|
NGƯỜI TA SỐNG NHỜ LỄ HỘI
Ngoài việc ăn uống, con người là “nhân linh ư vạn vật” c̣n có nhu cầu tinh thần và tâm linh. Hai điều này được thể hiện qua lễ hội.
Có người than phiền: lễ hội măi, mất thời giờ, tốn tiền… Xin trả lời: Dân tộc nào cũng có lễ hội. Mỗi miền, tỉnh thành, làng xă có lễ hội riêng. Mỗi tôn giáo có lễ hội của ḿnh.
Chúng ta thử tưởng tượng một xứ sở không bao giờ có lễ hội, một tỉnh thành, làng xă không có lễ hội th́ sao? Một tôn giáo không bao giờ có lễ hội th́ có thành tôn giáo không?
Qua lễ hội người ta tŕnh bày bản sắc dân tộc, nền văn minh và những tiến bộ của một xứ, một vùng. Ngay cả các bộ lạc bán khai trong rừng vẫn có những lễ hội đặc sắc. Các tôn giáo qua các lễ hội tŕnh bày giáo lư, niềm tin và văn hóa của ḿnh.
Các nhà nghiên cứu t́m đến các lễ hội để học hỏi; khách du lịch chọn vào mùa lễ hội mà đến một xứ, một vùng để mua vui, khám phá.
Lễ hội nói lên sức sống và văn hóa địa phương. Người ta cố gắng tổ chức lễ hội thật tưng bừng lộng lẫy để tạo uy tín cho đất nước, tỉnh thành hoặc cho một dịp tiếp thị…
Tóm lại, không có lễ hội th́ cuộc sống buồn tẻ biết bao! Có thể nói người ta sống nhờ lễ hội.
Trong tôn giáo nhất là đạo Công giáo ít khi dùng chữ lễ hội mà dùng nhiều cách nói đơn giản khác nhau v́ tính cách nghiêm trang, thánh thiện của tổ chức: Thí dụ Đại hội Thánh Mẫu La Vang, ngày Giới trẻ Thế giới, Đại hội Thánh Thể, lễ giỗ Cha Phanxicô, những cuộc Rước kiệu…
Ngày Đại hội Giới trẻ Thế giới năm nay có một triệu bạn trẻ tham dự, đă khẳng định uy tín của Đức Tân Giáo Hoàng đối với Giới trẻ. Đại hội La Vang thành công tốt đẹp với 500 ngàn người tham dự nói lên ḷng sùng kính Đức Mẹ Maria của giáo dân Việt Nam.
Tổ chức những dịp mừng trong gia đ́nh là điều cần thiết. Với tuổi già để an ủi, nhớ ơn; với tuổi trẻ để khích lệ và nêu gương đoàn kết gia đ́nh; với ḍng họ, hàng xóm để giữ ǵn t́nh thân hữu.
Tất nhiên điều phải lưu ư là bất cứ lễ hội, tiệc mừng nào cũng phải tùy khả năng, hoàn cảnh mới có ư nghĩa. T́nh nghĩa là điều chính, phô trương nên tránh.
|