SỐNG LÂU THẤY LẮM CHUYỆN CƯỜI.

Ông bạn già đi đám cưới về ghé thăm tôi. Người ông sặc mùi rượu, oang oang nói đủ thứ chuyện. Tuy nhiên những chuyện Đông Tây, kim cổ của ông cũng gợi cho tôi tư tưởng để viết bài nầy. Ông thường lập lại câu nói :”Sống lâu thấy lắm chuyện cười”. Để kỷ niệm buổi nói chuyện với ông bạn, tôi xin mượn câu nói trên để làm đầu đề cho bài viết. Tất nhiên là không được sát ư.

          Đúng là sống lâu th́ thấy lắm chuyện và nghe nhiều chuyện, nhưng không cười nổi, nếu gượng cười th́ là cười ra nước mắt. Và đây là một trong những câu chuyện đó, bạn nghe xem có cười nổi không?

Là chỗ thân t́nh, một hôm bà mẹ gia đ́nh đang tṛ chuyện với tôi th́ đứa con trai đến chào và xin lổi cho gặp mẹ có chuyện riêng . Đó một thanh niên vui tánh, học giỏi, được cha mẹ, anh chị chiều chuộng đặc biệt, bởi đó là đứa con, người em đem vinh dự cho gia đ́nh. Ngoài việc học hành  thành đạt, ngoan hiền, anh c̣n có tài nói năng hoạt bát, ca hát hay, văn nghệ giỏi. Tóm lại đó là một sinh viên không có chổ nào chê!

          Anh chào tôi, chào mẹ rồi đi công việc riêng. Bà mẹ chỉ tay theo con, rơm rớm nước mắt vừa cười nói:

          - Bác biết không, nó là đứa con không cầu không khẩn. Năm đó chắc là bác c̣n nhớ, kinh tế khó khăn, không đủ cơm ăn, nhà đă có năm đứa con gái, không đứa nào học quá lớp ba, lớp bốn. Vợ chồng bàn tính với nhau chuyện phá thai. Cháu sợ lắm, khóc mấy đêm liền nhưng sau cùng phải liều mạng, nuôi hết nổi rồi!

Xuất viện, cháu về nhà nằm tiếp tục khóc. Thể xác không nghe thấy ǵ nhưng tinh thần hoảng loạn, không thể ăn uống, sinh hoạt. Chồng nhỏ tiếng an ủi, sợ mấy đứa nhỏ nghe. Thương chồng khổ lây, ngại mấy đứa chị nó biết nên cố gắng sống b́nh thường. Ngày qua ngày cũng vơi buồn, nhất là không thấy biến chứng ǵ. Thời gian ngắn trôi qua, theo kinh nghiệm, cháu căm thấy như có thai. Đi bệnh viện khám cho chắc.Thai năm tháng, rất khoẻ mạnh! Có một chút luyến tiếc và lo sợ phải cưu mang thêm một nhân khẩu nhưng tâm hồn thật sự tràn ngập niềm vui v́ đă không giết con thành sự và niềm vui một lần nữa được làm mẹ.

Cháu ra bến xe về thẳng nhà, dầu trước lúc ra đi đă có ư định khi xong việc sẻ ghé chợ mua ít vật dụng. Vừa đến nhà không kịp trả lời mấy đứa con mầng mẹ đi tỉnh thành về, cháu kéo chồng vào ngay trong pḥng thông báo:

-  Nầy anh, c̣n nguyên! Thai năm tháng, rất khoẻ mạnh.

Qua một thoáng ngạc nhiên, nhà con xúc động khuyến khích:

-  Tốt quá, chúng ta đă không giết con, nuôi thêm một đứa chẳng có khổ hơn!

Cả ngày hôm đó vợ chồng, con vui vẻ, cười nói đủ chuyện, gây bầu không khí phấn khởi như trúng thưởng số cập mười. Con cái chẳng biết ất giáp ǵ cũng bắt chước cha mẹ giởn tưng bừng  và nếu có đứa nào để ư chắc không khỏi thắc mắc sao hôm nay cha mẹ không la mắng như thường ngày.

 Hôm rồi nó tốt nghiệp Đại Học, gia đ́nh có tiệc mầng, nhớ lại chuyện hai mươi hai năm về trước con vẩn không cầm được nước mắt. Bửa tiệc vui lắm, mà ngẫm lại con thấy không vui hơn bửa cơm  chiều sau khi biết được nó c̣n sống. Tất nhiên là đối với con và cha nó.

          Một vỡ kịch gia đ́nh kết thúc có hậu! Ngày nay trên sân khấu cuộc đời  chúng ta ít khi được thưởng lăm những đoản kịch đầy t́nh nghĩa và bổ ích như thế. Thường hơn là bi hài kịch vô duyên chẳng nên xem th́ hơn.Và đây là những thí dụ:

Đôi vợ chồng mới Hôn Phối chưa được sáu tháng, cô gái bỏ chồng về nhà cha mẹ.

Chồng đến đón, cô nhứt định không về. Gia đ́nh nhờ đến chánh quyền và Giáo Quyền phân giải, cũng không kết quả. Lư do của cô gái  là chồng quá khắc nghiệt, thô lổ, đánh vợ không lư do ǵ cả. Qua t́m hiểu th́ được biết cha của chú rể tánh khó khăn, rắc rối, trong nhà không lúc nào im tiếng la mắng, chưởi rủa.  Hàng xóm không chịu nổi. Cô dâu cũng đồng ư là cha chồng ở với vợ con chẳng ra làm sao. Trong t́nh trạng như vậy lẽ ra chồng cô phải thương mến vợ hơn, t́m cách bênh đở cho vợ đở khổ, đàng nầy anh lại tuyên bố: cha khó một tao khó mười. Cô gái cố chịu đưng v́ nghỉ ván đă đóng thuyền. Muốn cho chồng chút suy nghỉ để xem t́nh trạng có khá hơn không. Cô thủ thỉ với chồng:

- Anh ơi, em có thai rồi.

Tưởng chồng sẻ vui mầng an ủi và triều mến, ngờ đâu anh chàng tàn nhẩn đáp:

- Con ai chớ con của tao đâu mà nói.

Cũng không vừa, cô bực dọc thốt:

- Không phải con anh th́ tôi phá nhé?

- Làm ǵ đó th́ làm, ăn chung ǵ đến tao.

Thế là hôm sau cô gái đi phá thai.

 Có nhiều vấn nạn qua câu chuyện . Đây chúng ta chỉ nh́n một vấn đề: cô gái phá thai như chuyện giởn?

Đành rằng đây là câu chuyện xảy ra trong một gia đ́nh không b́nh thường, nhưng có biết bao gia đ́nh, vợ hoặc chồng không b́nh thường, hoặc cả hai đều ba trợn, nhưng họ đâu có đối xử với nhau cách mất dạy như vậy, nhất là đă không giết con một cách bất nhân vô tội vạ. Điều ngạc nhiên hơn là cha mẹ chú rể nghe qua cũng chẳng có một lời thắc mắc,can ngăn. Hàng xóm biết cả, nhưng chẳng ai bàn ra tán vào tiếng nào. Người ta quá quen chuyện phá thai rồi chăng? Một câu hỏi chờ giải đáp!

          Và đây, một chuyện khác.Gia đ́nh trẻ đă có một con lớn khôn. Chồng muốn có thêm con, vợ không đồng ư. Chị muốn đi thành phố học thêm và kiếm việc làm, không thích sống ở nông thôn. Gia đ́nh anh chị thuộc hàng khá giả, chồng tốt nghiệp Đại Học, mở công nghệ ở làng, thêm thu nhập vườn rất cao. Chị mướt nhất làng, sang nhất xứ, chưng diện, gái thành phố c̣n chịu thua. Đi đâu hơn ở nhà quản lư cho chồng, lo cho con? Người biết chuyện bảo rằng chị có ghệ! Chị  muốn xa chồng con để dể ăn vụng, thế thôi! Không được chồng và gia đ́nh chấp nhận, chị bỏ nhà đi rong suốt ngày. Chồng càng khuyên chị càng làm tới. Đến một hôm chị báo cho chồng biết nếu không đồng ư cho chị đi thành phố, chị sẻ phá thai.

Chị âm thầm đi phá thai ở nơi đâu, lúc nào không ai biết. Thấy chị ở nhà, chồng mừng tưởng là vợ đă nghĩ lại. Chị không khoẻ, chồng hết mực chăm lo. Bệnh t́nh không có vẻ nặng nhưng chị hay nói sảng. Đề nghị đi bác sỉ, chị không đồng ư. Chị không ăn, mất ngũ, cho thuốc an thần cũng chỉ hiệu nghiệm thời gian ngắn. Không ai trông chừng là chị ra ngay chùa hoặc nhà thờ, vái tứ phương, miệng khấn nhảm nhí.

Người tinh ư hiểu rằng chị đang đọc kinh, sám hối tội lỗi và cầu nguyện cho linh hồn nào đó. Nơi chị thường đến hơn là bờ sông, cầu bến. Gia đinh sợ chị trầm ḿnh uyên sinh.

 Không, chị ngồi yên vị, ngó ḍng sông lờ đờ chảy, đến trưa hoặc đến chiều, có ai dổ dành được th́ ra về, để hôm sau lại ra nữa. Không! Không được đi th́ bỏ. Gia đ́nh dùng biện pháp mạnh đưa chị đi bệnh viện tâm thần. Không có ǵ trầm trọng, bác sỉ đề nghị cho xuất viện. Gia đinh cũng mừng v́ chị quậy quá, một hai người nuôi không đủ giúp chị ổn định, đi đông th́ mất việc nhà. con cho ai chăm          

          Thể xác chị không đến nổi nào, chị có vẻ b́nh phục. Thỉnh thoảng lại nói vu vơ và lại ra bờ sông ngồi than vản. Có ngừơi bảo chị bị thư, ếm, người khác bảo chị phải bùa mê, ngăi lú, phải mau mời thầy gở bùa, trừ tà. Đây là bệnh tà, phải nhờ thầy pháp thôi, thuốc tây, thuốc ta không ăn thua. Những người công giáo giử đạo ba trợn th́ xúi bảo gia đ́nh xin trừ quỉ.

            Những người sáng suốt biết chuyện rỉ tai nhau:

             “Tà ma ǵ đâu, ngữ đó pha thai, quăng con xuống sông bây giờ hối hận, khổ sở,  bị lương tâm cắn rứt.(cách nói nhà đạo)  Bà con không thấy nó ra bờ sông hoài đó hay sao?”

            Bà lảo nói đúng  nhưng c̣n thiếu chút. Chính v́ đi phá thai lén lúc, không điều kiện vệ sinh, bị nhiểm trùng huyết, sốt, nói bậy bạ…

            Gia đ́nh không nghe lời bàn của thiên hạ nhưng có cách giải quyết thoả đáng. Gởi cô dâu về gia đ́nh nhờ chăm sóc. Thế mà hay,chị ta hết bệnh ngay: ở đấy có thằng t́nh củ!

           Những câu chuyện bất nhân và thương tâm như trên đây, trang Web nầy không chở hết. Chỉ xin ghi vài chuyện để minh chứng và suy nghỉ. Chúng ta dừng lại đây để xem chuyện gia đ́nh, lo dạy con cái  để khỏi mang tiếng” tào lao binh,” “việc người th́ sáng việc ḿnh th́ quáng.”  

Một vài suy nghỉ:

 Sinh con có kế hoạch là chính sách, không phải bàn. Phổ biến, học tập phương pháp ngừa và tránh thai cho chị em phụ nữ trẻ là  điều tốt. Chị em chỉ phải chọn phương pháp nào hợp với đạo lư và tư thế con người”nhân linh ư vạn vật” là được. Nữ sinh, những bà mẹ tương lai cũng nên học, cần thiết lắm. Nhưng dạy cách nào, học để làm ǵ? Dạy cho biết để các cô sống thác loạn, ngừa không được rồi phá, th́ không đạt yêu cầu.  Hảy xem thống kê trong càc tạp chí để biết được t́nh trạng nữ sinh phá thai đến bậc nào!

          T́nh trạng xả hội là thế, các bà mẹ hảy lưu tâm đến con gái. Bà cứ nghỉ con gái tôi c̣n nhỏ. Đă mười ba, mười bốn tuổi không c̣n nhỏ đâu. Nên nhớ giửa trai và gái ít khi có t́nh bạn  thật sự, bởi v́ một trong hai không sớm th́ muộn, thế nào rồi cũng có người việt vị! Thế hệ mới, cuộc sống mới, phải học hành, có nghề nghiệp và tất nhiên có nhiều bạn, trai cũng như gái. Đó là chuyện tốt. Bà không được cấm, mà cấm cũng không được. Bà hảy cẩn thận quan sát, vui vẻ thân t́nh, để con mạnh dạn trao đổi với mẹ và bà cho ư kiến. Trách nhiệm khó khăn và nặng nề không ai có thể thay thế bà.

          Bà bắt đầu dạy con khi con c̣n ấu thơ, hảy tiếp tục dạy con lúc con c̣n ngây thơ. Bà đă cẩn thận đón con chào đời th́ cũng hảy trân trọng đưa con vào đời.