GIÁO DỤC TRẺ THƠ
(Phần 1)
Ngài Hiệu Trưởng
biên soạn

Phải biết nói không với con
![]()
Tan học. Học sinh ra về. Một bà mẹ c̣n bế con ăn bánh trước cổng trường. Thầy giáo ngạc nhiên hỏi:
- Sắp cơm trưa, ăn quà bánh bây giờ làm sao về nhà ăn cơm được ?
Bà vô tư đáp:
-Dạ cháu đ̣i ăn.
Thầy giáo suy nghĩ nhớ lại bé nầy ngày nào cũng vào lớp trể. Để có đáp án về nhận xét của ḿnh, thầy hỏi:
-Sáng cháu cũng đ̣i ăn quà trước khi vào lớp?
- Dạ phải.
-Sao chị không cho cháu lót ḷng ỏ nhà. Ăn quà thế nầy không tốt đâu
-Dạ cháu đ̣i đến truờng mới ăn.
Nguy tới nơi !
Mai nầy lớp hai, lớp ba, cháu đ̣i xe đạp. Cho xe đạp. Lớp chín, cháu đ̣i xe gắn máy, cho xe gắn máy. Cháu sẽ đ̣i xe gắn máy phân khối lớn. Không cho, cháu khóc, thế là chị vẫn cho cháu xe như con nhà giàu. Chưa thôi. Cháu c̣n đ̣i điện thoại di động và liên tục đ̣i thay dổi điện thoại đời mới cho kịp chúng bạn.
Cháu đ̣i đi chơi xa với bạn. Không cho đi cháu bỏ nhà. Cha mẹ đi t́m, năn nỉ cháu về cho tiền đi chơi với chúng bạn mà không biết bạn đó là những ai.
Cháu đ̣i thôi học. Chắc chằn là cha mẹ không đồng ư nhưng làm sao ngăn. Không cho càng thêm rối. Cháu chưa bao giờ nghe tiếng không. Cha mẹ liệu có đáp ứng được măi không ? Chắc chắn rồi cháu sẽ c̣n đ̣i nữa? Nhưng muộn rồi. Cháu chưa có thói quen nghe tiếng không.
Nghĩ xa hơn
Phải lập gia đ́nh cho con thôi. Đó là cách trốn trách nhiệm của cha mẹ “thôi lập gia đ́nh cho con cho xong, vợ chồng thương nhau nó sẽ nghe lời vợ đổi tánh”. Chắc ǵ anh sẽ nghe lời vợ? Có thể nghe, nhưng một thời gian thôi.
Tội nghiệp cho cô nào lấy phải con trai vô kỷ cương nầy làm chồng.
Anh bán đất, vợ ngăn:
-Đất càng ngày càng quí, không nên bán đất nhé anh. Đất của ông bà, bán cha mẹ buồn lại nữa phải để dành cho con.
-Anh không thích nghe lời đàn bà ! Và anh bán đất mặc cho vợ khóc hết nước mắt.Cha mẹ đôi bên khuyên mấy cũng không được. Anh c̣n bán nhiều thứ nữa….
Không quen nghe lời cha mẹ th́ cũng không thể nghe lời thầy, không nghe lời khuyên của bất cứ ai, kể cả vợ. Anh sẽ vô phúc và làm cho nhiều người phải bất hạnh v́ anh. Con người nầy chắc chắn không chấp hành bất cứ luật lệ nào. Tương lai bi đát. Bất hạnh vô cùng. Nguyên do tại cha mẹ đă ch́u con quá đáng từ khi chúng c̣n nhỏ: chẳng dám nói không với con.

Tại sao trẻ con độc ác
![]()
“ Nhân chi sơ tánh bổn thiện”.
Xin khỏi chú giải lời người xưa. Đại ư ông bà khuyên phải lo dạy con, nên hư là do ở giáo dục. Chúng ta t́m hiểu tại sao có một số trẻ em rất thô bạo và độc ác.
Bổng dưng không ai dám đâm trâu thuốc chó, đâm chém và giết người .Giáo dục th́ tiệm tiến, điều lành, cái ác cũng từ từ phát triển.Vừa có trí khôn trẻ đă thích thú khám phá ra việc bẻ một lá cây để cho đàn kiến đứt liên lạc.
Khá hơn chút th́ bắt con trùng bỏ vào ổ kiến đề xem nó giẩy giụa ra sao.
Tuổi mười ba cháu đă biết dụ chó lên cầu để xô xuống sông.Thích thú xem hai con gà đá nhau đổ máu. Đối vói chúng xem ḅ trâu chém lộn, chứng kiến cảnh bạn bè đánh nhau là dịp giải trí không thể bỏ qua… Bắt chuột buộc bông g̣n vào đuôi và đốt lửa để xem nó chạy sống chết thế nào. .Tṛ chơi quái ác và nguy hiểm chừng nào ! May mà không cháy nhà. Cháu cười thích chí.
Xem đánh lộn chưa đă, đánh thử nào. Đau đấy, nhưng cũng hay hay. Người ta đánh nhau bằng vật nhọn, bằng dao nữa ḱa.Và dịp làm ác đến. Cháu đánh lộn, tới hồi căng nhất một thằng bạn chuyền cho con dao…chơi luôn ! Tay cháu đă nhuốm máu !
Và tiếp theo…cháu đă quen với máu mà phải nói là say máu. Hậu quả là thương tật, bồi thường, tù tội..và có khi là án cao nhất. !
Quí vị cho rằng tôi khéo tưởng tượng ? Th́ cứ theo dỏi các phiên ṭa xử thanh niên và trẻ vị thành niên th́ biết ….
Mấy diều phụ huynh nên luu ư :
* Cảnh giác con chơi vói những bạn thô bạo, ác tâm
* Yêu mến thú vật là một t́nh càm tốt
* Những phim bạo lực chắc chắn là tai hại đối với trẻ
* Không cho trẻ nhũng ồồ chơi nguy hiểm và có ảnh huỏng xấu ( súng, kiếm và dủ thú dồ choi khác…)
* Chưa có bằng lái không cho chạy xe
Giữ ǵn trẻ không thương tật
![]()
Hạnh phúc biết bao khi sinh được đứa con không thương tật. Vô ư dể con bị tai nạn tật nguyền th́ ân hận suốt đời. Không phải là nhà sư phạm nhưng ở gần trường Mầm Non, tôi có dip quan sát các bà mẹ thương lo và chiều con như thế nào,. nghỉ là đủ lư chứng để tâm sự vói các bà mẹ trẻ vấn đề nầy. Thương biết bao nhiêu đứa trẻ khóc ngất lên v́ bị khỉ lấy mất chiếc nón. Và bà mẹ khác để cho khỉ cắn tay con chảy máu xối xả. Chắc là phải cho bé đi tiêm ngừa . Con đau đớn, c̣n mất công đi bệnh viện. Cho trẻ xem thú, làm quen vói thú là điều tốt nhưng “ hàm chó vó ngua “ th́ bà phài biết rồi.
Và c̣n nũa. Chị đón con. Con ỏ trường ra, chị mải mê nói chuyện với bạn bè, hàng xóm,; nhớ lại con đi đâu mất.Vậy mà chị vẩn thản nhiên: con tôi đâu rồi ? Chị rất b́nh tỉnh, từ từ hỏi người nầy kẻ khác có thấy con tôi đâu.Chị ơi, ngoài kia là quốc lộ, xe cộ tấp nập, nguy hiểm quà ! Và chị có khi nào nghe có kẻ xấu bắt con nit không? Con xem cá trong ḥn non. Tốt, nhưng nó leo rào cản, sao chị không ngăn, c̣n vịnh tay giữ cho cháu vừa ư. Cháu quen leo trèo, hôm nào không có mặt chị cháu té vào hồ nước th́ tại ai? Chuyện bất cẩn của các bà mẹ đối với con thôi th́ vô kể. Không dám nói nữa, mất ḷng nhau, chỉ đề nghị các bà lưu ư những điều đơn sơ mà ai cũng biết rồi :
* không cho trẻ ăn những loại trái có hạt mà chưa kiểm soát trứơc
* không cho trẻ chơi những đồng tiền kẽm, những đồ chơi nhỏ quá, những vật nhọn.
* Không chơi gần bờ sông, miệng giếng
* Không leo cây, trèo tháp để băt tổ chim hoặc để thi đua với bạn
* Chị nên cấp tốc học vi tính để hưóng dẩn và kiểm soát con
* Phải nắm tay bé khi qua dựng, dạy trẻ di sát lề dựng.
* Không cho trẻ ngồi trên xe mô tô khi người lớn chưa giữ chắc xe.
*Chở hai, ba trẻ trên một xe vừa vi phạm luật giao thông vừa không an toàn, để lại h́nh ảnh xấu trong đầu óc non nớt của trẻ về kỷ luật.
* Văn hóa Việt Nam » đi thưa về tŕnh » phải giử .
* Không đựoc tắm sông với bạn
Dậy trẻ biết tránh tội lỗi
![]()
Vài tháng tuỗi trẻ biết lật. Bé cḥi, đạp, vặn ḿnh, đỏ mặt, trông tội nghiệp làm sao, thế mà bà nội bảo không nên tiếp. Tiếp nó quen, sau nầy lớn lên, không biết cố gắng, cái ǵ cũng phải tiếp.
Một quan niệm nên suy nghỉ.
Cháu biết đi. Mẹ cho cháu đứng xa vài bước và khuyến khích cháu bước tới, cháu ngă th́ đở dậy. Đó là tập cháu đi.Thương ẩm bồng cả ngày, chuyền hết tay ngựi nầy sang tay người khác th́ ích ǵ cho cháu ?
Cha mẹ có thể làm thay chúng cho nhanh, khỏi mất công, mất giờ. Đúng là khỏi mất giờ nhưng không nên v́ làm thế là không dạy dổ ǵ cả. Đút cơm cho trẻ th́ nhanh và sạch sẻ hơn nhưng làm thế th́ chừng nào cháu mới biết tự ăn. Ở nhà trẻ và trựng mẩu giáo người ta dạy trẻ học ăn học nói nên không có đút cơm.
Con trai theo ba rửa xe, đánh giày, lấy đồ nghề đưa cho ba hoặc dọn cất . Chỉ dạy và khuyến khích vừa có t́nh vừa giữ con ở nhà.Trẻ nữ giúp mẹ lặt rau, rửa bát, quét nhà. Chắc chắn là chúng làm thêm mất công sữa chửa, dọn dẹp và đôi khi trông chúng mệt mà thương Không sao cả. Chúng sẻ thương cha mẹ nhiều hơn và lanh lợi,
Một học sinh ra trường xin giáo sư giới thiệu cho sở làm.Thầy từ chối. Anh ta phân bua:
- Thầy giúp cho anh bạn con được, xin thầy cũng giúp con.
- Anh nhớ thế nầy nhé, tôi cho anh mượn chiếc thang và anh phải tự leo lên.Tôi đâu thể leo thế anh.Tôi một lần đă cho anh giấy giới thiệu và anh đă không biết tŕnh diện phải phép nên không được nhận việc.Tôi giới thiệu c̣n phần tiếp theo anh phải tư liệu lấy.
Bạn anh tháo vát, c̣n anh th́ không. Hăy cố gắng lên.
Con cưng là như thế đó ! Con cưng là con hư mà.
Dậy con từ thủa c̣n thơ
![]()
Khách
đến nhà. Bà mẹ bảo con : -- Chào bà đi con
Thằng nhỏ làm thinh, đưa mắt ngó.
-Nầy giỏi đi, mau lên, khoanh tay lại, chào bà…
Thằng nhỏ phụng phịu, khóc quay lại ôm mẹ.
Bà mẹ xấu hổ. Khách đở lời. :
-Thôi được rồi, đừng trách cháu, nó chưa quen.
Chưa quen chào chứ không phải chưa quen khách v́ khách là người hàng xóm. Bà có dạy con chào hỏi bao giờ đâu mà quen. Lẻ ra bà phải dạy cháu biết khoanh tay, cúi đầu, ạ, vẩy tay chào, từ lúc cháu mới bập bẹ ê, a…
Một bà lăo than phiền với chồng:
- Con nhà ngựi ta biết hiếu thảo với cha mẹ, nay tặng vật nầy mai vật khác. Nhà ḿnh vô phúc, con cái không biết nghĩ ǵ đến cha mẹ…
Thông cảm, tội cho ông bà lắm nhưng bà nhớ lại xem, lúc chúng c̣n thơ có bao giờ bà nói với con : đây là trái đầu mùa hăy để dành cho ông nội. Thỉnh thoảng ông bà có đưa con về thăm cha mẹ, đem theo món quà nho nhỏ và dạy con hai tay dâng cho ông bà với câu nói dễ thương…Đó là cách dạy con hiếu thảo với cha mẹ sau nầy.
Ông bà ngoài tám mươi tuổi, có con trai duy nhất. Một hôm anh đến báo tin cho cha mẹ:
- Tuần sau vợ chồng con đi Mỳ.
Nghe như sét đánh bên tai. Ông hỏi:
- Đi ở luôn ? Đi với ai ?
- Dạ định cư luôn. Bên vợ con bảo lănh.
Bà cụ rụng rời khóc không thành tiếng.:
- Sao không hỏi ư cha mẹ?
Thằng con trả lời cách vô duyên và bất nhân:
- Con sẽ gởi tiền và về thăm.
Cha mẹ cần con chứ đâu cần tiền! Về thăm ? thăm mộ chứ c̣n ai mà thăm. Mà nó có biết mộ của cha mẹ ở nơi nào ?
Đây là hậu quả của việc khi nhỏ muốn đi đâu th́ đi, không phép tắc. Phải chi từ nhỏ đă được dạy đi đâu phải xin phép: có phép của ba c̣n phải tŕnh mẹ, có phép của mẹ c̣n phải hỏi ư kiến ba.
Và c̣n biết bao chuyện thương tâm, hậu quả của việc không “ dạy con từ thuở c̣n thơ”
Giữ vệ sinh cho con
![]()
“Sống lâu hơn ở sạch”
Câu nói gở tội của người lười biếng, ở dơ ,trơ trẻn và kỳ dị. Sống không vệ sinh là chuyện không đơn giản. Đó là văn minh, sức khỏe, sống lâu. Biến vấn đề hệ trọng như vậy thành chuyện tiếu lâm chắc chắn là có tác dụng xấu cho trẻ con và có khi cho cả người lớn. Thấy măi bắt chước, nghe măi tưởng thật. Nói láo một trăm lần sẻ có người tin!
Con người ta ai thấy cũng ẫm cũng hôn. Con ḿnh th́ không. Chị bảo tại con ḿnh nhà nghèo. Không phải đâu, con chị ở dơ, hôi quá ! Thậm chí thầy cô cũng ngại đứng gần để nhắc bài, sữa lỗi.
Đứa trẻ luôn bị ghẻ. Con người ta đâu có. Chị bảo tại con bị phong ngứa, máu xấu. Chị có tắm và giặt đồ hằng ngày cho cháu bằng xà pḥng không ? Nguyên do tại ở dơ .
Thằng nhỏ nhà tôi èo uột quá, cháu ít ngũ, không biết tại sao ? Để kiếm tiền đưa cháu đi Bác sỉ. Không cần đâu, cháu ở dơ, ngứa không ngủ được. Tắm rửa cháu cho sạch sẻ, cháu sẻ khá ngay thôi.
Con bị hư răng. Chị chống chế : gia đ́nh tôi ai cũng bị sâu răng, cả ḍng họ người nào cũng vậy.
Chị cho con ăn quà, ăn trái cây cả ngày mà không đánh răng . Đó là nguyên do hư răng. Đừng đồ thừa cho sâu, nó vô can trong chuyện nầy. Dạy cháu đánh răng và đánh răng đúng cách th́ giải quyềt vấn đề.
Có lẽ chị đang nổi giận : tai họa, khốn đốn nào cũng đổ thừa tại ở dơ th́ tôi tính sao đây ?Tôi nghèo, giờ đâu, tiền đâu mà sống theo các người ?
Trả lời chị : ở sạch không tốn tiền, chỉ mất ít giờ và tốn chút công sức. Nhưng con đau chị có mất giờ nhiều hơn không ? Ông bà ta đă chẳng dạy : << lành cho sạch, rách cho thơm>>

Quyền lợi và bổn phận dậy con
![]()
« Tôi có quyền đựơc dạy con tôi. »
Đúng, chị phải có có quyền được dạy con và v́ là con của chị nên chị phải dạy nó. Chị là người thầy đầu là tiên và người thầy, người bạn, người cố vấn bên con đến hết đời chị. Chị dạy con khi cho con bú sữa, lúc đưa con đến trường. Nói chung mỗi công việc chăm sóc con đều kèm theo lời khuyên, câu nhắc nhở.
Nói măi con nó ghét, chị nghỉ thế. Không đâu, con ghét hay không là do thái độ và cách xử sự của chị. Chị lại thắc mắc nữa rồi : Nói cách nào bây giờ ? Phải rồi, đây là nghề làm mẹ, là nghệ thuật làm mẹ. Chị thường trách cô giáo không biết dạy học sinh. Người ta sẽ trách chị là bà mẹ không biết dạy con.
Cô giáo đă qua trường sư phạm mà c̣n bị chê là không biết dạy học sinh. Chị có qua trường lớp nào về nghề làm mẹ chưa ? Người xưa nói « không thầy đố mầy làm nên ». Không phải có con rồi tự nhiên là biết nuôi con, dạy con. Chị phải năng đọc sách báo, nghe và xem các chuyên đề của báo đài, dự các buổi giảng dạy nếu chị là người có tôn giáo. Trẻ học làm con thảo, chị học nên mẹ hiền.
Cháu ở với ông bà không ổn lắm, nhất là khi cháu c̣n trẻ quá. Ông bà thương và chiều cháu, thường hay bỏ qua và không cho cha mẹ trẻ biết lỗi chúng, sợ cháu bị phạt. « cháu hư tại bà ».
Ở nội trú th́ sao ? Không phải lúc nào cũng thành công. Không ai biết rỏ con hơn cha mẹ. Nếu nó quậy quá th́ cố thu xếp công việc để gần con nhiều hơn. Đa số trẻ bụi đời là con những gia đ́nh quá đa đoan công việc, không có giờ với con. Đành là những giáo viên ở nội trú chuyên môn về giáo dục, giỏi tâm lư trẻ nhưng vẩn là những người xa lạ.Trẻ căm thấy ở nội trú là bị giam lỏng, chúng càng quậy hơn.
Nội trú đông quá, giờ đâu mà đồng hành với chúng.Trong nội trú được dạy hằng ngày, có nhiều gương tốt nhưng gương xấu không thiếu. Nhiều nội trú ngày nay nhận rất ít và những trẻ bất trị cho ở thử thời gian nếu không cải thiện sẽ gởi về gia đ́nh. Đó là những cơ sở nội trú đáng tín nhiệm.
Tôi kết hợp với nhà trường để dạy con tôi, đó là thượng sách.

Hợp đồng dậy con
![]()

Không ǵ phản giáo dục bằng “ trống đánh xuôi kèn thổi ngược". Cha phạt, mẹ tha. Cha mẹ cấm, ông bà cho phép. Người lớn không thống nhất ư kiến, giận nhau, đứa trẻ bỏ đi chơi. Sướng chưa ? Cứ thế, mổi lần bị mẹ la mắng thằng nhỏ nh́n ông, ngó bà để t́m đồng minh. Nó có lư, thế nào rồi ông hay bà cũng ra mặt bênh nó, hay kém may mắn lắm th́ cũng được ông bà xin mẹ tha cho. Nó chưa biết sai điều ǵ và cũng chưa nhận h́nh phạt nào, thế mà đă được tha rồi. Đây đúng là kiểu thương làm hại con cháu v́ nó sẻ không bao giờ ư thức được điều sai trái,không biết nhận lổi và sửa sai. Cuộc đời như thế sẽ không có cơ hội đi lên.
Đây là lư do mà thanh niên nam nữ thường khuyên người yêu nên có cùng một tôn giáo Một gia đ́nh, một tài sản, một đứa con nhưng hai cái đầu không giống nhau th́ sao gọi được là đồng vợ, đồng chồng để “ tác biển đông cũng cạn “ .
Tôn giáo là vấn đề nhạy căm và dụng chạm luôn. Biết thế nên người lịch sự,tế nhị không bao giờ đem chuyện tôn giáo ra bàn luận. Được rồi, các bạn là người có học,văn minh, tôn trọng nhau, sẻ không có đụng chạm về tôn giáo.
Nhưng con cái th́ sao? Bạn trả lời thật dể dàng. Lớn lên nó muốn theo ai tùy nó.Tội nghiệp đứa trẻ: theo cha th́ mất mẹ, theo mẹ th́ mất cha. Vấn đề không đơn giản trong giáo dục.Nếu đứa bé hỏi tại sao ba không đi nhà thờ; tại sao mẹ không đi chùa th́ bạn trả lời thế nào? Bạn trả lời ba không tin Chúa. Ổn không ? Ba không tin tại sao mẹ tin?
Phải chăng đây là khởi điểm của việc con cái không c̣n niềm tin nơi cha mẹ. Lớn khôn, theo ư bạn, đứa con sẽ theo tôn giáo của ba hoặc của mẹ. Theo bạn khi đứa con theo tôn giáo của người nầy th́ liệu nó có xem thường người kia chăng ? Tôi chưa có kinh nghiệm, xin cùng bạn một phút suy nghỉ.
Đạo công giáo có đường lối rỏ ràng về giáo dục nên gợi ư cho người yêu thế thôi,không có độc tài ǵ cả. Nếu sau khi suy nghỉ cẩn thận mà người yêu vẩn không thông căm nhungvẩ nhất quyết hợp đồng góp gạo nấu cơm chung th́ cũng có cách giải quyết.
Cha và mẹ hợp đồng dể giáo dục th́ phụ huynh và nhà trường cũng là một liên minh để dạy trẻ.Trẻ học kém,bị phạt nó đỗ lổi cho thầy cô,cha mẹ nghe theo rồi công kích nhà trườn Không nên, phải thường xuyên liên lạc với nhà trường để biết nguyên nhân th́ tốt hơn. Kiểm soát bài vở, nhắc con học bài là điều cần.
"Muốn làm thầy phải kính thầy."

Gương tốt
![]()
“
Lời nói bay qua gương lành lôi cuốn.”
Bà Mạnh Mẩu phải dời nhà ba lần để con có gương tốt . Nhà ở gần chợ con bắt chước bán hàng; dời nhà gần ḷ heo, tối ngày con chơi tṛ giết mổ; về gần trường học con bà theo gương học tṛ đi học.
“ Mắt có thấy thỉ ḷng mới dấy”. Có thấy mới biết, có biết th́ muốn làm theo.Nghe th́ nhớ,thấy th́ bắt chước . Tổng hợp hai yếu tố lại người ta đề ra phương pháp sư phạm thính thị (nghe nh́n).
Cha mẹ nào cũng tự hào là đă dạy con. Ông hay bà đă thường khoe với thiên hạ cách dạy con của ḿnh: tôi la rầy luôn ,phạt nữa đấy ! Chưa đủ, ông bà mới đi có nữa đường thôi.Giáo dục chân chính đ̣i hai yếu tố cùng một trật:
* khuyên bảo
* gương tốt
Chuyện thường ngày : Khuyên con trai lo làm ăn nhưng bạn th́ cả ngày hết ngồi quán cà phê tới đánh cờ tướng, ăn, ngũ, dạo xóm..hết ngày.. Nói với con rượu không tốt nhưng ba nó ngày nào cũng say xỉn… Dạy con sống đạo đức nhưng ba chẳng bao giờ đến nhà thờ.
Có người cũng ư thức ḿnh chẳng ra làm sao nên nói với con: không nên bài bạc, đừng bắt chước ba. Thế th́ bắt chước ai? Chẳng lẻ bắt chước hàng xóm.
Gương tốt quan trọng. La rầy chẳng tới đâu. Làm điều tốt con sẻ bắt chước.Chẳng cần phải cấm điều nầy việc khác, hăy tạo việc tốt, tṛ chơi lành mạnh cho trẻ, tự dưng sự xấu mất đi .
Không đem chuyện xấu của người nầy kẻ khác, chuyện ba xu bốn cắc thuật lại trong gia đ́nh. Không nghe những chuyện hư đốn của trẻ mất dạy,nhửng chuyện vô luân thường đạo lư xảy ra thường ngày ở mọi góc đường ,hè phố . Tôi không muốn con tôi như thế !
“Để đức cho con”. Ư của người xưa muốn nói đến việc “đời cha ăn mắm đời con khát nước”. Nhưng người xưa cũng dặn bảo : Cha có đức của cha, con có đức của con; đừng v́ con mà làm những việc thất đức.
Chúng ta không có giờ để chú giải lời người xưa. Xin tâm t́nh với bạn cố sống thế nào để hai mươi,ba mươi năm sau con chúng ta thuật lại với cháu :
-ông nội dạy ba thế nầy, ông nội dạy ba thế thế kia…
-ông nội không bài bạc, không say sưa, không gây sự, hiếu ḥa và thương nguời
Con cái được hảnh diện về cha mẹ đó là một thứ phúc đức cha mẹ để lại

Bữa cơm gia đ́nh
![]()
Bữa cơm là giờ sum họp gia đ́nh. Trẻ đ̣i ăn cơm, mẹ bảo chờ ba làm xong việc, chờ chị đi học về…Cơm dọn xong mẹ c̣n bảo chờ ông nội “Ăn coi nồi ngồi coi hướng:” chổ nầy của ông, chổ nầy của bà, ghế nầy của anh…con ngồi đây. Chưa hết, nếu theo người Bắc c̣n phải mời ông xơi, mời bà xơi..rồi mới được xơi. Theo phong tục trong Nam th́ chờ người lớn dùng trước rồi mới được lấy thức ăn. Mẹ dạy lấy phần gần nhất, không được lựa chọn. Ngồi ngay thẳng, ngồi xa bàn là kiêu ngạo, ôm bàn là tham ăn.
Nồi cơm c̣n ít quá. Mẹ đưa tay ngỏ ư lấy cơm cho ba. Ba đáp tỉnh khô :
- Anh no rồi.
Thật sự th́ ba c̣n đói, ba muốn dành phần cho con và ông nội. Bửa cơm gia đ́nh Việt Nam là dịp để dạy con “học ăn học nói,” học lễ, trước khi học văn, .Văn hóa ẩm thực Việt Nam thể hiện và thực thi bác ái, nghĩa gia đ́nh.
Kinh tế thị trường, công nghiệp hóa, hiện đại hóa, đă phần nào làm cho gia đ́nh bị phân hóa v́ ít c̣n dịp dùng với cơm gia đ́nh. Mẹ làm thức ăn sẳn, cơm th́ có nồi điện để suốt ngày, lúc nào cần ông bà cứ lấy mà dùng, khỏi chờ đợi con cháu.Trẻ đi học về lấy dĩa cơm thêm ít thức ăn, lên nằm sấp trên giường vừa ăn vừa xem truyền h́nh, không bị ai rầy la nhắc nhở. Ba th́ bè bạn mời đi ăn nhà hàng, mẹ mua cơm hộp. Anh chị ở nội trú th́ có trời mới biết họ ăn ở đâu, với ai ..lúc nào .
Tiện lợi thật, có tiền,có công ăn việc làm, văn minh…nhưng phải đổi bữa cơm sum họp gia đ́nh để được những tiện nghi đó không biết lời hay lỗ. Suy nghĩ cá nhân.
Người tốt là kẻ có kỷ cương nề nếp. Kẻ không ra ǵ được gọi cách b́nh dân là người không luật lệ . Nói đến kỹ luật người ta nghĩ ngay đền giờ giấc. Giờ sinh hoạt, giờ giải trí, giờ đọc sách, giờ thăm viếng, giờ kinh nguyện. và giờ cơm.
Thời giờ là tiền bạc, thời giờ là công phúc, là kiến thức, là hư đốn, là vinh quang … Biết dùng thời giờ người ta có thễ làm nên đủ thứ việc. Mỗi người đều có hai mươi bốn giờ bằng nhau .Hơn thua là việc xử dung thời giờ.Thời giờ của bạn, bạn không quản lư được th́ c̣n mong giử ǵn được ǵ. Nói khoa học kỷ thuật,văn minh lịch sự, đạo đức, xă hội là nói dến giờ giấc. Không đúng giờ làm sao làm được nhiều việc trong một ngày. Không giờ giấc là làm tào lao, gây phiền phức, lộn xộn. Trông bạn bận rộn nhưng thật sự chẳng hiệu quả bao nhiêu. Phải giờ nào việc ấy.
Một Đức Giám Mục Việt Nam nói rằng "những đỗ vở trong hết mọi lảnh vực đều bắt đầu từ việc không dùng cơm chung với nhau". Một thành viên của gia đ́nh hay vắng mặt trong các bửa cơm, hăy t́m xem, có vấn đề. Chị nữ tu v́ công tác không dùng cơm với chị em, không được. Chị phải sắp xếp công việc lại. Chị thích dùng cơm một ḿnh ? Tại sao chị không thích đồng bàn với chị em ?
Linh mục cùng một cộng đoàn mà không dùng cơm chung với nhau, gương xấu đấy! Dự tiệc, dùng cơm trể giờ là thiếu lịch sự, không bác ái. Văn hóa Việt Nam đă chẳng nói :"Kẻ đi không cực, cực kẻ chực nồi cơm". Một Đức Giám Mục khác dạy : "Không làm phiền nhau và nhà bếp đó là làm tông đồ rồi".
Tại sao bạn trể giờ, luôn luôn tà tà, bất kể người trên kẻ dưới đợi chờ ? Đến trễ giờ, người ta không chờ th́ bạn ăn đồ thừa. Nếu người ta nể v́,chờ đợi cả nữa tiếng th́ bạn nghĩ sao ?. Phải chăng đây là hậu quả của giáo dục gia đ́nh, là nếp sống xa cha mẹ khi c̣n trẻ. Bạn học cao, biết nhiều về khoa học kỷ thuật nhưng bạn chưa biết làm người. Những điều nhỏ nhặt mà quan trọng nầy chỉ có cha mẹ dạy. Đừng xem thường, người ta đánh giá bạn và cha mẹ bạn nữa.
Bữa cơm gia đ́nh thật quan trọng !