|
|
|
M |
arie Paranov, một bá tước phu nhân người Nga, đang trên đường đi Menton, bên Đức để chữa bệnh lao phổi. Ngồi một ḿnh trong toa xe lửa bà cảm thấy cô đơn lạc lơng, người lăo bộc Ivan chỉ đến thăm bà ở mỗi trạm nghỉ mà thôi.
Đêm xuống dần trong khi tàu vẫn chạy nhanh, phu nhân cảm thấy khó ngủ nên bà mở ví ra trút hết những đồng tiền vàng trên ḷng và bắt đầu đếm, v́ chồng bà đă cho bà một số tiền để hộ thân. Bỗng, bà cảm thấy một luồng gió lạnh tạt vào. Ngẩng lên, bà bắt gặp một người đàn ông cao lớn, ăn mặc chỉnh tề lịch sự và bị thương ở tay đi vào toa xe của bà. Ông ta đóng cửa lại và nh́n bà với đôi mắt đen nhánh. Bà run sợ quá đến nỗi những đồng tiền vàng rơi xuống sàn tàu. Người lạ mặt nh́n những đồng tiền vàng ấy và cúi xuống nhặt lên. Thừa cơ Hội bá tước phu nhân đứng dậy chạy ra phía cửa sổ định nhảy xuống tàu. Biết ư định của bà, ông ta nắm giữ bà lại và xin bà ngồi xuống rồi nói:
- Thưa bà, hăy nghe tôi. Tôi không phải là tên gian phi, tôi nhặt tiền này để trả lại cho bà. Tôi sẽ chết nếu bà không giúp tôi qua khỏi biên giới, khoảng một giờ sau tôi phải có mặt ở trạm cuối cùng của nước Nga, mười phút sau đó tôi phải có mặt ở một nước khác. Nếu bà không cứu giúp tôi, tôi sẽ bị bắt, tôi không thể giải thích tại sao nhưng xin bà hăy tin tôi. Tôi không sát nhân, không trộm cắp, không làm điều ǵ sai quấy. Tôi lấy danh dự thề với bà, xin bà hăy cứu giúp tôi.
Bá tước phu nhân lặng thinh, lấy lại b́nh tĩnh dần dần, c̣n ông ta th́ ngồi bất động mắt nh́n về phía trước. Thỉnh thoảng, bà liếc nh́n ông thật nhanh. Tàu lướt chạy nhanh trong đêm tối tồi dừng lại tại một trạm nghỉ. Người nô bộc Ivan đến gơ cửa toa để nhận lệnh của bà. Bà nh́n người bạn đồng hành xa lạ rồi nói với lăo nô bộc:
- Ivan, ta không cần ngươi theo ta đến Menton nữa, hăy lấy tiền này mà mua vé trở lại Saint Peterbourg. Cảm ơn lăo đă giúp ta, hăy cho ta cái áo khoác, cái mũ và cái giấy thông hành của lăo.
Người nô bộc không hiểu chuyện ǵ đă xảy ra nhưng theo lệnh của chủ, ông lột mũ, cởi áo khoác và trao giấy thông hành cho bà rồi ra đi. Bá tước phu nhân nói với người khách lạ:
- Hăy mặc áo, đội mũ vào. Bây giờ ông là Ivan, người nô bộc của tôi. Tôi chỉ cần điều kiện duy nhất là việc ǵ tôi làm cho ông, ông không được nói ǵ cả. Tôi không muốn bất cứ điều ǵ ngay cả khi ông chỉ nói với tôi một tiếng cám ơn.
Người khách lạ gật đầu, không nói một câu, im lặng làm theo ư bà. Chẳng bao lâu, tàu dừng lại lần nữa, nhiều cảnh sát đi vào toa. Bá tước phu nhân kiêu hănh nói với họ:
- Tôi là bá tước phu nhân Paranov ở Saint Peterbourg, và đây là người đầy tớ Ivan của tôi.
Bà đưa cho viên sĩ quan coi giấy thông hành. Xem xong, họ trả lại bà. Trong đêm đó, hai người đều im lặng. Sáng hôm sau, tàu ngừng tại Menton. Đây là trạm cuối cùng. Hai người chào từ giă nhau mà không nói với nhau một lần
Tất cả những diễn biến trong chuyền tàu đêm ấy đă phát xuất từ trái tim đầy từ bi và nhân hậu của bá tước phu nhân. Chiếc áo khoác của người nô bộc Ivan đă trở thành chiếc áo từ nhân khoác lên một người cần ḷng bao dung cứu giúp. Chiếc áo từ nhân ấy đă trở thành chiếc áo an toàn cho một người cần vượt qua biên giới. Trước một người van nài ḷng thương xót, chiếc áo nô bộc đă trở thành chiếc áo từ nhân.
Biết bao nhiêu người chung quanh chúng ta đang cần một chiếc áo từ nhân để mong được sự an toàn trong cuộc sống, vượt qua biên giới sự xấu để trở thành một người tốt. Thế giới chúng ta đang sống là một thế giới duy vật và thực nghiệm, mọi sự đều phải được kiểm chứng rỏ ràng, dùng kiến thức để suy luận, dùng máy móc để phân định, dùng phán đoán của đám đông để kết luận, nhưng chhỉ có t́nh người mới đo được chiều sâu và hiểu được hành động và ngôn ngữ của yêu thương.
Trong cái nh́n đức tin của Kitô giáo, mỗi người sinh ra trên cơi đời này là một giá trị độc nhất, bởi v́ mỗi người đều mang lấy h́nh ảnh của Thiên Chúa. Giàu sang, nghèo hèn, thông minh hay ngu đần dốt nát tất cả mọi người đều b́nh đẳng trong phẩm giá và nguyên vị khác biệt bất khả xâm phạm. Một con người dù có lầm lỗi bất toàn về thể xác cũng như tinh thần th́ từ thâm sâu của cơi ḷng họ vẫn c̣n ấp ủ một dấu tích tốt lành. Hăy trao tặng nhau những chiếc áo từ nhân, càng trao ban chúng ta càng lớn lên trong nhân cách. Thiên Chúa yêu thương đă bao phủ trên chúng ta biết bao chiếc áo từ nhân của Ngài. Hăy nghĩ đến những hồng ân đó mà sẳn sàng trao ban một nhân ái, một ánh mắt cảm thông, một cử chỉ tha thứ, một lời nói xây dựng, một trang viết kính trọng.
Lạy Chúa
Xin giúp mỗi người chúng con luôn mau mắn khoác chiếc áo từ nhân cho những người gần chúng con nhất từ trong gia đ́nh, nơi trường học, tại công sở, nơi phố phường, chốn công viên. Nhờ đó chúng con sẽ có một thái độ, một cái nh́n khác về đạo đức và luân lư với lẽ đạo làm người như Đức Hồng Y Nguyễn văn Thuận đă nói:"Khi con sống trọn đạo là người là con sống trọn đạo Chúa.
|
V |
ừa qua, Madona( Nữ hoàng nhạc Pop) đă gửi lên mạng lưới Internet một bức thư trong đó cô tâm sự về những nỗi nghi ngại và sự thiếu an toàn mà cô phải hứng chịu từng ngày. Madona khẳng định như sau: " Thật sai lầm khi cho cô là một người may mắn".
Sau đây là nguyên văn lời Madona:
" Mọi người dựng nên một thế giới màu hồng ảo tưởng rồi nghĩ rằng tôi phải là nhân vật chính trong đó. Cũng đúng thôi, bề nổi cho thấy tôi rất nổi tiếng và giàu có. Tôi kết hôn với một người đàn ông tài năng và hoàn hảo. Tôi sinh được hai đứa trẻ xinh xắn. Nhưng đàng sau bề nổi ấy cuộc sống của tôi rất mong manh, tựa như chỉ một cơn gió thị phi thoảng qua cũng đủđể làm sụp đổ hoàn toàn, lúc nào tôi cũng phải phấn đấu gồng ḿnh để tồn tại. Mọi người b́nh phẩm về tôi nên tôi phải cố gắng, mỗi lần làm phim với chồng tôi phải cố gắng, cứ b́nh thản đi dạo phố tôi cũng phải cố gắng. Dường như chẳng bao giờ tôi được thả lỏng tâm hồn cũng như cơ thể của ḿnh. Lư do tôi viết thư này cho các bạn là muốn nhận được cảm thông từ phía những người hâm mộ và đồng thời qua đây tôi cũng chia sẻ kinh nghiệm sống của tôi. Trải qua nhiều sóng gió, tôi cảm nhận rằng điều làm ta thanh thản nhất chính là hăy cho đi chứ đừng đón nhận lại điều ǵ. Khi bị tuyệt vọng hoặc bế tắc, hăy làm điều tốt cho bạn bè và người thân của ḿnh. Đó chính là liều thuốc hữu hiệu để xoá tan sự u buồn lo lắng và ám ảnh".
Những lời khuyên thốt ra từ miệng của một người đă từng trải qua không biết bao nhiêu sóng gióp trong cuộc đời như Madona hẳn có giá trị. Có người khuyên chúng ta hăy quẳng gánh lo đi mà vui sống. Kỳ thực, dễ ǵ trút bỏ được gánh lo của cuộc đời.
Cuộc đời của chúng ta chẳng khác nào một giếng nước. Một giếng nước không c̣n được người ta đến kín múc nước sẽ không chóng th́ chày sẽ khô cạn. Có biết bao mạch nước nhỏ cung cấp cho cái giếng, càng múc nước th́ nước càng tuôn chảy vào giếng, nếu nước giếng không c̣n được múc lên nữa th́ mạch nước ắt sẽ bị bít kín và tắt nghẽn và phần nước c̣n lại trong đáy giếng cũng sẽ dần dần bị bốc hơi, và như vậy giếng sẽ khô cạn.
Chúa Giêsu chính là giếng nước không bao giờ khô cạn mà Thiên Chúa đă mở ra cho nhân loại. Từ cạnh sườn Ngài khi bị một người lính La Mă chọc thủng, nước hằng sống đă tuôn trào để xoa dịu nỗi khát khao của con người. Mạch nước có được mở ra để trao ban th́ nguồn nước mới tuôn trào.
Cái chết của Chúa Giêsu là tuyệt đỉnh của một cuộc đời hướng về tha nhân và tiêu hao v́ tha nhân. Đó cũng là chân lư về cuộc đời, càng trao ban, càng dốc cạn, càng được múc lấy, càng tiêu hao, càng mất chính ḿnh con người càng trở nên phong phú, con người càng trở nên chính ḿnh. Gánh lo của cuộc đời sẽ không tự nhiên mà vơi đi. Nó chỉ có thể nhẹ bớt khi con người biết ra khỏi bản thân và t́m đến với người khác.
Lạy Chúa
Chúa biết chúng con đang khao khát sự b́nh an trong tâm hồn. Xin cho chúng con luôn xác tín rằng chhỉ khi nào chuúng con biết ra khỏi bản thân t́m đến với tha nhân và sống với tha nhân, chúng con mới có được sự b́nh an đích thực ấy.
TỰ VÂY HĂM CHÍNH M̀NH
|
N |
hà tu đức học người Hoà Lan nổi tiếng là cha Henri Nouwen có viết một câu chuyện ngụ ngôn như sau:
Ngày xưa, dân chúng của một làng nọ sau khi đă thăm ḍ các nguồn lợi thiên nhiên của thế giới đă nói với nhau:
- Làm sao chúng ta có thể biết chắc rằng chúng ta có đủ nguồn lương thực để sống khi gặp khó khăn, bằng mọi giá chúng ta phải sống c̣n. Vậy th́ trước tiên chúng ta phải tích trữ lương thực, vật liệu và sự hiểu biết để pḥng khi có khủng hoảng chúng ta sẽ được an toàn.
Thế là chẳng bao lâu các kho tích trữ đều đầy ắp, nhuững người khốn khổ chung quanh họ mới mở miệng van xin:
- Quí vị đă có quá nhiều của cải dư thừa trong khi chúng tôi không có đủ lương thực để sống qua ngày. Quí vị có thể chia sớt cho chúng tôi một phần của cải dư thừa của quí vị không?
Nhưng những con người quá lo lắng cho ngày mai trả lời:
- Dứt khoát là chúng tôi không thể sang sẻ cho các người, chúng tôi phải đề pḥng khi gặp nguy khốn.
Những kẻ khốn khỗ vẫn tiếp tục van xin:
- Chúng tôi đang chết đói đây, xin quí vị vui ḷng chia bớt cho chúng tôi một ít lương thực, vật liệu cũng như sự hiểu biết. Chúng tôi không thể chờ đợi được nữa, chúng tôi đang cần những thứ đó ngay bây giờ đây.
Nghe những lời van xin ấy, những người giàu có không những không động ḷng thương mà c̣n lo sợ hơn nữa, càng lúc họ càng lo sợ rằng những người nghèo đói sẽ tấn công họ. Họ liền nói với nhau:
- Chúng ta hăy xây tường chung quanh các kho lẫm của chúng ta để không một người lạ mặt nào có thể vào ăn cắp được.
Họ bắt tay vào việc xây tường. Tường cao đến độ chính họ cũng chẳng c̣n thấy ai ở bên ngoài và nhất là cũng chẳng c̣n biết có kẻ thù bên ngoài bốn bức tường không. Nỗi sợ hăi ngày càng lớn, họ nói với nhau:
- Kẻ thù của chúng ta nhiều đến nỗi họ có thể phá vỡ tường của chúng ta, tường của chúng ta không đủ kiên cố để chống đở họ, chúng ta cần phải đặt bom trên tường để không c̣n ai dám lai văng đến.
Nhưng dĩ nhiên thay v́ cảm thấy được an toàn bên trong bốn bức tường, những kẻ giàu có lại bị giam hăm trong bốn bức tường mà chính họ đă dựng nên. Họ c̣n sợ cả những trái bom họ cài trên tường. Họ không biết những trái bom ấy sẽ giết kẻ thù hay hăm hại họ. Và dần dà họ nhận ra rằng chính nỗi sợ chết đưa họ gần dến sự chết hơn.
Trong một cuộc biểu t́nh chống chiến tranh tôn giáo tại Ấn độ, người ta đọc được một biểu ngữ như sau: " NẾU CHÚNG TA LẤY MẮT THẾ MẮT TH̀ CẢ THẾ GIỚI SẼ RA MÙ LOÀ ".
Quả thật, hận thù luôn đẻ ra hận thù, bạo động luôn làm phát sinh bạo động. Cuộc xung đột tại trung Đông hiện nay là một bằng chứng hùng hồn nhất về chân lư ấy. Đối lại một cuộc nổ bom tự sát của người Palestin là một cuộc hành quân càn quét tàn bạo của người Do Thái. Cứ thế, người ta không biết chừng nào cái ṿng lẫn quẩn của bạo dộng mới chấm dứt.
Trong khi những vũ khí giết người hàng loạt đang đe doạ huỷ diệt nhân loại th́ các quốc gia lại tiếp tục gia tăng ngân sách quốc pḥng, đeo đuổi niềm tự hào dân tộc. Người ta quên rằng chính những phương thế người ta chọn lựa để tự vệ cũng có thể gây nguy hại cho bản thân ḿnh chẳng kém ǵ khí giới của kẻ thù. Chưa bao giờ các quốc gia lại gia tăng ngân sách quốc pḥng để chống lại nước láng giềng, chưa bao giờ nhân loại đang bị đe doạ huỷ hoại cho bằng lúc này.
Tựu trung,người ta nh́n đâu cũng thấy kẻ thù. Kinh nghiệm cho chúng ta thấy rằng càng sống trong nghi kỵ và sợ hăi con người càng thấy ḿnh có nhiều kẻ thù và càng bị vây hăm.
Thật ra, trước khi bị kẻ thù vây hăm con người đă tự vây hăm chính ḿnh trong bốn bức tường mà ḿnh đă tự tay dựng lên. Quan hệ giữa các quốc gia hay giữa người với người cũng đều xây dựng trên một nguyên tắc. Càng mở ra với người khác,con người càng được an toàn. Trái lại, càng bị giam hăm trong nghi kỵ và sợ hăi con người càng cảm thấy bất an.
Lạy Chúa
Chúa biết chúng con đang khao khát sự b́nh an đích thực trong tâm hồn. Xin cho chúng con luôn xác tín rằng chỉ khi nào chúng con luôn biết mở rộng tâm hồn và ḷng bàn tay ra để đến với người khác chúng con mới có được sự b́nh an ấy.
BÍ QUYẾT CỦA SỰ B̀NH AN
|
"A |
dam là một người đàn ông đă hai mươi lăm tuổi nhưng không thể nói, không thể tự ḿnh thay quần áo. Anh cũng không thể đi đứng một ḿnh, ăn uống một ḿnh. Anh cũng chẳng biết khóc hay biết cười. thỉnh thoảng, anh mới dùng ánh mắt để liên lạc với người khác, cuộc sống của anh bị câm, tay chân anh co quắp, người anh co giật liên hồi và dù phải uống thuốc rất nhiều, những cơn động kinh vẫn không thuyên giảm. Đôi khi anh tru tréo, một vài lần tôi thấy những giọt nước mắt lăn trên g̣ má anh. Phải mất một tiếng rưỡi đồng hồ mới đánh thức Adam dậy, cho anh uống thuốc, d́u anh vào pḥng vệ sinh, tắm rửa cho anh, đánh răng cho anh, mặc quần áo cho anh, đưa anh vào nhà ăn, cho anh ăn sáng, đặt anh vào xe lăn và đẩy đến nơi anh sẽ ở lại suốt ngày để tập cử động theo phương pháp trị liệu".
Tác giả những ḍng trên đây là cha Henri Nouwen, một linh mục Hoà LAn, người đă để lại rất nhiều tác phẩm nổi tiếng về tu đức học. Ở tuyệt đỉnh của sự nghiệp, cha đă rời bỏ chân giáo sư tại đại học Harvart, Hoa kỳ, để t́m đến một cộng đồng có tên là B́nh Minh tại Toronto, Canada. Đây là một trung tâm dành cho những người khuyết tật. Trong những người được cha Nouwen săn sóc có một người thanh niên tên là Adam. Theo mô tả trên đây, Adam quả là một người đàn ông mà nhiều người xem như là sống kiếp cỏ cây, một con người hoàn toàn vô dụng cho xă hội, một con người lẽ ra đừng sinh ra th́ hơn. Nhưng cho tới lúc qua đời cha Nouwen vẫn luôn xác tín và khẳng định rằng chính cha chứ không phải Adam là người được may mắn nhất trong mối quan hệ này.
Cha Nouwen nói rằng trong những tháng ngày ở bên cạnh Adam, cha đă có được sự b́nh an sung măn đến độ tất cả những công việc khác đều trở nên nhàm chán. Ngồi bên cạnh người thanh niên tật nguyền, bất lực như một thơ nhi cha bỗng nhận thấy rằng đoạn đường đi trước kia của cha, trong đó cha phấn đấu để t́m kiếm danh vọng, đầy dẫy những giành giật và bạo động, nhưng từ Adam cha đă học được rằng điều làm chúng ta là người không phải là lư trí mà là trái tim của chúng ta, điều làm chúng ta là người không phải là khả năng suy tư mà chính là khả năng yêu thương. Ai nghĩ rằng Adam là một tạo vật sống như cỏ cây hay thú vật, người đó không nắm bắt được mầu nhiệm thâm sâu theo đó Adam cũng có thể trao ban và đón nhận t́nh yêu.
Tất cả những vị đại thánh trong xă hội đều đă khám phá và sống theo bí quyết của sự b́nh an trên đây. Các Ngài thấy được điều mà mắt thường không thấy; các Ngài thấy được điều cao cả trong cái tầm thường nhỏ bé; các Ngài thấy được lợi lộc trong mất mát, vinh quang trong đau khổ, sự sống trong cái chết. Tựu trung, điều mà các thánh thấy được đă được Chúa Giêsu công bố trong bài giảng trên núi:" Phúc cho những kẻ khó nghèo, những ai hiền lành, những kẻ khóc lóc, những người khát khao điều công chính, những ai có ḷng xót thương, những ai ăn ở thuận hoà và nhuững ai bị bách hại v́ lẽ công chính". Các thánh là những người thực thi châm ngôn của thánh Phaolô: "Vui với người vui, khóc với người khóc,nghèo với người nghèo, yếu với người yếu", đó chính là bí quyết của sự b́nh an đích thực.
Lạy Chúa
Chúa biết chúng con đang khao khát sự b́nh an đích thực. Xin cho chúng con luôn xác tín rằng chúng con chỉ thực sự có được sự b́nh an trong tâm hồn khi nào chúng con biết sống thuận hoà và yêu thương mọi người, nhất là những kẻ bé mọn trong xă hội.
NGHỊCH LƯ CỦA T̀NH THƯƠNG
|
E |
rnest là một bác sĩ giải phẫu vừa ra trường. Năm 1968, ông đến phục vụ tại Việt Nam. một trong những bệnh nhân đầu tiên của ông là một binh sĩ Mỹ mười chín tuổi vừa bị thương trong một trận phục kích. Đôi mắt và cả đôi chân của anh đều bị tàn phá. Bác sĩ Ernest đă mất bảy tiếng đồng hồ liền để giải phẫu cho người thanh niên đáng thương; nhưng sau đó ông đă bị các bạn đồng nghiệp kịch liệt đả kích, họ chỉ trích ông không phải v́ ông thiếu trách nhiệm mà v́ ông đă chu toàn nhiệm vụ một cách quá tốt đẹp. Họ nói với ông như sau:.
- Cậu bé này đă hoàn toàn bị tàn phế lẽ ra anh không nên chữa ttrị cho nó mà phải để cho nó chết th́ tốt hơn.
Những lời này đă ám ảnh bác sĩ Ernest trong suốt hai mươi năm trời, ông luôn bị dày ṿ bởi ư nghĩ phải chăng ḿnh đă chẳng kết án người thanh niên này vào cuộc sống vô tích sự và khỗ đau. Cuối cùng, ông quyết định phải giải quyết vấn đề. Ông bỏ ra hai năm liền để ḍ t́m tông tích của người lính, và diều mà ông t́m thấy đă giải toả được nỗi ẩn ức trong tâm hồn ông.
Thật thế, người thương binh mà ông đă giải phẫu hồi năm 1968 giờ đây vẫn là một người đàn ông buồn đang ngồi trên chiếc xe lăn. Nhưng người đàn ông tàn tật này không hề là một người đang đau khỗ, ông đă lập gia đ́nh và có được hai người con gái, ông đă tốt nghiệp đại học, ông đă theo học cách lặn sâu dưới nước và hiện đang theo một khoá đặc biệt để giúp những người thương tật thích nghi với sự bất hạnh của ḿnh. Ở vào tuổi bốn mươi ba, người cựu chiến binh tỏ ra tràn đầy nhựa sống và có một niềm tin vững mạnh nơi Thiên Chúa. Khi được một kư giả hỏi về những thành tựu của ḿnh, ông trả lời như sau:
- Tôi đặt niềm tin nơi Chúa.
Cuộc tranh luận của bác sĩ Ernest và các đồng nghiệp của ông cách đây trên ba mươi năm hiện vẫn tiếp tục sôi nổi trong giới y khoa. Bác sĩ Ernest bị người ta xếp vào phe bảo thủ, ông nói như sau:
Tôi được dạy để chữa trị cho những người bị thương chứ không phải để cho họ chết
Các bạn đồng nghiệp của ông đại diện cho một trường phái mới, họ chữa trị có tính toán, những ai họ xét thấy không đáng sống th́ họ để cho chết. Khi người thương binh Mỹ được đưa về Hoa Kỳ để tiếp tục chương tŕnh hồi phục, có người chất vấn bác sĩ Ernest:
- Tại sao để cho một người như thế tiếp tục sống?
Ngày nay, bác sĩ Ernest đă t́m được câu trả lời cho chính ḿnh, ông biết rằng ḿnh đă làm dúng. Và khi con người biết ḿnh đang làm điều dúng, lương tâm họ không bao giờ trách móc họ.
V́ con người được tạo dựng theo h́nh ảnh của Thiên Chúa cho nên sự sống của con người là thánh thiêng. Sự sống ấy thánh thiêng trong mọi giai đoạn phát triển của nó, nghĩa là từ lúc được tạo thành trong ḷng mẹ cho tới lúc chết tự nhiên. Sự sống ấy thánh thiêng cho nên bất khả xâm phạm trong mọi kiều kiện sống. Sự sống ấy là thánh thiêng cho nên có ư nghĩa trong mọi t́nh huống của cuộc đời. Chính v́ con người có một phẩm giá thánh thiêng và bất khả xâm phạm cho nên giản lược nó để xây dựng thành một phương tiện để sử dụng, lèo lái, vứt bỏ là một tội ác. Có những người bị người khác loại trừ, chối bỏ hay chà đạp; nhưng cũng không thiếu những người tự chối bỏ chính ḿnh bằng những hành động chối bỏ và loại trừ người khác. Khi chối bỏ và chà đạp người khác, con người cũng chối bỏ chính phẩm giá cao cả của ḿnh. Không ai có thể làm tổn thương người khác mà không đồng thời làm tổn thương chính bản thân. Tôn trọng người khác cũng chính là tự trọng. Đây chính là nghịch lư của Tin mừng, con người chỉ lớn lên trong nhân cách khi họ nhỏ lại trong phục vụ và quên ḿnh, con người càng trở nên giàu có khi họ biết dốc cạn để sống cho người khác.
Lạy Chúa
Xin cho chúng con luôn tỉnh thức để nh́n nhận, tôn trọng và yêu mến Chúa trong mọi người, nhất là những kẻ bé mọn nhất trong xă hội.
LỚN LÊN TRONG ĐỨC TIN
|
N |
ăm 1983, khi Israel xâm chiếm Liban một cậu bé mười ba tuổi tại bang Ilinois, Hoa Kỳ
vừa chịu xong một nghi thức đặc biệt của người Do Thái. Nghi thức này được gọi là Pamisva. Với nghi thức này, người Do Thái được xem như một người trưởng thành. Sau nghi thức, cậu bé đă đọc lên cho mọi người nghe một lá thư cậu đă gửi cho thủ tướng nước này. Trong phần nhập đề, cậu bé viết như sau:
" Với nghi thức Pamisva tôi đă trở thành người Do Thái trưởng thành, tôi thấy ḿnh có nghĩa vụ nói lên những điều ḿnh suy nghĩ. Do đó tôi viết cho thủ tướng một lá thư mà tôi xin được phép đọc lên như sau: Thưa Ngài Thủ tướng nhân dịp chịu phép Pamisva, cảm thấy có nghĩa vụ phải nói lên suy nghĩ của tôi về cuộc chiến ở Liban, tôi hiểu điều Ngài đă làm và tại sao Ngài đă làm, nhưng tôi nghĩ rằng chiến tranh là điều sai. Nếu chiến tranh có xảy ra một lần nữa, th́ tôi xin được phép xin Ngài hăy đi bước trước tiến về hoà b́nh bằng cách đi tới từng quốc gia Ả Rập, như tổng thống Saddad đă từng đến Israel. Nếu Israel sống trong hoà b́nh với các nước Ả rập, th́ tổ chức giải phóng Palestin sẽ không có lư do nào để hăm hại và giết người Do Thái tại Israel nữa".
Cậu bé kết thúc là thư như sau:
" Thay v́ kẹo bánh đặt trên bàn tiệc nhân ngày Pamisva của tôi. Tôi đă xin gia đ́nh tôi gửi tiền đến bệnh viện Netania tại Israel, nơi những người Do Thái bị thương trong cuộc chiến đang được chữa trị".
Với nghi thức Pamisva, một người Do Thái được xem là trưởng thành. Nghi thức này nhắc lại cho các tín hữu Kitô nghi thức thêm sức. Thật thế, khi chịu bí tích này, người tín hữu Kitô cũng được xem là trưởng thành. Một cách cụ thể, họ được trao phó cho một vai tṛ tích cực hơn trong cộng đồng tín hữu. Bí tích này mời gọi họ phục vụ và cư xử với tinh thần trách nhiệm. Cậu bé Do Thái mười ba tuổi trên đây đă cố gắng thể hiện tinh thần trách nhiệm của cậu đối với cộng đồng dân tộc qua lá thư gửi cho thủ tướng Do Thái cũng như món quà gửi tới những người cần được giúp đở.
Hôm nay, lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống, chúng ta tưởng niệm biến cố Giáo Hội được khai sinh và ôn lại ư nghĩa của bí tích thêm sức trong đời sống đức tin của chúng ta.
Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống là lời kêu gọi phục vụ. Lễ này nhắc nhở các tín hữu Kitô rằng họ phải thể hiện đức tin của ḿnh bằng cả cuộc sống của họ, tuỳ theo khả năng mỗi người đều được kêu gọi rao giảng và làm chứng cho Tin mừng một cách cụ thể hơn. Đối với một số người, chứng từ cụ thể ấy là dấn thân hoạt động tích cực trong các cộng đồng giáo xứ hay trong các phong trào. Với đa số, chứng từ cụ thể ấy là những lời cầu nguyện và hy sinh âm thầm. mỗi người một nhiệm vụ và một cách thế thể hiện khác nhau, bởi v́ trong Giáo Hội có nhiều đặc sủng khác nhau cũng như có nhiều chi thể khác nhau trong cùng một thân thể. Thánh Phaolo đă nói tới điều đó trong thư thứ nhất gửi cho giáo đoàn Corinto đoạn 12 như sau: " Có nhiều đặc sủng khác nhau nhưng chỉ có một thần khí, có nhiều phục vụ khác nhau nhưng chỉ có một Chúa. Có nhiều hoạt động khác nhau nhưng vẫn chỉ có một Thiên Chúa là mọi sự trong mọi người. Thần khí tỏ ḿnh ra nơi mỗi người một cách là v́ đích chung".
Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống kêu gọi mọi người tín hữu Kitô chúng ta ghi thấu ơn huệ mà chúng đă lănh nhận khi chịu phép thêm sức.
Lạy Chúa Thánh Thần
Xin hăy đến. Xin Hăy đến như lửa để đun nóng tâm hồn chúng con. Xin hăy đến như gió để thanh tẩy chúng con. Xin hăy đến như ánh sáng để hướng dẫn chúng con. Xin hăy đến để ban sức mạnh cho chúng con.
Lạy Chúa thánh Thần Xin hăy đến.
NHỮNG KỶ NIỆM ĐẸP
|
C |
ó lẽ ai trong chúng ta cũng có những kư ức, những hoài niệm về người mẹ. Và khi được hỏi đến những kỷ niệm đẹp nhất mà ḿnh có về người mẹ thân yêu, tác giả Maria Martin có tâm sự như sau:
" Các bạn có nhớ lúc các bạn c̣n nhỏ th́ hay té, và mỗi lần như vậy thường hay khóc tức tưởi bởi cảm thấy đau hay không. Và khi trường hợp đó xảy ra th́ các bạn có nhớ rằng người khác thường có những cử chỉ, biện pháp ǵ giúp đở bạn bớt đau không. C̣n với tôi th́ tôi nhớ rất rỏ là mỗi khi tôi bị té là mẹ tôi thường ôm tôi và bế tôi về giường, hôn thật sâu vào chỗ đau của tôi và xuưt xoa như thể bà cũng đang cảm thấy đau như tôi vậy. sau đó mẹ ngồi cạnh tôi cầm lấy tay tôi và bảo: " Khi nào thấy đau, con hăy nắm chặt tay mẹ, mẹ sẽ nói với con rằng mẹ yêu con". Và cứ như thế, mỗi lần tôi cảm thấy đau là tôi lại nắm chặt tay mẹ và mẹ tôi nói với tôi rằng: " Marie, mẹ yêu con". Nhiều khi tôi làm nũng và giả bộ đau để được nghe mẹ nói những lời yêu thương đó. Tôi mỗi ngày mỗi lớn theo thời gian, và cách thức của mẹ tôi giúp tôi bớt đau đớn cũng thay đổi. hơn nữa, mẹ c̣n giúp tôi t́m thấy niềm vui trong mọi hoàn cảnh. Những ngày c̣n ở trường học, mỗi khi đi học về là tôi luôn thấy thanh chocolate hạnh nhân sẳn sàng nằm trên bàn học của tôi. Trong thời gian học đại học ở xa nhà, mẹ tôi thường gọi điện thoại cho tôi và thỉnh thoảng rủ tôi đi ăn và đi dạo ở các công viên. Khi tôi đă có gia đ́nh, sau mỗi lần cùng chồng con về thăm cha mẹ, trở về tới nhà là tôi đă thấy cánh thiệp mẹ gửi để cám ơn về chuyến viếng thăm của chúng tôi. Dù mẹ tôi chẳng nói lời nào nhưng tôi cũng cảm nhận được t́nh thương của mẹ dành cho tôi. C̣n mẹ th́ luôn tỏ ra cho tôi biết là tôi chiếm vị trí đặc biệt trong tim mẹ biết chừng nào. Trong tất cả những cách tỏ lộ t́nh thương của mẹ dành cho tôi, tôi nhớ nhất câu nói: " Con hăy nắm chặt tay mẹ, mẹ sẽ nói với con rằng mẹ yêu con". buổi sáng nọ, bố tôi gọi điện ra công sở cho tôi với giọng đầy lo lắng, ông nói với tôi:" Marie, mẹ con có vẻ bất ổn, bố không biết phải làm sau, con có thể về thăm mẹ ngay bây giờ không?". Tôi vội vă xin nghỉ và lái xe về nhà. Tôi bồn chồn lo lắng v́ không biết chuyện ǵ đă xảy ra với mẹ. về đến nhà, tôi thấy bố tôi đang đi đi lại lại trong bếp, mẹ nằm trên giường, mắt mẹ nhắm nghiền và hai tay ôm ǵ lấy bụng. cố giữ giọng b́nh tĩnh tôi chào mẹ:" Mẹ ơi, con về thăm mẹ đây"> Mẹ tôi hỏi lại:" Marie đó hả con?" Tôi thưa:" Dạ con đây, thưa mẹ". Tôi không hề chuẩn bị tinh thần để nghe câu nói kế tiếp của mẹ nên khi nghe thấy tôi lạnh cứng người chẳng biết nói chi nữc. khi mẹ tôi hỏi:" Marie, mẹ sắp chết phải không con?'. Tôi cảm thấy bất lực, mắt nhoà lệ và nh́n người mẹ thân yêu của ḿnh nằm đó. Tôi tự hỏi: " Nếu là mẹ, tôi sẽ nói ra sao?". Tôi lặng im nh́n mẹ, mỗi khoảnh khắc dài như vô tận và tôi cứ lập đi lập lại trong trí tôi câu hỏi đó. Một lúc sau, khi nghe mẹ tôi than:" Marie, mẹ đau quá" tôi liền nói:" Mẹ ơi, khi nào mẹ đau mẹ hăy nắm chặt tay con và con sẽ nói rằng con yêu mẹ". Mỗi lần mẹ bóp tay tôi là tôi lại nói" Mẹ ơi, con yêu mẹ". Rất nhiều lần mẹ nắm chặt tay tôi và tôi lại nói:" Mẹ ơi, con yêu mẹ". Và trong suốt hai năm chăm sóc mẹ trên giường bệnh trước khi mẹ qua đời, tôi dđă lập lại câu nói ấy nhiều lần. Tôi không biết khi nào sẽ tới phiên tôi hoặc người thân khác, nhưng tôi biết đến úc ấy dù là ai th́ tôi cũng vẫn thói quen ngọt ngào đầy yêu thương mà mẹ tôi đă từng làm.
" Khi nào đau hăy nắm chặt tay ta và ta sẽ nói rằng ta yêu người".
Phương cách mà người mẹ trong câu chuyện trên đă thực hiện và trao lại cho con bà là những câu nói đầy ắp t́nh yêu thương của một người mẹ đă giúp cô con gái của ḿnh sống vui cả đời. Và không những thế, cô cũng cảm thấy ḿnh có trách nhiệm để tạo niềm vui cho người khác với cùng một phương thế mà mẹ cô đă làm.
Mỗi tín hữu Kitô chúng ta cũng có một người mẹ đầy ơn phước là đức Maria, mẹ Chúa Giêsu. Ngài cũng chỉ cho chúng ta một phương thức đễ giúp chúng ta cũng được chia sẻ hạnh phúc với mẹ trong ơn nghĩa Chúa. Với tâm t́nh của một người con thảo của mẹ, chúng ta hăy thưa với mẹ Maria:" mẹ ơi, con yêu mến mẹ, Xin mẹ dạy con biết mên Chúa Giêsu, con Mẹ".
Ước chi mỗi chúng ta luôn biết dùng những phương thế Mẹ Maria đă dạy để chúng ta đạt đến bến bờ yêu thương, được trưởng thành trong t́nh yêu mến Chúa, và v́ yêu mến Chúa mà yêu thương và phục vụ anh chị em nhận ra những niềm vui của cuộc sống và hạnh phúc.
T̀NH YÊU VÀ ÂN SỦNG
|
T |
rong bộ sách có tựa đề Những Tấm Ḷng Cao Cả có thuật lại một câu chuyện của Haroll Frulsen như sau:
Khi nghe con gái út của tôi tên là Bernadette vừa tṛn mười tuồi, tôi nhận ḿnh bắt đầu lo lắng về cháu. Bốn năm vừa qua thật là những năm tháng khó khăn cho gia đ́nh tôi, bởi v́ trong một thời gian ngắn cả hai ông bà lần lượt qua đời. Nhất là đối với Bernadette, nó rất thân với ông bà nên lúc nào cũng quấn quít gắn bó với ông bà, và ông bà rất mực yêu thương Bernadette. Hơn nữa, bản chất của Bernadette rất là nhạy cảm, nên khi ông bà qua đời cháu đă rơi vào cơn khủng hoảng trầm trọng. Tính t́nh của nó mỗi ngày trở nên trầm mặc hơn và khi lên mười th́ cháu thực sự lâm vào trạng thái trầm cảm. trong gần một năm trời, thỉnh thoảng cháu mới nhoẻn miệng cười, cháu thờ ơ, lặng lẽ với mọi sự, ánh mắt của cháu dường như thiếu sinh khí, ai nh́n vào cũng có cảm giác đó là một cặp mắt vô hồn. Tôi thực sự lo lắng và chẵng biết phải làm ǵ trong khi trầm cảm của Bernadette mỗi ngày một tệ hại hơn.
Một hôm, tôi chợt nhớ đến thời thơ ấu của ḿnh, khi đó ông bà, cha mẹ và những người thân thường biểu lộ t́nh thương bằng cách ôm hôn đám trẻ chúng tôi. Từ khi xa cha mẹ, mỗi khi gặp khúc mắt hay buồn chán, tôi tưởng như đang ngồi trong ḷng của cha tôi hỏi ư kiến người và xin có lời khuyên. Và lúc này cũng vậy, tôi thầm hỏi người cha đă khuất bóng của tôi:" Cha ơi, con phải làm ǵ để giúp cho bé Bernadette của con được vui vẻ, hồn nhiên trở lại?' Và tôi đă t́m ra phương thuốc để chữa trị cho cháu. Tôi quyết định âu yếm và ôm cháu nhiều hơn. Bất cứ khi nào có thể làm được là tôi sẽ ôm lấy cháu trong ḷng. thời gian trôi qua, Bernadette dường như vui vẻ hơn, thoải mái hơn, những nụ cười thật tươi đă thường xuyên nở trên đôi môi ngày một tươi thắm của cháu. Sức sống cũng được tỏ lộ trong đôi mắt của cháu. Tính cách vui vẻ hồn nhiên cũng trở lại trong cháu, cháu trở nên thích vui chơi và tham gia vào những sinh hoạt năng động hơn. Nỗi u buồn cũng không con thống trị bản tính năng động của cháu nữa và bất kỳ khi nào cháu cảm thấy bối rối, xuống tinh thần hoặc buồn nản là cháu lại đ̣i ôm cháu. hoặc khi tôi không vui là cháu cũng lại ôm lấy tôi và th́ thầm rằng :" Con yêu mẹ".
Đọc qua câu chuyện trên tôi lại nhớ đến câu hát du dương thuở nào:
"T́nh yêu có tự nơi nao
Êm êm một khúc sông Cầu".
Vâng tác giả của bài hát cũng tỏ vẻ lúng túng, bởi cũng chẳng biết t́nh yêu có từ bao giờ. Phải chăng đó là lư do người ta nhắc đến t́nh yêu muôn thuở, bởi chẳng có ai biết tuổi thọ của t́nh yêu là bao nhiêu, và cũng chẳng bao giờ t́nh yêu lại trở thành một thực thể xưa củ, nhàm chán. Cính v́ thế, những biểu hien6 của t́nh yêu, những ngôn ngữ chất chứa lời yêu thương cũng mang tính cách trường cửu như t́nh yêu vậy. một cái bắt tay, một nụ hôn, những ṿng tay siết chặt yêu thương là những yếu tố dường như không thể vắng bóng khi đă chín muồi, và những vử chỉ yêu thương thắm thiết đó cũng có giá trị củgn cố và phát triển t́nh yêu.
Xét trên b́nh diện thiêng liêng cũng vậy, đời sống đức tin cũng cần phải có những giây phút cgần gũi, thân thương nhằm biểu lộ t́nh lien đới giữa con người với nhau, và giữa con người là thụ tạo hữu h́nh với Thiên Chúa, Đấng tạo dựng nên chúng ta và đă đặc chúng ta trong quĩ đạo của t́nh yêu. Tấ cả những thực hành có tính giới hạn của con người sẽ trở thành những thực tại có giá trị vô song khi nó gắn chặt với cái hồn là Thiên Chúa, là t́nh yêu. Cách thực hành đạo với những nghi thức phụng vụ được cử hành với mục đích là để thờ phượng Thiên Chúa thực ra cũng là những cách thức để chúng ta diễn tả sự gắn bó của ḿnh với Thiên Chúa, và cũng giúp chúng ta một lần nữa khẳng định sự gắn kết của chúng ta với Ngài. Tất cả những đều đó nhằm củng cố và gia tăng nội lực của ḿnh, nội lực đó chính là t́nh thương và ân sủng của Thiên Chúa ban cho chúng ta.
Lạy Chúa
Xin cho mỗi chúng con luôn ư thức về giá trị của những việc thực hành thông thường, nhằm diễn tả t́nh yêu của Chúa và con người để cuộc sống mỗi ngày một đầy ắp những biểu hiện của niềm vui, t́nh yêu và hy vọng.
HÀNH TR̀NH ĐỨC TIN
|
T |
rong bài viết mới đây, tác giả Tú Gàn có kể câu chuyện như sau:
Trong cuốn Những hiểu biết về cuộc đời , tác giả Trịnh Hiểu San, một nhà tư tưởng hiện đại của Trung quốc, có trích dẫn một câu chuyện trong sách Uất Ly Tử như sau:
Một hôm, khi thấy chú cọp xuất hiện, các chim chóc trong rừng đều kêu hét om ṣm. Con cóc đang nằm trong hang thấy thế cũng rít lên. Thấy vậy, chú quạ liền hỏi các bầy chim:
- Con cọp đi dưới đất, các chú ở trên cao, nó làm ǵ được các chú mà các chú la ầm lên thế?
Một vài chú chim trả lời:
- Chúng tôi nghe nói khi loài cọp gầm rống lên th́ băo tố có thể kéo tới làm hư những cái tổ của chúng tôi nên chúng tôi phải la hét như thế để đuổi nó đi.
Chú qua nói
- Thôi cũng được đi.
rồi chú quay lại hỏi chú sóc:
- Chú ở trong hang, băo tố làm ǵ được chú mà chú phải la?
Chú sóc trả lời:
- Tôi biết ǵ đâu, tôi nghe bầy chim la, chỉ có thế thôi.
Trong thời đại chúng ta hiện nay, có nhuững phương tiện truyền thông đại chúng tối tân, nhanh nhạy, lượng thông tin được truyền đi mỗi ngày thật khổng lồ. V́ thế, nếu không cẩn trọng, chúng ta sẽ dể dàng trở thành những nạn nhân của thông tin, những lời b́nh luận, những quảng cáo phô trương khuếch đại, những định hướng xu thời dẫn tới t́nh trạng vong thân. Ai nói ǵ th́ tôi tin nấy, ai bảo ǵ th́ tôi cũng làm theo, cách suy nghĩ của tôi cũng là những khuôn đúc sẵn của những người khác. Như thế, chúng ta cũng rơi vào t́nh trạng chẳng khác nào như con sóc trong câu chuyện trên: " Tôi nghe bầy chim la th́ tôi la".
Điều tệ hại đáng chúng ta quan tâm là có những kẻ yếu khi nhận ra những thông tin không đúng sự thật họ cũng không dám nói ra và giả như họ có công bố th́ tiếng nói của họ quá yếu ớt nên bị những thế lực khác đè bẹp, rồi có thể họ sẽ lănh lấy những hậu quả tai hại của những kẻ bất đồng ư kiến, những bè phái độc tài cực đoan. Nếu tiến tŕnh đó cứ tiếp diễn th́ e rằng chẵng c̣n ai màng đến việc phân định thế nào là phải là trái và thế thái nhân t́nh sẽ rar sao? Khi ấy, công lư có c̣n được người ta quan tâm và bảo vệ hay không và thế giới sẽ đi về đâu?
Để đi đến cùng như vậy, để mỗi chúng ta cũng cần phải luôn nh́n lại ḿnh, để biết nhận định những lẽ thật của cuộc sống mà người tín hữu Kitô chúng ta đă có một kho tàng vững chắc là những giá trị chân thực và trường cữu của Tin mừng, để chúng ta cứ nương theo đó mà phân định những sự vật và hiện tượng, những thực đang diễn ra ttrước mắt chúng ta. Hơn nữa, chúng ta cũng có một người đẫn đường khác luôn đồng hành với chúng ta và với toàn thể nhân loại là mẹ Maria, Mẹ Chúa Giêsu. Có lẽ chúng ta cũgn không quên những lời chỉ dẫn của Mẹ đă nói với ba em thiếu nhi là Lucia, Giaxinta, và Fanxicô. Những lời ấy đă đưa thế giới tiến sang một bước ngoặc mới. dù rằng có những lúc tưởng chừng những lời ấy không thể được công bố ra bởi sức ép tàn bạo của các thế lực bên ngoài. Nhưng đúng như lời Mẹ đă khẳng định, cuối cùng Mẹ đă thắng. Mẹ đă thắng cũng có nghĩa là chúng ta sẽ thắng nếu chúng ta thực hành những lời căn dặn của Mẹ. Điều đó không phải là dể, bởi chúng ta biết rằng ba em bé đo cũng đă phải đau khổ nhiều và hy sinh gian khổ, phải chấp nhận những tủi hổ và những hiểu lầm với lư do bằng mọi cách để cho sứ điệp của Mẹ được công bố cho mọi người. và có những lúc ba trẻ em đó đă lung lạc đức tin, nghi ngờ về sự hiện ra của Đức Mẹ.
Và chúng ta cũng thế. Để cho sứ điệp của niềm tin và t́nh yêu của Thiên Chúa được công bố và triển nở, th́ trên hành tŕnh đức tin thế nào cuũng có lúc chúng ta phải trải qua những giai đoạn thử thách, thử thách có tác dụng thanh luyện đức tin của chúng ta mỗi ngày một tinh tuyền hơn và triển nở hơn. Chỉ trong thử thách và qua thử thách chúng ta mới nhận ra đức tin của chúng ta có phải là sức sống, là nguồn sinh lực bắt nguồn từ Thiên Chúa, lan toả và điều khiển mọi thái độ, lời nói , cử chỉ hành vi và củng cố các tương quan của chúng ta, hay chỉ là những lời tuyên bố ttrống rỗng, hời hợt, những tuyên xưng không có cơ sở, những lời nói bị điều khiển bởi một ai khác hay một thế lực bất chính nào đó.
Lạy Chúa
Xin cho chúng con nhận ra hiện trạng thực của đời sống đức tin ḿnh, để chúng con luôn biết so dây cuộc sống, nhờ đó những bài ca của cuộc đời chúng con được tấu lên mỗi ngàymột tha thiết và du dương hơn theo cung bậc nghiêm trang của t́nh yêu, niềm tin, khởi đi từ chính Ngài là nguồn mạch của mọi sự.
HAI NGƯỜI MẸ
|
K |
hi nói về t́nh mẹ, ông Joseph Rosumbol đă tâm sự như sau:
"Mẹ luôn có mặt mỗi khi ban cần đến. Mẹ luôn giúp đỡ, bảo vệ, lắng nghe, khuyên bảo, động viên, khich lệ và nuôi dưỡng cả tinh thần lẫn thể xác bạn. Mẹ luôn cố gắng làm cho gia đ́nh luôn đầy ấp t́nh thương yêu. Đó là những ǵ tôi có thể tóm tắt về h́nh ảnh hay đúng hơn là kỷ niệm của tôi về mẹ. Bởi trong những năm tháng ngắn ngủi mà tôicó mẹ ở bên cạnh, tôi luôn cảm thấy thật may mắn là ḿnh có mẹ, nhưng tôi biết rằng chẳng có lời nào có thể diễn tả hết t́nh thương của mẹ với những hy sinh mà mẹ dành cho tôi. Tất cả những hy sinh đó chẳng có hy sinh nào là nhỏ cả. Tất cả đều vĩ đại. Bởi nó diễn rat́nh thương trọn đầy của mẹ đối với tôi, một đứa con trai bé bỏng của mẹ. Khi ấy, tôi vừa tṛn mười chín tuồi và đang trên đường đi đến trại tập trung cùng với một đám đông những người Do Thái khác. Chúng biết rơ là chúng tôi đangđitrên đường dẫn tới cái chết. Th́nh ĺnh, mẹ tôi chen vào và đổi chổ cho tôi đi ra. Mặc dầu đă măm mươi măm trôi qua nhưng tôi không bao giờ có thể quên nổi những lời cuối cùng trước khi mẹ giă từ tôi để tiếp tục bước đường dẫn tới cái chết. Tôi cũng không bao giờ quên được ánh mắt tràn ngập yêu thương và hy vọng quyện lẫn những nổi xót xa phải chia tay. Lúc đó, mẹ ôi đă nói: "Mẹ đă sống đủ rồi, con c̣n trẻ nên con cần phải sống" . Tôi nghĩ, phần lớn các đứa trẻ được sinh ra có một lần, nhưng tôi, tôi đă được sinh ra đến hai lần với cùng một người mẹ" .
Mỗi tín hữu kitô chúng ta cũng có thể nói được rằng chúng ta cũng đă được sinh ra hai lần nhưng với hai người mẹ: người mẹ thứ nhất là người đă sinh ra chúng ta để chúng ta được hiện diện trên cơi đời và chúng ta cũng được sinh ra trong đức tin với người mẹ thứ hai là Giáo Hội.
Thật thú vị khi dùng h́nh ảnh người mẹ để chỉ về Giáo Hội. Với những bản tính của một người mẹ, Giáo Hội như muốn ôm trọn lấy mọi người, chăm sóc và lo lắng cho từng người bằng lời Chúa và qua các bí tích. Và khi chúng ta nhận biết những cố gắng của người mẹ, đồng thời chúng ta phải có bổn phận để tiếp nối vai tṛ của người mẹ cũng như đón nhận những khác biệt của người mẹ trong t́nh thương mến.
Đứng trước những thử thách mà Giáo Hội đang gặp phải hiện nay, mỗi chúng ta có cảm thấy được thúc đẩy phải đưa vai để gánh đỡ Giáo Hội không hay chúng ta cũng lại hùa theo những trào lưu chống đối Giáo Hội, và nhẹ nhàng hơn là chúng ta dửng dưng với những băn khoăn thao thức và những thách đố mà Giáo Hội đang gặp phải? Cả hai thái độ đó đếu không phải là thái độ của người sống tâm t́nh của những người con đối với Giáo Hội.
Nh́n lại vai tṛ của mỗi tín hữu kitô chúng ta trong cương vị là những người con của Giáo Hội, khởi đi từ tâm t́nh của một người con như đă được nhắc lại trên đây. Mỗi người con nhận được sự sống từ mẹ, sẵn sàng hy sinh cho ḿnh, chúng ta trước hết thấy hănh diện v́ có được một Giáo Hội mẹ như vậy. Và từ đó mà yêu mến Mẹ Giáo Hội của ḿnh nhiều hơn nữa.
Song song với những ǵ là cao đẹp, có thể chúng ta cũng khám phá ra những vết nhăn, những vẻ xấu xí in hằn trên gương mặt đó, nhưng không v́ thế mà chúng ta giảm bớt t́nh thương. Trái lại, càng phải biết thương nhiều hơn. Hơn nữa, chúng ta cũng phải biêt nhớ đến những người đă đổ máu đào hy sinh mạng sống để bảo vệ cho người mẹ đó, để lúc nào chúng ta cũng được sống trong sự ấp ủ của người mẹ nhờ những dỏng sữa ân sủng của Chúa được ban cho chúng ta qua người mẹ Giáo Hội, chúng ta cũng có bổn phận để tiếp nối cuộc sống của những người đă hy sinh nằm xuống cho chúng ta, để hạt giống đức tin được triển nở và sinh hoa kết trái trong đại gia đ́nh của Thiên Chúa; đồng thời chúng ta cũng cần làm sao để có thêm những người con mới ttrong đại gia đ́nh Giáo Hội, Mẹ chúng ta, nhờ qua dấn thân thực hành những việc làm tốt, thu hút anh chị em đến với Chúa.
Lạy Mẹ Maria Xin dạy chúng con biết yêu mến Giáo Hội là nhiệm thể của Chúa Giêsu, con Mẹ.
T̀NH MẸ
|
C |
ánh cửa không boa giờ khoá, đó là tựa đề của câu chuyện có thật mà văn sĩ Robert Stain đă kể. Câu chuyện xảy ra tại nước Scotlant về Cristout là một cô gái trẻ. Cô ta cảm thấy chán chường trong cuộc sống gia đ́nh nề nếp. Cô đến thưa với cha mẹ:
- Con không muốn tin ông trời của cha mẹ, con quyết định ra đi khỏi nhà.
Thế là cô bỏ nhà ra đi. Tuy nhiên, chẳng bao lâu cô bị người ta chê cười và ruồng bỏ v́ không t́m được việc làm, cô đă phải làm nghể đứng đường bán thân nuôi miệng. Thời gian trôi qua cha cô đă qua đời trong sự buồn chán và xấu hổ v́ đứa con gái hư đốn của ḿnh, mẹ cô ngày một già nua, c̣n cô th́ mỗi ngày một sa đoạ trong lối sống hư đốn của ḿnh. Sau đó bà cũng bặt tin con. Rồi tin đồn về cuộc sống xấu xa của con gái, bà đă đi t́m con khắp thành phố. Bà đến từng nhóm cứu trợ với lời thỉnh cầu:
- Làm ơn cho tôi treo tấm h́nh này.
Đó là tấm h́nh của bà đang mỉm cười kèm theo ḍng chữ: "Mẹ vẫn măi yêu con. Mẹ măi chờ con. Về nhà với mẹ đi con, con gái của mẹ".
Vài tháng sau đó, một ngày nọ cô gái đến chỗ một toán cứu trợ nhận bữa ăn tối. cô chẵng màng chi đến những lời khuyên răn của những người hữu trách. Lơ đễnh nh́n tờ thông báo cô chợt nhận tra tấm h́nh của mẹ cô với hàng chữ đầy thương mến như nài van van cô hăy trở về với bà, cô vội đứng lên xem rỏ bức ảnh và cô bậc khóc. Khi trời đă nhá nhem tối cô quyety61 định trở về nhà nơi cô đă ra đi từ lâu. Về tới nhà th́ trời cũng vừa hửng sáng. Cô sợ hăi khép ḿnh bên cánh cửa và băn khoăn không phải biết nói lời nào với mẹ. nhưng rồi cô quyết định khẽ gơ cửa, cô nhận ra cánh cửa chỉ khép lại chứ chưa khoá. Cô nghĩ chắc có trộm vào nhà. Lo lắng, cô chạy vội tới giường ngủ của mẹ và thấy bà vẫn đang ngủ yên. Cô đánh thức mẹ và thưa:
- Mẹ ơi, con đă về.
Bà vùng chỗi dậy như không tin ở mắt ḿnh. Nước mắt lăn dài trên g̣ má đă hom hem của bà, bà vội ôm chầm lấy cô con gái như sợ cô sẽ vuột mất. Cô gái cố b́nh tĩnh nói với mẹ:
-Mẹ ơi, con lo quá, cánh cửa không khoá nên con tưởng ăn trộm đă mở để lẻn vào nhà ḿnh.
Bà mẹ dịu dàng nói:
- Không phải như vậy đâu con. Từ ngày con đi cánh cửa nhà ḿnh chẳng bao giờ klhoá cả.
Thế giờ có biết bao những bài hát, lời thơ, nhuững câu ca dao, câu ḥ, câu ví, những câu chuyện nói về t́nh mẹ và đối với người Việt Nam chúng ta th́ t́nh mẹ càng thể hiện đậm đà khắng khít hơn, bởi t́nh mẹ bao giờ cũng tinh tuyền, vô vị lợi, diễn tả hết t́nh yêu tinh ṛng của Thiên Chúa. Nhận ra t́nh thương của người mẹ đă sinh ra chúng ta, chúng ta cũng được mời gọi để sống quảng đại và yêu thương hơn. Có nghĩa là tâm hồn chúng ta luôn rộng mở để đón nhận người khác như cánh cửa pḥng sẽ không bao giờ đóng để dón chờ người con hoang trở về.
Một trong những yếu tố nổi bật của t́nh yêu và cũng là con đường dẫn chúng ta đến tỉnh yêu đích thực là biết tha htứ và chấp nhận những khác biệt của tha nhân. Những khác biệt đó có thể bao gồm cả những ưu diễm lẫn khuyết điễm, nhưng những ưu khuyết điễm này không thể nào trở thành những hố sâu ngăn cách con người, nếu con người tự do đón nhận những khác biệt của người khác. biết rằng đây là những điều căn bản để bước vào thế giới của yêu thương, nhưng cũng là đoạn đường cam go nhất mà chúng ta phải bước qua. Nhưng chúng ta tin rằng Chúa đă đi qua đoạn đường này rôi và Ngài tiếp tục đi bước trước để dẫn chúng a đi sau, để chúng ta giảm bớt thái độ dè dặt và mạnh dạn bước đi, để chúng ta nh́n về phía trước, bám chặc vào Chúa Giêsu và phó thác nơi Ngài, với sức mạnh của Thánh Thần Chúa, chắc chắn chúng ta sẽ đạt đến bến bờ của t́nh yêu chân chính và hoa trái đích thực của nó là ḷng quảng đại vị tha.
Lạy Chúa Xin dẫn chúng con bước theo đường lối Chúa.
ĐƯỜNG CÔNG CHÍNH
|
C |
ó lẽ đôi khi quí vị đă nghe nói về sự hiếu khách và thân thiện của người dân Philippines. Bản thân tôi th́ đă vài lần trở thành nạn nhân của ḷng tốt đó. Lần mới nhất chỉ cách đây vài ngày. Số là mới sống ở đất Phi chưa đầy nam lại cũng lười đi đây đó, nhưng một ngày v́ muốn tạo niềm vui bất ngờ cho một người thân, tôi đích thân đi sắm một món` quà ở một nơi nghe nói rât nỗi tiếng. V́ không biết đường nên tôi chỉ đi xe buưt đến gần đoạn đường mà người thân ở nhà chỉ và tiếp tục cuốc bộ cho yên tâm. Và chắc bẫm là sau khi t́m thấy chỗ mà ḿnh muốn đến cho nên tôi xuống xe cứ đi một chặng là tôi dừng lại hỏi đường, tôi gặp năm người và năm người cùng chỉ đường cho tôi. Nhưng chẳng một ai chỉ đúng cả, tất cả năm người đều không biết địa chỉ mà tôi muốn tới. VÀ người cuối cùng là người thứ sáu. bởi cảm thấy mệt mỏi và thất vọng v́ đă đi bộ bốn tiếng đồng hồ theo sự chỉ dẫn của năm người trước, cho nên khi cất tiếng hỏi người thứ sáu, sự kiên nhẫn của tôi cũng gần cạn kiệt nên vừa sau khi người thứ sáu chỉ đường cho tôi, tôi liền hỏi lại:
- Xin lỗi, ông có biết rơ chỗ đó không?
Ông ta thú thực là chỉ nghe nói về nó nên cũng chỉ đường cho tôi mặc dù chưa một lần đặt chân đến đó và cũng không chắc là hướng đi mà ông chỉ cho tôi có đúng hay không. Tôi phát cáu lên và nói:
- Nếu không biết th́ nói không biết, sao lại cứ chỉ bậy bạ như vậy? Ông là người thứ sáu cũng như năm người trước không biết đường mà cứ chỉ. Dầu sao th́ tôi cũng cám ơn ông.
Nói xong tôi bỏ đi một mạch. Tội nghiệp cho đôi chân của tôi ră rời v́ suốt cả buổi chiều vừa đi vừa chạy dưới trời nắng như thiêu như đốt. tôi quyết định đón một chiếc taxi nhờ tài xế đưa tôi đến nơi tôi muốn đến. trên đường đi, tôi phàn nàn với người tài xế taxi về tính cách lạ đời của những người vừa chỉ đường cho tôi. Người tài xế nói:
- Người Phi chúng tôi không muốn làm cho người khác buồn nên không muốn từ chối ai bao giờ. V́ thế họ nghỉ thái độ sẳn ḷng của họ sẽ làm cho người khác vui mà khoôngbiết hậu quả tai hại của thái độ mến khách lạ thường như vậy. Thà nói thật là ḿnh không biết c̣n hơn là nói sai hay nói khác đi chỉ để muốn làm vui ḷng kẻ khác cách nhất thời và sau đó lại gây nhiều hậu quả tai hại.
Trên đường về tôi cứ miên man với ư nghĩ về giá trị của sự thật với câu nói của Thánh Gioan: " Chân lư sẽ giải thoát anh em" mà hôm nay tôi xin chia sẻ cùng quí vị và các bạn.
*
* *
Có lẽ ai trong chúng ta cũng cảm thấy nhức nhối khi ḿnh trở thành nạn nhân của những ǵ là trái sự thật, v́ thế chúng ta thường xuyên nhắc nhở nhau phải sống theo sự thật, luôn bước đi trên đường công chính, nhưng để ḿnh luôn sống trong sự thật th́ không phải là dễ, bởi chúng ta chứng kiến biết bao những người đă phải chết khi bênh vực và làm chứng cho sự thật mà Chúa Giêsu là người tien phong trên con đường này. Những điều đi ngược với sự thật sẽ phải trực diện với sự thật, bởi những điều chân thật thuộc về Thiên Chúa và những ngược với sự thật th́ do ma quỉ mà ra, nên nó chỉ đánh lừa được con người và sẽ biết đi khi sự thật xuất hiện.
Hôm nay chúng ta chỉ suy nghĩ về một khía cạnh của sự thật là kh i chúng ta chứng kiến những điều không đúng với sự thật diễn ra trước mắt chúng ta, bổn phận của chúng ta là phải ngăn ngừa. Chắc chắn chúng ta sẽ phải chấp nhận nỗi đau cũng như những thiệt hại khi phải bênh vực sự thật. Thà rằng để cho chúng ta và anh chị em đau khỗ cho dù phải chết để sự thật, sự công chính được tỏ lộ và v́ yêu mến sự thật th́ cũng cam ḷng, c̣n hơn là chúng ta vui và làm cho người khác vui trong sự giả trá với những lời nói bóng bẩy , những vỏ bọc hào nhoáng bên ḿnh, bởi đó là niềm vui giả tạo và niềm vui đó không thể bền vững.
V́ thế, khi chấp nhận nói lên sự thật, có thể chúng ta sẽ không c̣n được người khác thương yêu ở mức độ lăng mạn, nồng nhiệt , ngay cả bị từ chối thua thiệt. Nhưng chúng ta tin rằng t́nh yêu thương đích thực không thể đặc nền tảng tren những thái độ và những tư tưởng dối trá. Nếu chúng ta thường muồn để ḿnh ch́m đắm trong niềm vui , trong t́nh cảm, t́nh yêu giả tạo với người khác, th́ đó đâu phải là t́nh yêu chân chính và chắc hẳn một ngày nào đó chúng ta sẽ phải ân hận về thái độ này, bởi nó làm cho chúng ta bất an măi. Trái lại, khi phải chấp nhận những thua thiệt và những giảm sút ở một khía cạnh nào đó chỉ v́ muốn sự thật được tỏ lộ, th́ chính sự thật sẽ làm cho chúng ta vui, giải thoát chúng ta khỏi những niềm vui của sự thật giả dối. Tôi thực không đồng ư với thái độ lạ đời của một vài người tuy đă chỉ đường cho tôi, thà là họ nói với tôi không biết c̣n hơn là v́ muốn làm vui ḷng tôi mà chỉ đường bậy làm tôi càng cực và đau hơn khi nhận ra đó không phải là điều đúng sự thật.
Vậy, nỗi chúng ta hăy cố gắng sống theo sự thật và giúp người khác cũgn hướng về sự thật, cùng nâng đỡ, động viên, khích lệ và giúp nhau đón nhận những thua thiệt do những thế lực trái ngược với sự thật gây ra. Nhưng chúng ta tin chắc rằng chúng ta sẽ không bị mất phương hướng và lầm đường v́ Chúa Giêsu là đường và sự thật sẽ đưa chúng ta đến nơi mà sự thật thống trị.
Lạy Chúa Giêsu
Xin giúp chúng con vững bước trên đường ngay nẻo chính.