CÔNG ƠN SINH THÀNH DƯỞNG DỤC

 

 Hiếu thảo khi cha mẹ c̣n sống.

                                            “cha mẹ nuôi con như trời như biển     

 con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày

 

“ Tích cốc pḥng cơ, dưởng nhi đăi lăo.”

Đây là cách nói và cũng là cách tính toán của người chưa lập gia đ́nh, không có kinh nghiệm về con cái. Nếu chỉ với dụng ư duy nhất là sinh con và nuôi con để nhờ lúc tuổi già th́ khi sinh ra đứa con tật nguyền cha mẹ có giết đi  hoặc bỏ viện mồ côi ? Cũng có, nhưng đó là những cha mẹ ḷng lang dạ thú chúng ta không nói làm ǵ. Thông thường trẻ bẩm sinh tàn tật là những đứa con được yêu quí nhất, để bù trừ cho những thiệt tḥi của chúng. Cha mẹ vay nợ, bán đất đai, tài sản và bán cả mái nhà để chạy thuốc thang cho con. Nghèo xơ xác, nợ chồng chất nhưng vẩn ngồi bên con suốt ngày để  lo vệ sinh, chăm sóc. Đó có thể là những trẻ thiếu chi hoặc thiếu cả tứ chi, có trẻ từ sơ sinh đến mười lăm, hai mươi tuổi hoặc hơn nữa, chỉ biết nằm một chổ, sống đời thực vật.Cha mẹ không mong ǵ hơn là ngày nào có bà tiên hoá phép cho con cười với mẹ được một lần là đủ sung sướng lắm rồi. Điều ưu tư nhất của cha mẹ không phải là khổ cực v́ con, nhưng là lo sợ nhỡ ḿnh có mệnh hệ nào th́ con sẽ sống với ai?

 

          Bạn may  mắn không phải là đứa con tàn tật làm khổ cha mẹ. Không tàn tật th́ đúng, nhưng có làm khổ cha mẹ không th́ phải xét lại. Chưa kể chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm (cho bú sữa và th́a cơm), thời gian nhà trẻ và mẫu giáo bạn hoàn toàn nhờ vào cha mẹ từ cái ăn, mặc, tắm giặt, vệ sinh, đưa đón, không khác trẻ tật nguyền là bao.

 

           Cha mẹ đau thót tim khi nh́n đứa con tàn tật té ngă cả ngày để tập đứng, tập đi nhưng chưa chắc đă thành công. Cha mẹ có khổ không khi có đứa con b́nh thường nhưng lêu lỏng, học hành chẳng bằng ai, chẳng tài, lắm tật. Chắc chắn cha mẹ cũng không vui ǵ khi thấy ḿnh không đủ khả năng lo cho con bằng chúng bạn.

 

”Con là nợ vợ là oan gia”,

Câu nói của những người không thành công trong đời sống hôn nhân, chúng ta không xét. Nhưng con đúng là nợ. Tôi nhớ một thầy giáo đă nói: người giàu là người không mắc nợ. Nhưng ngày nay người càng giàu th́ càng nợ nhiều, nợ ngân hàng, nợ công ty, nợ cửa hàng, nợ xóm làng, nợ công nhân….Không vay nợ th́ sao có vốn làm kinh tế. Nhưng nợ th́ vẩn là nợ, nó nặng nề, đeo đẳng làm cho con người sống không thoải mái, sơ sẩy là khánh kiệt !

 

          Khi sinh đứa con cha mẹ mang hai món nợ: nợ đời và nợ con cái. Ngẩm lại hai hai thứ nợ nầy chung quy chỉ có một mục đích: Vay nợ để làm ăn nuôi con, “nợ mẹ đẻ nợ  con”. Nếu là người không con làm ăn chỉ v́ cầu danh hay tham tiền, nhỡ có thất bại th́ nghỉ, xấu hổ chút nhưng không sao. Với người kinh doanh để dành cho con th́ khác. Cái khổ không phải là sự thất bại, nhưng là suy ngơi4  lấy ǵ để nuôi con, để dành cho con?  Món nợ nầy nặng nề và đeo đẳng đến chết.

 

Công cha nghĩa mẹ như trời như biển.

Sách vở trên thế giới đă ghi từ ngàn xưa và sẽ c̣n viết thêm mọi ngày cho đến tận cùng đời. Chúng ta chỉ nói vài lời nhắc lại để kiểm thảo sự hiếu đễ của ḿnh, chứ không mong ghi ra để tính sổ bởi ghi sẽ thiếu sót,  mà chắc chắn vậy, chẳng hoá ra chúng ta thất hiếu.

 

          Thời gian kinh tế c̣n khó khăn, ba tôi ao ước có sẳn cái thọ. Ba tôi c̣n khoẻ mạnh lắm, chúng tôi biết thế nhưng ba ngỏ ư th́ anh em cũng cố gắng cho ba vui. Chuẩn bị sẳn cũng tốt thôi. Dễ ǵ kiếm gỗ quí, may thời có người bạn có dành sẳn hai ống súc để làm nhà, nay không cất nhà, anh dành đóng hàn cho cha mẹ, dư ván  anh tặng tôi phần c̣n lại.

 

          Tôi đem gổ đến trại hàn.Ông chủ là người thợ già lâu năm trong nghề. Cận Tết ông không dám hứa. Tôi cũng không lưu ư, chừng nào cũng được, gấp ǵ đâu. Nhưng chưa đầy tuần lể ông nhắn tôi giao hai cái thọ. Tôi ngỡ ngàng và cám ơn, không nghĩ ra bằng cách nào mà ông làm xong trong thời gian ngắn và bận Tết như vậy. Ông giải thích cho tôi:

          -Nghe chú tâm t́nh: “khi c̣n nhỏ ḿnh muốn ǵ cha mẹ cho cái ấy, bây giờ cha mẹ già, gần đất xa trời chỉ ao ước thấy trước cái thọ, cố gắng làm  theo ư, dẫu biết rằng chuyện thực c̣n lâu”. Thú thật với chú, nghe những lời đó tôi  cảm động và thán phục vô cùng, ít có người con nào nói được câu như vậy. Do quí mến chú nên tôi đă tính kế. Tôi năn nỉ anh em thợ làm đêm, làm ngày cho xong để chú làm quà Tết cho song đường..

 

          Ông chủ trại hàn tán dương tôi, mừng quá! Và tôi lại cảm thấy thương ông. Gián tiếp ông bộc lộ tâm sự của ḿnh. Ông có hai người con trai hỗn hào, luôn quậy phá, đôi khi chưởi ông thậm tệ. Chúng đ̣i chia gia tài, mà gia tài ông có ǵ đâu ngoài mấy dụng cụ làm mộc.

 

          Đôi khi người ta cũng viện dẫn lư do nghèo để tránh né việc phụng dưỡng cha mẹ già. Nghèo và con đông  không c̣n thời giờ để lo cho cha mẹ ! Ngày xưa cha mẹ  cũng nghèo nhưng có bỏ con chết đói không? Lo cho con, cho gia đ́nh có ăn là một trách nhiệm, nhưng phụng dưỡng cha mẹ là một bổn phận khác. Làm việc nầy nhưng không được bỏ việc kia.   

      

Tôi thăm một ông lăo chín mươi hai tuổi, có tiếng hiền hoà và chí quyết làm ăn để dành cho con. Về phương diện để của cho con th́ ông được toại nguyện, bởi v́ từ tay trắng ông đă làm và tiết kiệm mua đất chia cho con mỗi người được vài mẫu, con số lư tưởng ở làng nầy. Ông đang sống với con út. Nghe hàng xóm bảo vợ chồng anh cũng thường to tiếng với cha già! Hôm nay ông trở bệnh. Tôi hỏi xa gần xem gia đ́nh có định đưa ông đi nhà thương kiểm tra tổng quát không. Anh trả lời:

-         Đi th́ cũng được, nhưng không ai nuôi, trẻ phải học, người lớn đang vào mùa phải giử trái cây.

 

        Nản làm sao! Gia đ́nh ông có sáu người con, một con ở Mỷ, một ở Úc. Con và dâu, rể ông hầu hết đă có dịp xuất ngoại du lịch. Tại quê nhà hiện c̣n hơn  mười đứa cháu có gia đ́nh hoặc c̣n đi học. Thế mà không có đứa con, cháu nào có thể đưa ông đến bệnh viện và giúp ông đôi ngày.

 

          Tôi gặp anh con cả hỏi về người cha già, anh trả lời như chẳng có việc ǵ quan trọng:         

- Cha tôi sống với thằng Út, nó lo. Nhà nó ḿnh tới lui thường khó ḷng. Mổi tháng tôi đều hùn tám kí gạo!

 

 Bạn nghe nản chưa! Anh nầy có nhà lầu, vườn hai ba thửa, con cái ba đứa đi nước ngoài, lại được tiếng là đạo đức. Thế có chết không?

 

Viết thêm vài chuyện cười ra nước mắt như thế nầy không khó ǵ, nhưng thôi, buồn lắm!

 

          Hiếu với cha mẹ khi c̣n sống có nhiều cách, tùy hoàn cảnh. Luật yêu thương và đức công bằng thế nào, tâm t́nh của bạn đối với cha mẹ ra sao, cứ đó mà thi hành. Hảy phụng dưởng khi cha mẹ c̣n sống, đừng để chết rồi khóc ba tiếng, cử lễ tang ba ngày, làm đám giổ ba năm thật to, phỏng cha mẹ được hưởng ǵ?   

 

          Giáo lư Công Giáo dạy: thứ bốn thảo kính cha mẹ.( khi c̣n sống và khi đă qua đời)

 

 

 

Hôm nay 27/10 mừng Sinh Nhật 92 tuổi của cụ cố Simon, thân phụ cha Sở,

 

 

Toàn thể Ban Biên Tập xin kính chúc cụ cố:

 

 

Tràn Đầy Hồng Ân Thiên Chúa

&

Sống Lâu 200 Tuổi

 

 

Happy Birthday To You