Người Già Hay Nói Chuyện Xưa

 

 

Năm nay kỷ niệm 40 năm linh mục của cha sở, cũng là bốn mươi năm phục vụ giáo xứ Cái Mơn. Hội Đồng giáo xứ xin phép tổ chức lễ mừng, cha sở chỉ ỡm ờ nhưng sau cùng ngài nói thẳng “công việc làm không hết ở đó mà mừng lễ”. Đành chịu vậy, thôi th́ nhắc nhau cầu nguyện cho cha trong ngày  hôm ấy! Bỗng dưng c̣n mấy ngày cha lại bảo: thứ bảy nầy dâng lễ tạ ơn bốn mươi năm linh mục của cha sở, bổn mạng ông Trùm và hôn phối cho hai đôi, có đủ lư do để đồng tế. Các cha phó cùng đồng tế, ông trùm có lễ bổn mạng long trọng, hai đôi hôn phối có dịp may ăn theo.

Cha phát biễu bất ngờ không ai kịp có ư kiến nhưng chiều đến hai ông Trùm đến xin phép hầu chuyện với cha sở:

- Thưa cha, lễ của cha hăy để đến đúng ngày  thứ Tư, nhập với lễ hôn phối và lễ bổn mạng không được.

 -  Tôi có nghĩ đến lễ nầy bao giờ đâu, các ông nhắc tôi mới có chút suy nghĩ. Thật sự làm chung một ngày cũng không thuyết phục nhưng bổng dưng tôi tôi muốn giảng lễ hôn phối cho hai đôi nầy để nhắc chút chuyện đời xưa. Chuyện xưa là thế nầy: Đám của anh Nguyễn Văn Nhả, anh nầy con của chị Lan Anh, chị xưa là Con Đức Mẹ. Thời đó Hội Con Đưc Mẹ là đoàn thể nhất trong giáo xứ v́ được các d́ trường Fatima lo cho. Khi có hôn phối của hội viên Con Đức Mẹ  th́ cha và đoàn thể rước, hát lễ. Đó là vinh dự mà nhiều người muốn nhưng không có cách thu xếp. Chị Lan Anh Hội Trưởng Con Đức Mẹ nên được chuẩn bị tưom tất: Cha và đoàn thể rước, hai cháu bé ôm hoa,  hôm đó trùng mấy đôi nhưng dĩ nhiên chị Lan Anh ưu tiên đi trước là phải. Thế mà có một đôi, tôi c̣n nhớ nhưng không nhắc lại, bỗng nhiên nhảy lên dành đi hàng đầu, tức là đoạt danh dự của chị Lan Anh. Thay v́ tranh cải và đ̣i lại quyền lợi của ḿnh, chị âm thầm bước ra sau, nói với cha và các d́: thôi con đi sau cũng được, không quan trọng ǵ đâu, và chị ra đứng sau rốt…Tôi nhớ câu chuyện nầy, muốn nhắc lại làm gương cho nhiều người và cũng muốn thưởng sự tốt lành nầy cho con chị Lan Anh là anh Nhả, điều mà người ta gọi là nhờ đức cha mẹ ông bà.

     Cũng c̣n sự trùng hợp hay nữa là cùng ngày nầy có đám cô Mai Trâm , không biết v́ lư do ǵ gia đ́nh gọi là con C̣ng với chị là con Cua. Năm 1986 Mai Trâm và chị là Thi Phương mỗi chiều đến sân nhà thờ chơi, gặp lúc cha phó đang nhặt rát, hai chị em cùng tham gia với cha mà chúng gọi Bác Hai. Giấy rát thời nầy nhặt đem bán có tiền nên cha phó Tôma, bác Ba đứng trên lầu chọc quê: ngày mai bác cháu chúng mầy có tiền rồi! Tôi cũng định sẽ thưởng cho hai chị em nhưng ngày qua ngày quên mất, nay cho  trổi kèn và rước để thưởng muộn. Cũng nên nhớ lại chuyện đời xưa rằng ở thời điểm nầy người ta ghét và công kích hai chử “cha cố” nên các trẻ gọi các cha là bác nghe cũng thân t́nh. Con C̣ng và chị không phải gọi bác theo nghĩa nầy nhưng v́ hai chị em học lớp Một cùng cháu cha, nên bắt chước gọi là bác luôn.

     Thuật hai chuyện xưa không chỉ nhầm tôn vinh hai đôi bạn trẻ, nhưng qua đó tôi muốn gởi đến giới trẻ và mọi người thông tin rằng: là cha sở, tôi quan tâm hết mọi người, nhớ ơn mọi người nhưng không trả ơn liền theo tay bởi đó là dấu chỉ của người không muốn nhớ ơn ai. Đây là tính cách của Giáo Hội, người đời có thể quên, người ta bốc lột hết sức lao động của chúng ta rồi thải ra không thương tiếc và thế là hết. Giáo Hội không bạc ơn như vậy, mà ngay đối với kẻ chống đối và bách hại ḿnh Giáo Hội vẫn nhớ, âm thầm cầu nguyện và theo măi đến bên giường bệnh và ra đất thánh. Cha sở không quên, Giáo Hội không quên th́ Chúa là Cha nhân lành không khi nào quên con ḿnh cho dù cha mẹ thế gian có quên con ḿnh.

     Một chi tiết khác, tôi muốn nói lại với bậc phụ huynh hăy cho con cháu ḿnh đến quanh quẩn trong khu vực nhà thờ, nơi đó có t́nh có nghĩa, học được nhiều điều tốt, ăn ở có hậu, cái hậu và “hỉ” lớn nhất là cuộc sống đời sau. Trẻ con đi mênh mông bên ngoài nhà thờ sẽ va phải nhiều cạm bẫy, bên trong nhà thờ có nhiều hàng rào canh giữ chúng, ngoài tường rào c̣n nhiều lần rào khác êm đềm nhưng bảo đảm là các cha, các d́, giáo lư viên… luôn nhắc nhở. Không chỉ có vậy, bên trong nhà thờ trẻ c̣n được học nhiều điều mà phụ huynh an tâm chúng không trốn học: học vi tính, sinh ngữ Anh, Pháp, đờn nhạc… ngoài ra c̣n có giờ sinh hoạt giúp trẻ tự tin, tháo vát, linh hoạt, nhạy bén…

     Hôm nay hai Ông Trùm không cho cha sở mừng lễ cùng hai đôi hôn phồi trên, cùng với ngày lễ Bổn Mạng của Ông Trùm Marcô Nguyễn Văn Tấn, nên thông điệp nầy không được phổ biến cho cả nhà thờ nhưng cha đă giải thích cho các đôi tân hôn trong giờ giáo lư, cha c̣n sẽ nói cho các đoàn thể biết sự kiện như là một bài giáo lư với đề tài “gia đ́nh tôi và giáo xứ”.

 

                                                               Carôlô Nguyễn Văn Lài

                                                                             Trùm họ đạo