Diễn Đàn Giáo Dục
Ngài Hiệu Trưởng
|
Xin bấm vào đây để nghe nhạc:
|

16. CON LÀ TÀI SẢN QUÍ NHẤT
« Nhất con nh́ của ».
Câu nói nầy vẫn c̣n đúng . Làm để cho con ,không con sinh hoạt gia đ́nh mất hứng thú. Một nghịch lư thường gặp và đây là một thí dụ:
Chiều tối ba
hỏi :

- Có đem Honda vào nhà cất chưa ?
- Dạ xong rồi
- Có khóa cẩn thận không ?
- Dạ con khóa cổ, khóa chân, chắc lắm.
Bà mẹ hỏi :
- Chị hai bây đi đâu giờ nầy chưa về ?
- Dạ con không biêt.
Và bà hỏi ông :
- Con Yến dạo nầy đi chơi đêm luôn ông có biết không ?
- Con gái th́ bà lo tôi làm sao biết được.
Thế là cả nhà đóng cửa đi ngủ. Đố bạn biết cô gái nầy mấy giờ mới mới về đến nhà . Có về không nữa chứ ? Không về th́ ngũ nhà ai ? Thân con gái !!
Nghịch lư là đây: Của để cho con, thế mà giử của không giử con . Con mất th́ của để cho ai ?
Chuyện ở nông thôn. Gia đ́nh nuôi con ḅ để chuẩn bị đám cho con gái .Mỗi ngày lo tắm ḅ, lo cỏ, lo ḅ bị muổi đổt. Đứa con gái đi ngày đi đêm cả nhà không ai biết và cũng không thắc mắc ǵ. Bổng một hôm cô gái nói với mẹ :
- Con không ưng anh Hùng đâu mẹ.
- Sao không nói trước, đă đám hỏi rồi. Vậy con ưng ai ?
- Anh Dũng Liều.
Bà mẹ kêu trời :
- Con không biết thằng đầu trộm đuôi cướp đó sao ?. Không nghề nghiệp,thất học, nghèo , trùm du đảng .
- Mẹ không được nói xấu người ta. Chúng con thương nhau. Con không cần đám cưới, con đă có thai với anh ấy.
Thế là hết.. ! không được ăn miếng trầu héo, uống ly rượu lạt.. !
Nuôi ḅ để dọn đám cho con gái, con gái hư thân, ḅ để làm ǵ ? Biết nói sao; tại giử ḅ không lo giử con . Bậc thang giá trị của sinh hoạt gia đ́nh cần phải điều chỉnh.
Gia đ́nh chức quyền, giàu sang, lo cho vào trường chuyên. Sẳn tiền, mặc sức tiêu xài, đua đ̣i với chúng bạn; nhưng chúng bạn làm sao bằng được con nhà vừa có thân vừa có thế . Họp phụ huynh có người đi thay. Cha mẹ rất yên trí về hoàn cảnh học hành của con. Nghỉ hè vui vẻ với những cuộc xuất ngoại du lịch gọi là phần thưởng.
Ngày tựu trường đến, con trai thông báo cho ba ư định :
- Ba cho con học nghề, con không thích học chữ
- Nghề phải là kỷ sư, con không biết sao ? Đỗ Tú Tài đă rồi muốn chọn nghành nào ba lo cho. Hay là con muốn đổi trường, cũng được thôi, để ba tính.
- Con nhất định không học nữa, trường nào cũng vậy.
Nghe con nói ông choáng váng như nghe đài báo tin sống thần. Nhấc điện thoại gọi đến nhà riêng của Hiệu trưởng xin ư kiến.Sau một lúc nói chuyện với vị Hiệu trưởng, chiếc điện thoại trên tay ông rơi xuống đất. Ông xanh mặt, xuất mồ hôi, thở dài. Hóa ra con ông đă bị kỷ luật và tự ư bỏ trường từ mấy tháng nay. Nhà trường đă nhiều lần thông báo nhưng không thấy gia đ́nh có ư kiến. Ông ngồi vào bàn viết và không cần phải kiếm t́m, ba bức thư của nhà trường gởi đến chưa bốc ra.
Chưa hết. Đứa con gái cũng xin nghỉ học:
- Ba cho con đi làm, con không thích học.
- Tại sao không thích học? Chưa thành tài chưa có chút chuyên môn th́ làm nghề ǵ ? Làm ở đâu ?
Con gái cưng nũng nịu :
- Ở công ty của ba thiếu ǵ chổ cho con. Con đâu cần tiền, làm cho vui vậy.
- Con nên biết là chỉ c̣n hai năm nữa ba hưu trí rồi.
- Con đẹp ba lo ǵ.
Không trả lời con nhưng nghe nó tính ông xuống tinh thần . Từng là giám đốc ông biết chuyện nghề nghiệp của gái đẹp là ǵ rồi.
Vợ chồng đổ lổi cho nhau. Ông phân bua:
- Bà phải hiểu chứ, tôi bận lo cho công ty đi lên, công nhân có công ăn việc làm, đó là trách nhiệm và danh dự. Đáng lẻ bà phải giúp tôi liên lạc thường xuyên với nhà trựng, gần gủi con cái. H́nh như bà đi siêu thị nhiều quá.
- Tôi đi siêu thị sắm đồ cho cả nhà chứ phải đâu cho riêng tôi. Ông nghỉ ai thay thế tôi việc nầy ?
Là người ngoài cuộc tôi xin góp ư với ông bà thế nầy:
Chiếc ghế Giám đốc ông không ngồi th́ người khác ngồi. Có khối người đang chờ, ông không thấy sao? Có khi họ c̣n giỏi hơn ông. Trên đời nầy việc ǵ cũng có người thay thế đựơc trừ việc dạy con. Là cha nó ông muốn nó nên như thế nào th́ dạy hướng ấy. Không ai làm cha nó thay cho ông được v́ không phải đơn thuần là dạy nên người mà nên người con của ông. Việc công trước việc tư là trường hợp binh đao, chinh chiến. C̣n bà sao không chọn thời gian con nghỉ học để đi siêu thị, dẩn con gái cùng đi, vừa có t́nh vừa dạy con biết mua sắm.
Trên đây là trường hợp điển h́nh, dầu chỉ là giả tưởng, nhưng chắc là không sai sự thật. Không cần nghỉ ra thêm nhiều chuyện nữa, bởi trong thực tế chúng ta đă nghe nhiều cha mẹ viện đủ thứ lư do để gở tội khi con cái trót hư. Nào là phải luôn vắng nhà v́ sinh kế, nào là nghèo quá làm thuê làm mướn cả ngày, hoặc đổ thừa dốt nát không biết dạy con thế nào hay đổ lổi cho môi trường xả hội…
Con đă dở dang rồi, than trời trách đất phỏng được ǵ. Con ḿnh hư, đổ lổi cho ai bây giờ? Tức tốc giăm công việc làm ăn, thay đổi cách sinh hoạt hay nếu cần th́ ngưng cũng được để tập trung thời giờ chăm sóc con.
Được ǵ đi nữa mà con không nên người th́ kể như mất hết.
Trong ít phút mạn đàm nầy tôi xin đóng góp:
Nhận định: con là gia tài quí nhất của gia đ́nh.
|
Thế nên: |
- Khi lên kế hoạch để sinh hoạt, phải tiên liệu công việc đó có trở ngại cho việc giáo dục con cái không. | ||
|
|
- Con đi nhà trẻ, mẩu giáo, đích thân cha mẹ đưa đón th́ tốt hơn nhờ người khác. Con đang chờ cha, nhớ mẹ! Đừng tập trẻ quen trông chờ người khác hơn cha mẹ. | ||
| - Có giờ nói chuyện vui với con, dẩn con đi thăm ông bà, bè bạn, tham quan, mua sắm… | |||
| - Đi đâu phải nhớ lo về với con. | |||
| - Không nên tổ chức bài bạc, nhậu rượu, vô t́nh gieo vào đầu óc non nớt của chúng : giải trí chỉ có thế. | |||
| - Cũng tránh đem vào nhà những hoạt động ồn ào chi phối việc học của trẻ. | |||
| - Tṛ chơi điện tử, truy cập internet tại nhà th́ tốt nhưng phải có giờ và kiểm soát. |
Vừa bước vào đời, đôi vợ chồng trẻ tính toán thật kỷ, phải đầu tư vào đâu cho chắc, mau lời và lời nhiều .Ai cũng tính làm cha thiên hạ, tham lam, lừa đảo…sau cùng phá sản, tù tội, gia đ́nh tan nát !
Bạn hảy b́nh tỉnh, bạn biết rồi nhưng quên đấy thôi. Đầu tư vào con cái là lợi nhất. Chúng ta có biết bao gương gia đ́nh hiếu học. Hảy đọc bài báo viết về bà mẹ từ miền Trung quảy gánh đồng nát theo con vào Đại Học ờ thành phố hoặc anh sinh viên đổ phân với ba hàng đêm nay đă có bằng Thạc Sỉ và biết bao câu chuyện đọc phải rơi lệ … Đó là chuyện cá hóa long!
Giáo dục con cần nhất và trước nhất. Con thành thân và thành nhân, cha mẹ và gia đ́nh sẻ có đủ những điều từng ao ước.