|
T̀NH MẪU TỬ BAO LA
Trước đệ nhất
thế chiến 1914-1918, các xứ đạo tại Đức mở Tuần Đại Phúc.
Năm đó, một giáo xứ của giáo phận Aachen (Tây Đức), cũng mở Tuần Đại
Phúc. Dịp này, Cha Sở mời Linh Mục Thừa Sai đến nói chuyện với giáo
dân. Thánh đường chật ních tín hữu. Bổn đạo im lặng hướng mắt về
ṭa giảng. Vị Linh Mục Thừa Sai trạc ngũ tuần. Cha bắt đầu bài
giảng như sau:
Một bà mẹ đau nặng gần chết. Tất cả con cái tề tựu quanh giường
người hấp hối. Chỉ thiếu mặt người con út, đứa con trai hoang đàng.
Đây là đứa con nhận lănh nhiều t́nh thương nhất. Đáp lại, anh gây
cho mẹ nhiều sầu khổ và đổ không biết bao giọt nước mắt. Giờ sau
cùng đến, nhưng quí tử của bà đang bị giam tù, v́ các tội ác của
chàng. Dầu vậy người mẹ vẫn không quên đứa con út. Bà ao ước nh́n
mặt con lần cuối. Các người con khác cố gắng thực hiện mong muốn
của mẹ. Họ xin phép đặc biệt cho người em về thăm mẹ.
Phép xin được chấp thuận. Hai tay bị c̣ng, đứa con út được bốn quân
nhân hộ tống đưa đến cạnh giường người mẹ. Bà đă quá yếu. Bà không
c̣n hơi để nói với con trai lời nào, dù chỉ một lời duy nhất. Nhưng
tâm trí bà vẫn tĩnh táo. Bà chăm chú nh́n con yêu dấu lần cuối. Chỉ
có thế. Chàng trai lại được bốn người lính đưa về nhà tù. Nhưng
phép lạ đă xảy ra sau đó. Ánh mắt vừa sầu khổ, vừa yêu thương tŕu
mến của mẹ hiền có giá trị hơn ngàn lời sửa dạy trách mắng.
Một ḿnh trong pḥng giam chật hẹp, chàng quỳ gối nức nở khóc. Chàng
hồi tâm về tất cả tội lỗi đă phạm. Chàng cũng bắt đầu cầu nguyện,
van xin THIÊN CHÚA đoái thương tha thứ cho chàng. Sau đó chàng xin
gặp Cha Tuyên Úy, vị Linh Mục mà trước đó không bao giờ chàng muốn
thấy mặt, hoặc nghe nói đến tên. Chàng khiêm tốn xưng tội và thật
ḷng ăn năn thống hối.. Từ đó cuộc đời chàng biến đổi hẳn. Ơn
thánh hoạt động và t́m được thửa đất tốt để nẩy mầm rồi sinh hoa kết
trái.
Măn hạn tù, người con trai hoang đàng trở lại gia đ́nh và trường học.
Xong bậc trung học chàng xin vào chủng viện. Mấy năm sau chàng được
thụ phong Linh Mục. Nhưng vị tân Linh Mục không ngừng lại ở đó.
Cha t́nh nguyện đi truyền giáo tại một xứ đạo nghèo bên Phi Châu…
Nói đến đây, vị Thừa Sai ngừng lại. Cha đưa mắt nh́n mọi người rồi
chậm răi nói:
- Anh chị em
có biết chàng trai hoang đàng trở thành Linh Mục đó là ai không?
Thưa chính tôi đây!
Bài giảng tiếp tục. Nhưng phần đầu đă gây tác động mạnh trên tâm
ḷng các anh chị em tín hữu có mặt trong nhà thờ hôm ấy…….
Câu chuyện xảy ra cách đây hơn 90 năm và vị Linh Mục đă là người
thiên cổ. Câu chuyện thứ hai của vị Linh Mục vẫn c̣n sống: Cha
Mansour Labaky, người Liban. Cha cộng tác với hai văn pḥng chuyên
giúp đỡ các trẻ bụi đời ở Paris, thủ đô nước Pháp. Cha nói về hiền
mẫu trong công tŕnh đưa Cha đến thiên chức Linh Mục như sau.
Năm đó tôi vừa xong bậc tiểu học. Tôi thưa với mẹ về ước muốn trở
thành Linh Mục và xin phép mẹ gia nhập chủng viện. Mẹ vui mừng lắng
nghe tôi tŕnh bày. Mẹ tôi cảm động nói:
- Mẹ sẽ đồng hành với con trong thời gian con chuẩn bị tiến lên
chức vụ Linh Mục.
Mẹ tôi chỉ nói có thế.
Thời gian trôi qua. Một tháng trước ngày tôi thụ phong Linh Mục, mẹ
tôi chỉ cho tôi b́nh lúa ḿ và nói:
- Con yêu dấu, kể từ giây phút con chính thức báo tin muốn trở
thành Linh Mục, mẹ quyết định sẽ dâng nhiều hy sinh để cầu xin Chúa
giữ ǵn con trung thành với ơn gọi. Mỗi lần làm một hy sinh, mẹ bỏ
vào b́nh một hột lúa ḿ. Tất cả hạt lúa ḿ sẽ được xay, rồi tán
nhuyễn thành bột và đúc thành chiếc bánh lễ, để con thánh hiến,
trong ngày con dâng lên THIÊN CHÚA Thánh Lễ đầu tay. Con hăy nhận
các hạt lúa ḿ này, ghi dấu t́nh mẹ thương con và cộng tác với con.
Bao lâu Chúa cho mẹ c̣n sống, mẹ sẽ tiếp tục hợp tác với chức vụ
Linh Mục của con, bằng những hy sinh trong cuộc đời khiêm tốn thường
ngày của mẹ.
(”IL SEME”, 12/1990, trang 21).(Radio Vatican)
************************
Lạy Chúa, Chúa
đă gởi con đến với đời qua đôi ḍng sữa một người mẹ, xin ǵn giữ mẹ
lúc người c̣n sống, xin dủ ḷng xót thương khi người đă khuất núi.
Xin cho những đứa con c̣n mẹ hôm nay luôn biết trân quư món quà vô
giá đó. Xin cho những người con mất mẹ biết t́m chỗ tựa nương ủi an
bên Mẹ Maria, Mẹ Thiên Chúa. Amen!
|