|
LTS.
Mặc dù chủ đề của bài viết là "Tu sĩ..."
nhưng chúng tôi rất ước mong Quí độc giả khi chia sẻ những
tâm t́nh dưới đây của tác giả, vui ḷng hăy thêm vào chủ đề
này những "giới" khác nữa như là: Giáo sĩ Việt Nam..., Giáo
dân Việt nam... với Truyền thông, và xin đặc biệt chú ư tới
Truyền thông bằng Internet, v́ đó là giải pháp hoàn toàn khả
thi nhất... cho hoàn cảnh tại VN! Chúng tôi sẽ có dịp trở
lại vấn đề này trong tương lai. Rất vinh dự được liên hệ
trực tiếp với tác giả Út Nghèo, hoặc ai biết, xin giúp liên
lạc. Xin "hậu tạ"!
Trong suốt quá tŕnh làm người của Đức Giêsu, Người đă tỏ lộ
mầu nhiệm Cứu độ cho con người bằng cách truyền thông. Có lẽ
không chỉ trong 3 năm hoạt động công khai mà ngay từ khi c̣n
ở Nazareth với Đức Maria và Thánh Giuse, Người đă rao giảng,
đă hành động, đă truyền thông điệp đó bằng chính cuộc đời
của Người. Nhưng đặc biệt mạnh mẽ hơn cả là bằng chính cái
chết trên thập giá và sự Phục sinh của Người. Thông điệp
chính yếu Người loan báo cho loài người để nhận biết Thiên
Chúa là Cha yêu thương tất cả nhân loại, và mọi người hăy
yêu thương nhau như chính Cha đă yêu thương. Người tu sĩ là
người “theo sát Đức Kitô”. Hành động “theo sát” đó được cụ
thể hoá cách sống động qua chức năng ngôn sứ. Theo sát Chúa
có nghĩa là cũng loan báo sứ điệp T́nh thương đó cho nhân
loại như chính Đức Giêsu đă làm khi xưa. Và cách loan báo
Tin Mừng ngày nay cũng rất đa dạng, không chỉ bằng lời nói
nhưng bằng nhiều phương tiện truyền thông khác nhau mà chính
Cha yêu thương đă ban cho con cái của Ngài. Người tu sĩ, đặc
biệt là tu sĩ Việt Nam, đă sử dụng và tham gia vào các
phương tiện truyền thông như thế nào để thể hiện chức năng
ngôn sứ của ḿnh trong xă hội ngày càng biến đổi như hiện
nay?
SỬ DỤNG
Ngôn ngữ - Lời
Ngay từ thuở ban đầu, Thiên Chúa đă ban cho loài người
phương tiện truyền thông hữu hiệu nhất là ngôn ngữ. Ngôn ngữ
không chỉ dùng để trao đổi, thông báo với nhau mà c̣n là một
phương tiện truyền thông để tỏ lộ cho nhau biết t́nh cảm,
tâm tư của ḿnh đối với người khác. Cũng bằng ngôn ngữ mà
con người dễ dàng thấu hiểu nhau hơn.
Ngoài lời nói để diễn đạt, con người c̣n có thể quan hệ với
nhau qua ngôn ngữ không lời. Đó là những động thái của ḿnh
đối với người khác khi giao tiếp. Cũng qua những động thái
này mà con người có thể dễ dàng cảm thông, dễ gần gũi với
nhau hơn khi nhận ra thông điệp đó phát xuất từ ḷng mến;
hay cũng dễ xa nhau khi nhận biết rằng đó là sự điêu ngoa,
giả trá. Tuy nhiên, với những cảm nhận mang tính chủ quan đó,
hiện nay cũng khó nhận biết thật giả, v́ loài người ngày
càng tinh vi hơn trong những mối quan hệ để mưu cầu trục lợi.
Nhưng đối với người tu sĩ, th́ chỉ có thể minh chứng bằng
con đường duy nhất là đi từ tấm ḷng của ḿnh xuất phát từ
t́nh yêu của Thiên Chúa. Nói một cách khác, ngôn ngữ không
lời chính là cuộc sống của ḿnh, và cuộc sống của người tu
sĩ là hoàn toàn yêu thương tha nhân mà thôi, không thể đi
t́m kiếm một chút ǵ cho riêng ḿnh. Cuộc sống yêu thương,
đó là một phương cách truyền thông hữu hiệu nhất để loan báo
Tin Mừng.
Hiện nay trong Giáo Hội, vẫn có suy nghĩ: chỉ có linh mục
mới được “giảng” Lời Chúa. C̣n ḿnh là nữ tu, là tu sĩ th́
làm những việc khác như dạy giáo lư, tập hát, công việc tông
đồ… chứ không được giảng Lời Chúa. Nếu với những suy nghĩ
này th́ quả là Tin Mừng không thể nào đến được với những
người chưa được nhận biết. Họ quên rằng, chính những công
việc đó lại là một phương cách truyền thông đem Tin Mừng đến
với người khác. Mẹ Têrêxa Calcutta chưa bao giờ lên “toà
giảng” để giảng Lời Chúa, nhưng có rất nhiều người đă nhờ mẹ
mà nhận biết t́nh yêu của Chúa bằng chính cuộc đời v́ những
người nghèo của mẹ. Một thí dụ đơn giản, một tu sĩ với trách
nhiệm trực điện thoại cho nhà ḍng hay cộng đoàn, tổ chức...
một khi có người gọi đến, tuy không thấy mặt, chỉ nhận biết
qua giọng nói, mà họ có thể có những t́nh cảm tốt v́ người
trực điện thoại đă thể hiện được t́nh yêu của Thiên Chúa
trong nhiệm vụ của ḿnh bằng giọng nói nhỏ nhẹ, lịch sự,
biết lắng nghe và tôn trọng họ. Đó là loan báo Tin Mừng rồi.
Giả sử thay vào đó là giọng nói hách dịch, vô cảm, thiếu tôn
trọng hay thờ ơ… th́ chắc chắn không ai có thiện cảm được.
Và như thế Tin Mừng đă mất một dịp được thể hiện, đôi khi
lại là một phản chứng nữa. Tuy là một việc nhỏ, nhưng mang ư
nghĩa lớn nếu người đó luôn ư thức rằng: bất kể hành vi cử
chỉ hay lời nói nào của ḿnh cũng phải đi từ t́nh yêu th́
chắc chắn con người sẽ ngày càng nhận ra t́nh yêu Thiên Chúa
nhiều hơn. Đặc biệt, đối với những người giữ trách nhiệm
càng cao hay quan trọng hơn, th́ lời nói và động thái của
người đó lại càng có ảnh hưởng nhiều hơn.
V́ thế, ngôn ngữ - lời và không lời - là một phương tiện
truyền thông mà chính Thiên Chúa đă ban cho mọi người, không
riêng một ai, để tất cả những người tin vào Chúa sử dụng mà
loan báo Tin Mừng cho người khác.
Chữ viết
Từ khi con người cụ thể lời nói của ḿnh bằng chữ viết đă
giúp loài người tiến bộ rất nhiều. Chữ viết đă lưu truyền
những kinh nghiệm của người đi trước cho người sau. Chữ viết
c̣n diễn tả t́nh cảm, những suy nghĩ và cả những suy tư về
quá khứ vị lai không chỉ một dân tộc mà của cả nhân loại.
Chữ viết đă dần phát triển qua sách báo và qua những phương
diện nghệ thuật khác như hội hoạ, kiến trúc, âm nhạc, kịch
nghệ… và ngày nay là nhiếp ảnh, điện ảnh, truyền h́nh…
Với sự phong phú và đa dạng như thế, người tu sĩ càng có
nhiều phương tiện để học hỏi và nghiên cứu ngơ hầu mở mang
không chỉ kiến thức về đời sống đạo mà cả những kiến thức
khác nữa cần thiết cho cuộc đời dâng hiến. Tuy nhiên, với số
lượng báo chí quá phong phú như hiện nay, nhiều tu sĩ vẫn
chưa ham thích đọc báo, nhất là các tu sĩ trẻ. Mà nếu có,
th́ lại chú trọng đến những tin tức đôi khi là không cần
thiết. C̣n đối với sách, v́ không ham thích nghiên cứu, nên
đa phần ít đọc sách. Nhất là sau khi đă học xong mấy năm
chương tŕnh học viện, th́ gần như các tu sĩ trẻ xa rời
quyển sách. Phải chăng họ cho rằng học như thế là đủ rồi,
hay ḿnh đă nắm vững cả “càn khôn” trong tay nên không cần
học nữa? Có người đă nói, ngày nay rất ít thấy tu sĩ có
quyển sách trên tay. Và cũng chính v́ thế, nên cuộc đời dâng
hiến dần mất đi ư nghĩa cao đẹp của nó, như cây mọc lên mà
không được vun trồng, chăm sóc vậy. Ít đọc sách, nên một khi
cần phải viết một bài ǵ đó th́ cảm thấy khó khăn, vất vả và
không thể diễn đạt cho hết những ư tưởng của ḿnh được.
Không ít các cha giáo, sơ giáo đă than phiền là tu sĩ trẻ
hiện nay viết một câu văn không găy gọn, khúc chiết ǵ cả.
Đó là chưa nói tới chuyện sai chính tả là rất phổ biến!
Sách báo là một phương tiện mà Thiên Chúa đă ban để cho
chúng ta biết dùng nó mà làm cho phong phú hơn cuộc đời của
ḿnh và đồng loại. Sách báo c̣n có thể lưu trữ lâu dài,
khiến người ta có thể đọc đi đọc lại nhiều lần để thấm nhuần
hơn, hiểu sâu hơn không như ngôn ngữ v́ “lời nói gió bay”.
Nghe - Nh́n
Khi khoa học phát triển, người ta đă biết lợi dụng khoa học
để truyền tải một thông điệp, tin tức hay một vấn đề nào đó
qua đài phát thanh. Như thế lời nói đă đến được không chỉ
cho một người, một nhóm người nhưng cho cả một cộng đồng
nhất định. Với kỹ thuật này, số lượng những đài phát thanh
đă nhiều hơn và có những chương tŕnh khác nhau bằng những
ngôn ngữ khác nhau với mục đích để nhiều người, nhiều dân
tộc được thông tin, được hiểu biết. Tu sĩ ngày nay đă được
“mở ra” rất nhiều để nghe được nhiều đài, nhiều chương tŕnh
khác nhau. Bên cạnh đó là những máy cassette, máy nghe dĩa
ngày càng hiện đại và tối tân hơn, giúp người ta có thể nghe
được nhiều lần những chương tŕnh ḿnh thích. Nhưng thật
đáng tiếc, nhiều khi chúng ta chưa dùng nó để mưu ích cho
cuộc đời dâng hiến của ḿnh. Người tu sĩ nghe đài th́ nhiều,
nhưng ít có ai, nhất là các tu sĩ trẻ, nghe tin tức hay
chương tŕnh giáo dục nào đó để t́m ra những dấu chỉ, những
điều cần thiết cho cuộc sống của ḿnh. Đa phần tu sĩ trẻ chỉ
thích nghe các chương tŕnh ca nhạc, giao lưu với ca sĩ…
thậm chí cả chương tŕnh quảng cáo nữa! Và nhiều khi, hỏi
tới một vấn đề nào đó của đất nước, của thế giới th́ không
biết, nhưng tên một bản nhạc, một ca sĩ, diễn viên… th́ đa
phần các tu sĩ trẻ rất rành rẽ. Dĩ nhiên, điều đó sẽ là cần
thiết nếu người tu sĩ đó có chương tŕnh với người trẻ, với
sinh viên học sinh.
Truyền h́nh là một phương tiện truyền thông sống động hơn để
truyền tải những vấn đề, những tin tức đến khán thính giả.
Và dĩ nhiên, trong cơ chế thị trường, để đài có thể phát
h́nh liên tục được, người ta phải có những chương tŕnh giải
trí. Đa phần các tu sĩ ít xem các chương tŕnh thời sự, tin
tức trong và ngoài nước. Nhưng lại xem phim trên truyền h́nh
là nhiều, hoặc qua các máy thu phát h́nh vidéo, VCD hay DVD.
Chương tŕnh phim nhà đạo th́ ít, nhưng phim xă hội th́
nhiều, nên người tu sĩ cũng mê mải trong việc xem phim, nghe
nhạc. Có những chương tŕnh cần xem, cần nghe, nhưng cũng có
chương tŕnh không cần thiết phải xem hay nghe. V́ người tu
sĩ c̣n phải làm những việc mà Thiên Chúa đă trao đó là thể
hiện chức năng ngôn sứ của ḿnh.
Việc nâng cao kiến thức và tầm nh́n cũng như hiểu biết thông
qua nhiều phương tiện truyền thông, nhưng chọn lọc những
thông tin, những kiến thức lại cần hiểu biết. Đây là hai mặt
xoắn quyện vào nhau, bổ sung cho nhau và giúp nâng cao hơn
nữa chất lượng cuộc sống của đời dâng hiến. V́ thế, không ai
có thể cho rằng ḿnh đă đạt đến mức thành toàn, mà luôn luôn
cần t́m hiểu, học hỏi thêm.
Cuối thế kỷ XX, đă bùng nổ một phương tiện mà người ta gọi
là “siêu xa lộ thông tin”, đó là Internet. Với phương tiện
này, người ta liên lạc với nhau cách dễ dàng, nhanh chóng
qua email. Người ta c̣n có thể “họp” với nhau mà không cần
ngồi chung một pḥng. Bên cạnh đó là một “ngân hàng” dữ liệu
với công cụ t́m kiếm nhanh chóng và tiện ích. Tuy nhiên, c̣n
rất ít tu sĩ sử dụng phương tiện này để t́m kiếm thông tin
có ích cho việc học tập, cho đời tu và nghiên cứu, mà đơn
thuần vẫn chỉ dùng để trao đổi thư từ, thông tin qua email
mà thôi. Có nhiều lư do để nói về hạn chế này như: thiếu
chuyên môn trong việc sử dụng Internet, khả năng ngoại ngữ
c̣n kém… Nhưng cũng không ít tu sĩ trẻ lại đi t́m kiếm những
thông tin không có lợi, thậm chí ảnh hưởng không tốt đến đời
tu như truy cập vào các trang web xấu chẳng hạn.
Người tu sĩ làm sao nhận ra dấu chỉ thời đại nếu không biết
những chuyển biến của xă hội? Người tu sĩ làm sao có thể
định hướng, vạch hướng đi cho đời dâng hiến nếu mù tịt về
những đổi thay của thế giới, của cộng đồng dân tộc? Và như
thế làm sao cảnh báo được những nguy cơ, những xu hướng xấu
của thế hệ trẻ? T́m hiểu và không ngừng nghiên cứu; đồng
thời tham gia vào những phương tiện Cha ban là phương cách
duy nhất để người tu sĩ thể hiện vai tṛ ngôn sứ của ḿnh.
THAM GIA VÀO PHƯƠNG TIỆN TRUYỀN
THÔNG ĐỂ LOAN BÁO TIN MỪNG
Ngôn ngữ
Có lẽ ngôn ngữ - lời và không lời - là phương cách tối ưu để
loan báo Tin Mừng đối với người tu sĩ. Làm thế nào để ai
cũng nhận ra chất Tin Mừng trong từng lời nói và việc làm
của ḿnh. Và đừng bao giờ để lời nói và hành động mâu thuẫn
nhau. Khi đó, thay v́ là một minh chứng cho Tin Mừng lại trở
thành phản chứng và gây ảnh hưởng không tốt đến người khác.
Nói cách khác, người tu sĩ loan báo Tin Mừng bằng chính cuộc
sống mang hương sắc Tin Mừng của ḿnh. Do vậy, người tu sĩ
luôn cần nâng cao những đức tính tốt cần thiết của con người,
cũng như cố gắng hoàn thiện như Tin Mừng chỉ dạy và giảm bớt
những tính xấu mà ai ít nhiều cũng có.
Sách báo
Hiện nay tại Việt Nam, chỉ có một số rất ít tờ báo chuyên về
đạo, nhưng nhiều người c̣n không tham gia viết bài, nhất là
các tu sĩ trẻ. V́ cho là công cụ của chính quyền hay v́ một
lư do nào khác nữa? Trong các tờ báo đó, những người tham
gia viết chỉ thấy những “cây đa cầy đề” của Giáo hội. Phải
chăng tu sĩ trẻ không có khả năng hay không dám tiếp bước
thế hệ đi trước? Thiết nghĩ, nguyên nhân là do tu sĩ trẻ
không ham thích nghiên cứu nên không nắm chắc các vấn đề,
không nhạy bén đối với các vấn đề của xă hội và Giáo hội,
nên không thể tham gia vào phương tiện truyền thông này. Bên
cạnh đó là khả năng chuyên môn về báo chí nữa. Nh́n vào các
nhà ḍng hiện nay, những tu sĩ được đi học đa phần là học sư
phạm mẫu giáo để về mở các nhà trẻ, ít có tu sĩ được đi học
chuyên ngành báo chí hay xă hội trong các trường đại học như
Đại học Sư phạm Kỹ thuật (chuyên ngành in ấn), Đại học Khoa
học Xă hội và Nhân văn. Thiết nghĩ, với chuyên môn có được,
người tu sĩ trẻ sẽ có nhiều điều kiện để tham gia vào lĩnh
vực sách báo hiện nay. Và như thế, ảnh hưởng tốt sẽ được lan
rộng rất nhiều. Trong khi đó, báo chí về nhà đạo chỉ có một
số ít độc giả nhất định v́ là một lĩnh vực chuyên biệt, nên
ảnh hưởng đến xă hội cũng rất hạn chế. C̣n các tờ báo khác
th́ có số lượng độc giả đông hơn nên ảnh hưởng lớn hơn.
Trong lĩnh vực này, người tu sĩ lại càng ít tham gia viết
bài hơn nữa. Lấy ví dụ, báo Tuổi Trẻ chẳng hạn, số lượng
phát hành mỗi ngày tới hàng trăm ngàn bản, nên chắc chắn có
hàng trăm ngàn người đọc tại Việt Nam và trên thế giới nữa.
Nếu người tu sĩ tham gia viết bài với nội dung làm cho cuộc
sống của người dân ngày càng tươi đẹp hơn, giúp thanh thiếu
niên t́m ra lư tưởng của cuộc đời th́ đă góp phần làm cho
“văn minh t́nh thương” ngày càng thể hiện nhiều hơn.
Hiện nay sách nhà đạo khá nhiều, nhưng hầu hết là sách dịch.
Chỉ có một số nhỏ là sách do chính các tu sĩ Việt Nam viết,
và càng không thấy tác giả là tu sĩ trẻ đâu cả. Cũng có thể
cho rằng kinh nghiệm đời tu và cuộc sống chưa nhiều nên chưa
thể viết. Nhưng nếu không lo tích luỹ từ bây giờ th́ có lẽ
không khi nào có thể viết được. Tuy nhiên, nếu ai quan tâm
đến cuộc sống, quan tâm đến việc loan báo Tin Mừng th́ không
phải là không có trăn trở. Và chính những trăn trở, ưu tư đó
sẽ giúp chúng ta t́m ra những hướng đi, những con đường
thích hợp để Tin Mừng được đến với mọi người. Tại sao lại
không dùng phương tiện truyền thông này để bày tỏ nhỉ?
Nghe - Nh́n
V́ nhiều lư do nên phương tiện truyền thông thuộc lĩnh vực
nghe-nh́n chưa thành một “sở trường” của Giáo hội Việt Nam.
Tuy nhiên, có lẽ do năo trạng “gắn mác” vào sản phẩm nên các
tu sĩ chưa tham gia vào. Khi nói tới phương tiện nghe nh́n,
chắc chắn sẽ có người nói chính quyền đâu cho phép mở các
nhà đài phát thanh hay truyền h́nh đâu mà đ̣i làm? Thế nhưng
không ai cấm những người Công giáo vào làm biên tập viên,
làm nhân viên cho các nhà đài đang có. Và cũng đừng nghĩ
rằng ta cứ phải nói về đạo, về Chúa mới là loan báo Tin Mừng.
Tin Mừng được diễn tả qua nhiều cách. Mà cốt lơi của Tin
Mừng là làm cho mọi người biết yêu thương nhau, biết chia sẻ
cho nhau những nỗi vui buồn của cuộc sống, và nhất là biết
hy sinh cho nhau. Không thiếu cách để gây ư thức “v́ người
khác” trong cộng đồng dân tộc. Đặc biệt với thế hệ trẻ, điều
này thật cần thiết v́ hiện tại xu hướng sống hưởng thụ, sống
thực dụng và “vô cảm” đang phát triển cách nhanh chóng trong
một số tầng lớp giới trẻ. Thực tế, Ḍng Don Bosco đă tham
gia vào lĩnh vực này với việc thực hiện các vidéo, VCD phim
ảnh mang tính “nhà đạo” hay giáo dục, nhưng mới chỉ là
thuyết minh tiếng Việt và nhân thêm, chưa thực hiện được một
phim riêng. Bên cạnh đó, qua nhiều cách khác nhau, băng
cassette và CD nhạc đạo th́ lại khá nhiều, dẫn đến không
kiểm soát được.
Có lẽ do quan niệm Giáo hội phải quản lư các cơ sở truyền
thông riêng của ḿnh, mà điều này khó thành hiện thực, nên
các vị lĩnh đạo trong các nhà ḍng không quan tâm đưa các tu
sĩ trẻ đi đào tạo chuyên môn về nghe nh́n. Giả sử nếu ta
được phép mở các cơ sở truyền thông th́ Giáo hội hay nhà
ḍng có nhân sự không? Chắc chắn là không có người. Điều này
đă xảy ra rồi. Bản tin Hiệp Thông của Hội đồng Giám mục Việt
Nam khi được cấp giấy phép th́ không có người chuyên môn để
cộng tác ngoài hai ba nhân viên như hiện nay; hay như chính
quyền thành phố Hồ Chí Minh mời giáo phận Thành phố cộng tác
trong chương tŕnh “Trọng điểm” th́ không có nhân sự!
Tuy nhiên, điều quan trọng không phải là thành lập những cơ
sở riêng mà là tham gia vào các phương tiện truyền thông.
Thế nên, chúng ta cần phải mạnh dạn dấn thân vào môi trường
c̣n bỏ ngỏ này.
Hiện tại
Với Internet, một loại h́nh báo chí mới đang phát triển, đó
là báo điện tử. Với h́nh thức này, báo mang tính nhà đạo
cũng đếm trên đầu ngón tay. Có thể kể: Maranatha, Gospelnet,
Ephata… không kể các báo điện tử khác ngoài Việt Nam. V́ sao
c̣n ít? Có lẽ với phương tiện truyền thông mới này đ̣i hỏi
khá nhiều chuyên môn mà các tu sĩ lại chưa được học, không
được đào tạo. Ngoài chuyên môn làm báo, c̣n phải có chuyên
môn về công nghệ thông tin và mạng máy tính nữa. Và dĩ nhiên,
để mở các trang web của Giáo hội Việt Nam, ḍng tu… hay các
trang web tốt th́ người tu sĩ cũng không thể cáng đáng được.
Nhưng v́ sao lại có người không đi học trường lớp mà vẫn có
thể tham gia? V́ họ biết học ngay từ chính trong phương tiện
hiện đại này, thông qua các trang web đào tạo qua mạng.
Một tiện ích khác nữa của phương tiện truyền thông hiện đại
này mà chúng ta chưa khai thác, đó là đào tạo qua mạng. Với
phương cách này, không chỉ những tu sĩ, tín hữu, mà c̣n có
rất nhiều người sẽ tự ḿnh t́m hiểu, học hỏi thêm về Tin
Mừng, về Giáo Hội và nhiều lĩnh vực khác nữa. Tại sao không
làm được? Có nhiều lư do, nhưng trước hết là thiếu nhân sự.
Nếu chúng ta bỏ ngỏ lĩnh vực đang nêu đây th́ có phải là một
“tội” với Thiên Chúa không nhỉ? Khi Ngài đă ban cho ta
phương tiện mà ta không biết sử dụng để làm cho nhân loại
ngày càng thương yêu nhau hơn.
Với thiên niên kỷ thứ ba này, loan báo Tin Mừng sẽ được thể
hiện bằng nhiều cách khác nhau. Để có thể đạt được hiệu quả,
cần phải có nhân sự chuyên môn về nhiều lĩnh vực, nhất là
lĩnh vực khoa học kỹ thuật hiện đại. V́ thế, cần tích cực
hơn trong việc đào tạo chuyên môn truyền thông ngoài việc
đào tạo trong lĩnh vực giáo dục (nhà trẻ - mẫu giáo). Cần
tích cực tham gia vào việc dùng các phương tiện truyền thông,
nhất là các phương tiện hiện đại để cảnh báo về những xu
hướng xấu, để vạch ra những lư tưởng cao đẹp, để chỉ rơ con
đường mang đầy hương hoa nhân ái, tràn ngập hương sắc tươi
vui cho mọi người, nhất là người trẻ. Đó là loan báo Tin
Mừng, là chức năng ngôn sứ của người tu sĩ. Phải dám dấn
thân vào các lĩnh vực truyền thông để cho nhiều người được
biết tới Tin Mừng, không chỉ đóng khung trong các lĩnh vực
riêng của Giáo Hội. Tuy nhiên, hơn hết vẫn là loan báo Tin
Mừng qua cuộc đời chứng tá mà trong đó ngôn ngữ không lời (hành
vi, động thái) của người tu sĩ là rất quan trọng. Mong rằng
trong một thời gian không xa nữa, sẽ có nhiều tu sĩ trẻ được
đào tạo để làm chủ các phương tiện truyền thông mà Chúa ban
để loan báo xa hơn, hiệu quả hơn sứ điệp T́nh yêu của Ngài
trên thế giới này.
|