pour l’être aussi de Jésus.

6 Les Sacrements de la Confirmation et de l’Eucharistie

Alors, me direz-vous, comment nous laisser renouveler par l’Esprit Saint et comment grandir dans notre vie spirituelle? La réponse est, vous le savez, que cela est possible par les Sacrements, car la foi naît et se fortifie grâce aux Sacrements, en particulier ceux de l’initiation chrétienne: le Baptême, la Confirmation et l’Eucharistie, qui sont complémentaires et inséparables (cf. Catéchisme de l’Église Catholique, n. 1285). Cette vérité sur les trois Sacrements qui sont à l’origine de notre être chrétien est sans doute négligée dans la vie de foi de nombreux chrétiens, pour lesquels ce sont des gestes accomplis dans le passé, sans incidence réelle sur le présent, comme des racines sans sève vitale. Il arrive qu’une fois la Confirmation reçue, des jeunes s’éloignent de la vie de foi. Il y a également des jeunes qui ne reçoivent même pas ce sacrement. C’est pourtant par les sacrements du Baptême, de la Confirmation et, de manière continuée, par l’Eucharistie, que l’Esprit Saint nous rend fils du Père, frères de Jésus, membres de son Église, capables de rendre un vrai témoignage envers l’Évangile, de goûter la joie de la foi.

Je vous invite donc à réfléchir sur ce que je vous écris. Il est particulièrement important aujourd’hui de redécouvrir le sacrement de la Confirmation et d’en retrouver la valeur pour notre croissance spirituelle. Que celui qui a reçu les sacrements du Baptême et de la Confirmation se souvienne qu’il est devenu «temple de l’Esprit»: Dieu habite en lui. Qu’il en soit toujours conscient et fasse en sorte que le trésor qui est en lui porte des fruits de sainteté. Que celui qui est baptisé, mais qui n’a pas encore reçu le sacrement de la Confirmation, se prépare à le recevoir en sachant qu’il deviendra ainsi un chrétien «accompli», parce que la Confirmation parfait la grâce baptismale (cf. CCC, nn. 1302-1304).

La Confirmation nous donne une force spéciale pour témoigner de Dieu et pour le glorifier par toute notre vie (cf. Rm 12, 1); elle nous rend intimement conscients de notre appartenance à l’Église, «Corps du Christ», dont nous sommes tous des membres vivants, solidaires les uns des autres (cf. 1 Co 12,12-25). Tout baptisé peut apporter sa contribution à l’édification de l’Église en se laissant guider par l’Esprit, grâce aux charismes qu’Il donne, car «chacun reçoit le don de manifester l’Esprit en vue du bien commun» (1 Co 12, 7). Et quand l’Esprit agit, il apporte dans l’âme ses fruits, qui sont «amour, joie, paix, patience, bonté, bienveillance, foi, humilité et maîtrise de soi» (Ga 5, 22). À ceux d’entre vous qui n’ont pas encore reçu le sacrement de la Confirmation, j’adresse une invitation cordiale à se préparer à l’accueillir, en demandant l’aide de leurs prêtres. C’est une occasion de grâce toute particulière que le Seigneur vous offre: ne la laissez pas passer!

Je voudrais encore ajouter une parole sur l’Eucharistie. Pour croître dans la vie chrétienne, il est nécessaire de se nourrir du Corps et du Sang du Christ: en effet, nous sommes baptisés et confirmés en vue de l’Eucharistie (cf. CCC, 1322; Exhort. apost. Sacramentum caritatis, n. 17). «Source et sommet» de la vie ecclésiale, l’Eucharistie est une «Pentecôte perpétuelle», parce que chaque fois que nous célébrons la Messe, nous recevons l’Esprit Saint, qui nous unit plus profondément au Christ et qui nous transforme en Lui. Chers jeunes, si vous participez fréquemment à la célébration eucharistique, si vous prenez un peu de votre temps pour l’adoration du Saint-Sacrement, alors, de la Source de l’amour qu’est l’Eucharistie, vous sera donnée la joyeuse détermination à consacrer votre vie à la suite de l’Évangile. Vous ferez en même temps l’expérience que là où nous ne réussissons pas par nos propres forces, l’Esprit Saint vient nous transformer, nous remplir de sa force et faire de nous des témoins remplis de l’ardeur missionnaire du Christ ressuscité.

7 La nécessité et l’urgence de la mission

Bien des jeunes regardent leur vie avec appréhension et se posent de nombreuses questions sur leur avenir. Et ils se demandent avec préoccupation: comment nous insérer dans un monde marqué par des injustices et des souffrances nombreuses et graves? Comment réagir face à l’égoïsme et à la violence qui semblent parfois l’emporter? Comment donner tout son sens à la vie? Comment faire en sorte que les fruits de l’Esprit que nous avons rappelés précédemment, «amour, joie, paix, patience, bonté, bienveillance, foi, humilité et maîtrise de soi» (n. 6), inondent notre monde blessé et fragile, le monde des jeunes en particulier? À quelles conditions l’Esprit vivifiant de la première création et surtout de la seconde création, ou rédemption, peut-il devenir l’âme nouvelle de l’humanité? N’oublions pas que plus le don de Dieu est grand – et celui de l’Esprit de Jésus est éminent – plus est grand le besoin du monde de le recevoir et donc grande et passionnante la mission de l’Église d’en donner un témoignage crédible. Et vous les jeunes, par la Journée mondiale de la Jeunesse, d’une certaine façon vous attestez votre volonté de participer à cette mission. À ce propos, il me tient à cœur de vous rappeler, chers amis, quelques vérités de base sur lesquelles méditer. Une fois encore, je vous répète que seul le Christ peut combler les aspirations les plus intimes du cœur de l’homme; Lui seul est capable d’humaniser l’humanité et de la conduire à sa «divinisation». Par la puissance de son Esprit, Il répand en nous la charité divine qui nous rend capables d’aimer notre prochain et prêts à nous mettre à son service. L’Esprit Saint éclaire, nous révélant le Christ mort et ressuscité; il nous indique la route pour devenir davantage semblables à Lui, à savoir pour être «expression et instrument de l’amour qui émane de lui» (Encycl. Deus caritas est, n. 33). Et celui qui se laisse guider par l’Esprit comprend que se mettre au service de l’Évangile n’est pas une option facultative, parce qu’il perçoit combien il est urgent de transmettre aussi aux autres cette Bonne Nouvelle. Cependant, il convient de le rappeler encore, nous ne pouvons être des témoins du Christ que si nous nous laissons guider par l’Esprit Saint, qui est «l’agent principal de l’évangélisation» (Evangelii nuntiandi, n. 75) et «le protagoniste de la mission» (Redemptoris missio, n. 21). Chers jeunes, comme l’ont rappelé à maintes reprises mes vénérés Prédécesseurs Paul VI et Jean-Paul II, annoncer l’Évangile et témoigner de sa foi est aujourd’hui plus que jamais nécessaire (cf. Redemptoris missio, n. 1). Certains pensent que présenter le précieux trésor de la foi aux personnes qui ne la partagent pas signifie être intolérants à leur égard, mais il n’en est pas ainsi, car proposer le Christ ne signifie pas l’imposer (cf. Evangelii nuntiandi, n. 80). D’ailleurs, cela fait deux mille ans que douze Apôtres ont donné leur vie afin que le Christ soit connu et aimé. Depuis lors, l’Évangile continue à se répandre au cours des siècles grâce à des hommes et à des femmes animés par le même zèle missionnaire. C’est pourquoi, aujourd’hui encore, des disciples du Christ n’épargnent ni leur temps, ni leur énergie pour servir l’Évangile. Il faut que des jeunes se laissent embraser par l’amour de Dieu et qu’ils répondent généreusement à son appel pressant, comme tant de jeunes bienheureux et saints l’ont fait dans le passé, mais aussi à des époques plus récentes. En particulier, je vous assure que l’Esprit de Jésus vous invite aujourd’hui, vous les jeunes, à porter la belle nouvelle de Jésus aux jeunes de votre âge. L’indéniable difficulté des adultes à rejoindre de manière compréhensible et convaincante le monde des jeunes peut être un signe par lequel l’Esprit entend vous pousser, vous les jeunes, à prendre en charge cette tâche. Vous connaissez les idéaux, les langages, ainsi que les blessures, les attentes, et le désir du bien qu’ont les jeunes de votre âge. S’ouvre à vous le vaste monde des affections, du travail, de la formation, de vos souhaits, de la souffrance des jeunes... Que chacun de vous ait le courage de promettre à l’Esprit Saint d’amener un jeune à Jésus Christ, selon le moyen qui lui semble le meilleur, en sachant «rendre compte de l’espérance qui est en lui, avec douceur» (cf. 1 P 3, 15).

Mais pour atteindre ce but, chers amis, soyez saints, soyez missionnaires, parce qu’on ne peut jamais séparer la sainteté de la mission (cf. Redemptoris missio, n. 90). N’ayez pas peur de devenir des saints missionnaires comme saint François-Xavier, qui a parcouru l’Extrême Orient en annonçant la Bonne Nouvelle jusqu’à l’extrémité des ses forces, ou comme sainte Thérèse de l’Enfant-Jésus, qui fut missionnaire sans avoir quitté son Carmel: l’un comme l’autre sont «Patrons des Missions». Soyez prêts à mettre en jeu votre vie pour illuminer le monde avec la vérité du Christ; pour répondre avec amour à la haine et au mépris de la vie; pour proclamer l’espérance du Christ ressuscité en tout point de la terre.

8. Invoquer une «nouvelle Pentecôte» sur le monde

Chers jeunes, je vous attends nombreux en juillet 2008 à Sydney. Ce sera une occasion providentielle de faire pleinement l’expérience de la puissance de l’Esprit Saint. Venez nombreux, pour être un signe d’espérance et un soutien précieux pour les communautés de l’Église en Australie, qui se préparent à vous accueillir. Pour les jeunes du pays qui nous accueillera, ce sera une opportunité exceptionnelle d’annoncer la beauté et la joie de l’Évangile à une société à bien des égards sécularisée. L’Australie, comme toute l’Océanie, a besoin de redécouvrir ses racines chrétiennes. Dans l’exhortation post-synodale Ecclesia in Oceania, Jean-Paul II écrivait: «Par la puissance du Saint-Esprit, l'Église en Océanie se prépare à une nouvelle évangélisation des peuples qui aujourd'hui ont soif du Christ... La première priorité pour l’Église en Océanie, c'est de procéder à une nouvelle évangélisation» (n. 18).

Je vous invite à consacrer du temps à la prière et à votre formation spirituelle en cette dernière étape du chemin qui nous conduit à la XXIIIe Journée mondiale de la Jeunesse, afin qu’à Sydney, vous puissiez renouveler les promesses de votre Baptême et de votre Confirmation. Ensemble, nous invoquerons l’Esprit Saint, demandant avec confiance à Dieu le don d’une Pentecôte renouvelée pour l’Église et pour l’humanité du troisième millénaire.

Que Marie, réunie en prière au Cénacle avec les Apôtres, vous accompagne durant ces mois et qu’elle obtienne pour tous les jeunes chrétiens une nouvelle effusion de l’Esprit Saint qui embrase vos cœurs. Rappelez-vous que l’Église a confiance en vous! Nous les Pasteurs, nous prions en particulier pour que vous aimiez et fassiez aimer Jésus toujours plus et que vous marchiez à sa suite fidèlement. Dans ces sentiments, je vous bénis tous avec une grande affection.

De Lorenzago, le 20 juillet 2007.