…..THUA CON B̉ !
Đề tài có vẻ nhà quê và thô!. Tôi ngại ghi lại nhưng phải can đăm viết, bởi anh bạn đồng nghiệp, sau khi đọc bài”con là tài sản quí nhất” đă kể cho tôi câu chuyện sau đây và khuyến khích tôi viết để chia sẻ cho nhiều người. Thôi th́ chân thành ghi lại, bởi đây cũng chỉ là một trong những câu chuyện thường ngày ở xóm làng .
TN biên soạn


Ba mươi năm mới gặp lại bạn thân thuở nào. Mừng lắm, nhưng bất ngờ và ngỡ ngàng, không biết phải bắt đầu đầu câu chuyện bằng cách nào. Bạn tôi xưa là một thanh niên tuấn tú, con nhà khá giả, nay th́ quá xơ xác, tiều tụy như người nghiện x́ ke. Có lẽ đoán được tâm trạng của tôi nên anh chân thành tâm sự:
- Đời tôi thất bại! khổ lắm, chán nản lắm..không c̣n ǵ nữa”…
Chúng tôi t́m chỗ ngồi bên nhau như ngày xưa. Anh ta tiếp tục nói như chưa bao giờ được nói. Anh tâm sự, than văn cuộc đời và lên lớp cho tôi. Nói theo nhà đạo là giảng, là thuyết giáo như nhà mô phạm. Anh vừa nghỉ để thở, tôi vội ngắt lời:
- Anh có mấy cháu?
- Anh hỏi đến con cháu làm tôi thêm đau khổ. Về phương diện con cái phải nói là tôi hoàn toàn thất bại. Tôi có năm đứa con gái. Nói ra xấu hổ, con gái tôi thua con ḅ!
Tôi chưa biết là chuyện ǵ nhưng nghe bạn phát biểu có vẻ hồ đồ, kém lịch sự tôi vội ngắt lời:
- Chúng ta không nên quá lời, dầu sao cũng là con của ḿnh. Anh nên nhớ con anh là con gái. Ông bà ta nói con gái nhờ đức của cha. “ngă tự kính nhân tắc kính chi”. Con anh mà anh không quí, không thương th́ c̣n ai mến ai chuộng nữa. Ngoài chuyện chúng là con gái của anh, con gái đă lớn khôn, chúng c̣n là con người, có nhân vị, anh nên tôn trọng,dùng điều phải trái mà dạy dỗ th́ hơn.
- Con cái th́ thương lắm, chúng nó là sự sống nối dài của cha mẹ. Khi lập gia đ́nh, vợ chồng nghỉ đến nhau, lo lắng cho nhau, khi đă có con th́ tất cả tập trung lo cho con, đâu c̣n nghỉ đến thân ḿnh. Anh biết ở xứ đồng khô cỏ cháy nầy lo nuôi năm đứa con đâu phải chuyện đơn giản.Thế mà bây giờ chúng không thương tôi, cũng không cho tôi thương chúng.
- Anh nói ít tôi nghe nhiều, tôi không chỉ nghe bằng tai nhưng bằng con tim. Hôm nay tôi sẽ ngồi đây lâu giờ với anh để anh biết rằng có đứa bạn thương anh.
Tôi không nói thông cảm bởi v́ ”đoạn trường ai có qua cầu mới hay”.Tôi càng không dám ngỏ lời khuyên anh bởi ngày xưa anh học giỏi hơn tôi và hạnh kiểm cũng luôn cao hơn tôi.
- Quá khổ về vật chất, khủng hoảng tinh thần và linh hồn đầy tội lỗi, có lúc như quẩn trí, người thô bạo, tục tằn, anh hiểu cho tôi!
- Anh b́nh tĩnh đă. Người ta vẫn nói ”sông có khúc, người có lúc”. Chúng ta là người Bến Tre, anh không nhớ trong truyện Lục Vân Tiên có câu “khỏi ba khúc vịnh th́ liền tới nơi”. Đời anh chắc hẳn đă qua được mấy voi, mấy vịnh rồi. Không biết c̣n bao xa, nhưng điều cần là ta không được xuôi chèo. Đường đi lên luôn là nước ngược và thác ghềnh. Người đàn ông phải có ba lần nhẫn, nhẫn, nhẫn. Vua tôi không nhẫn với nhau th́ nước loạn; vợ chồng không nhẫn th́ mất nghĩa phu thê; cha con không nhẫn th́ mất t́nh phụ tử.
- Con bỏ nhà theo trai không một tiếng nói, anh bảo tôi c̣n nhẫn đến bao giờ
- Anh không nhẫn th́ anh làm được ǵ? Anh c̣n sống th́ đây chưa phải là màn chót của cuộc đời.
- Tôi tủi thân tôi và cũng hổ thẹn cho mấy đứa con gái nhà ḿnh. Con nhà người ta có cưới, có gả, nhà có đám tiệc, tôi năm đứa con gái không được uống ly rượu lạt.
- Vị thánh nào cũng có quá khứ, tội nhân nào cũng có tương lai. “ C̣n c̣n trời c̣n đất c̣n non nước, có lẻ ta đâu măi thế nầy”. Đó là tâm sự của thi nhân ở vào hoàn cảnh nghèo, nhưng không để cho ḿnh bị chết ch́m trong biển nghèo. Chúng ta có Chúa. Anh hăy cầu nguyện và giao con anh cho Đức Mẹ Bàu Chửa Kẻ Có Tội. Chúng ta dạy dỗ, nhưng thay đổi ḷng dạ con người th́ chỉ có Chúa, qua trung gian Đức Mẹ Maria.
- Tôi vẫn đi nhà thờ, nhưng cũng bỏ lễ đôi khi, không phải v́ mất Đức tin, nhưng v́ nghèo khổ và hổ ngươi với thiên hạ.
- Tương lai ở phía trước. Tôi nghĩ anh lo củng cố lại gia đ́nh, t́m hiểu hoàn cảnh của mỗi đứa con, t́m xem chúng đang ở đâu rồi khuyên giải và nâng đỡ tinh thần chúng. Mấy đứa con anh sẽ rất vui mừng khi biết được cha mẹ rất quảng đại và vẫn quan tâm đến chúng. Anh thất vọng nhưng con anh vui sướng ǵ khi buộc ḷng phải bỏ nhà đi.
- Cám ơn anh đă ngồi nghe chuyện của thằng bạn vô phước. Thật sự hôm nay tôi được an ủi nhiều, tôi sẽ cố gắng làm lại cuộc đời .
Thấy bạn đă phần nào vững tinh thần, tôi t́m cách trở lại đề tài câu chuyện bằng cách thân ái nắm tay, ngó thẳng vào mắt bạn, mĩm cười nói:
- Đây không phải là chuyện của riêng gia đ́nh anh, mà c̣n là nỗi xót xa của thân phận con gái thời mở cửa, là bức xúc của những gia đ́nh nề nếp. Con gái nào cũng ham tiền, nhiều cha mẹ muốn mau chóng đổi đời, đă đang tâm bán con gái ḿnh để lấy tiền. Cơn cám dỗ nầy nặng nề lắm bởi “làm đĩ th́ làm đĩ cả xóm”.Thế ta mới thấy có những nơi được gọi là xóm Đài Loan, xóm Đại Hàn…So sánh với những gia đ́nh trên đây, anh là con người liêm sỉ, chỉ có điều tôi c̣n thắc măc là tại sao anh có cách nói khó nghe: “con gái tôi thua con ḅ”?
- Anh nghĩ xem, trộm con ḅ th́ bị bắt, bị xử ,bị phạt; con gái tôi người ta dẫn đem bán ở đâu, tôi hỏi chẳng ai đáp. Con ḅ giá hai chục triệu; năm đứa con gái tôi lấy trai không được đồng xu!
- Anh có học triết học, sao nói năng gàn thế? Phải trên một b́nh diện với nhau mới so sánh được. Con ḅ là con thú, người ta bán lấy tiền. Con anh là con người, có tự do, có linh hồn và biết chọn lựa. Anh đă không bán con như bao nhiêu người khác, đó là điểm son của anh. Tôi hỏi thật nhé: Anh có dạy cho con gái biết ”càng treo giá ngọc, càng tăng phẩm người”?. Có bao giờ anh đề cập đến phẩm hạnh là ǵ? Giá trị thật của con người hệ tại ở điểm nào? Hạnh phúc thật là đâu? v.v. Và điều tiên quyết, anh có dành thời giờ ở gần gũi con cái không? Về điểm nầy tôi chắc là anh không có, bởi nếu đă sống thân thiện với chúng có lẽ anh đă biết chúng suy nghĩ ǵ và toan tính làm ǵ rồi, chứ có đâu bây giờ mới trách người ta không chỉ dùm con tôi đang ở đâu? Là người có đạo anh có nhắc nhở con sống đạo đức, đọc kinh, đi lễ?
- Tôi nhận ra rồi, chân thành cám ơn bạn, người bạn hiền quí hiếm của tôi.
- Tôi được nghe các bạn nói nhiều về anh. Họ phân b́ với anh, người có nhiều tài, sinh ngữ giỏi, được nể trọng và có mặt trong rất nhiều ngành nghề, chỉ phải tội uống rượu nhiều quá. Phải không nào?
- Đúng lắm. Tôi biết tôi khá hơn người ở vùng nầy, được săn đón và người ta dùng rượu để chiêu mộ tôi. Cha mẹ hai bên có khuyên răn, nhắc nhở, vợ tôi đau khổ, khóc và ngăn can, nhưng lúc đó tôi kiêu ngạo lắm, đâu biết nghe ai, chỉ có người ta nghe tôi.
- Con ḿnh lỡ hư không được nói là chuyện nhỏ. Thành thật mà nói với nhau: anh đă thua rồi và thua trận lớn. Thế nhưng anh chưa mất hết, hảy b́nh tĩnh, mạnh dạn, gắng sức bước nhanh ra khỏi cuộc chiến. Như thế anh bắt dầu thắng: thắng ḿnh và chiến đấu tiếp theo để thắng dài dài..Cắt da c̣n chảy máu là c̣n hy vọng. Thất vọng mới là thua hết!
- Cũng may là con tôi tốt, nếu không, khi nghe so sánh chúng với ḅ, chúng đă chẳng chịu thua mà đáp lại : -“Có ḅ mẹ mới có ḅ con”.
Chừng ấy th́ hư bột hư đường hết !