Thiên Chúa Bày TỎ T́nh Yêu cỦa Ngài cho Chúng Ta    

                           Lm. Raniero Cantalamessa, OFM Cap. – Maranatha dịch

 

1.     Anh Chị Em Kitô Hữu, Xin Cẩn Trọng Trong Hành Động!

Thật vậy, sẽ đến thời người ta không c̣n chịu nghe giáo lư lành mạnh, nhưng theo những dục vọng của ḿnh mà kiếm hết thầy này đến thầy nọ, bởi ngứa tai muốn nghe. Họ sẽ ngoảnh tai đi không nghe chân lư, nhưng hướng về những chuyện hoang đường.” (2 Tm 4:3-4)

Lời Thánh Kinh này – đặc biệt ám chỉ đến việc nôn nóng muốn biết bất cứ điều ǵ mới lạ - đang biến thành hiện thực dưới một kiểu cách mới lạ gây ấn tượng trong thời đại chúng ta. Đang khi chúng ta cử hành nơi đây việc tưởng niệm cuộc thương khó và cái chết của Chúa Cứu Thế, th́ hàng triệu người bị quyến rũ bởi những chuyện viết lại các huyền thoại cổ xưa cho rằng Chúa Giêsu Na-da-rét chẳng hề bị đóng đinh bao giờ. Một trong các quyển sách bán chạy nhất hiện nay tại Hoa Kỳ là Phúc Âm của Tô-ma, được giới thiệu là cuốn Phúc Âm “cứu ta khỏi chuyện đóng đinh, nên không cần có chuyện phục sinh, và chẳng có một Thiên Chúa tên là Giêsu[1]

Cách đây ít năm, cha Raymond Brown, một học giả Kinh Thánh xuất chúng chuyên về đề tài Thương Khó có viết:Bản chất con người có một nhận thức kỳ cục là việc ǵ càng kỳ quái, th́ càng được người ta chú ư quan tâm, và càng trở thành thời trang lôi cuốn. Có người chẳng hề quan tâm đọc một bài phân tích đàng hoàng việc Chúa Giêsu chịu đóng đinh, chịu chết, bị chôn, và phục sinh; nhưng lại ṭ ṃ thích thú với bài viết cho rằng có một ‘cái nh́n mới’ nói rằng Chúa chẳng hề bị đóng đinh, cũng chẳng chịu chết, đặc biệt nếu hồi sau đó nói rằng Chúa đă chạy trốn qua Ấn độ với bà Maria Ma-đa-lê-na. Những lư thuyết này cho thấy trong cuộc thương khó của Chúa Giêsu, trái với lẽ thường hiểu, chuyện ba xạo th́ ly kỳ hơn chuyện thật, và thông thường th́, có chủ ư hay không, các chuyện này đều mang lại lợi nhuận nhiều hơn.[2]

Người ta nói nhiều đến việc Giuđa phản Chúa, mà không ư thức sự phản bội ấy đang được lặp lại. Chúa Kitô đang bị đem bán lần nữa, không phải cho các kỳ mục Do thái lấy ba mươi đồng bạc nhưng cho các chủ bút và các lái sách để lấy hàng tỉ bạc. Không ai có thể ngăn chặn nổi làn sóng đầu cơ buôn bán này, mà trái lại c̣n làm bùng lên việc phát hành ngay một phim ảnh nào đó; nhưng là người đă có nhiều năm nghiên cứu lịch sử Kitô Giáo Cổ Đại, tôi thấy ḿnh có bổn phận phải kêu gọi mọi người chú ư đến cái sai lầm lớn lao nằm dưới lớp vỏ văn chương phi lịch sử này. 

Các Phúc âm ngụy thư mà họ dựa vào là những văn bản người ta đă biết đến từ lâu, trọn bộ hay từng phần, nhưng ngay cả các sử gia chuyên phê phán hay thù hận với Kitô Giáo nhất, cho đến hôm nay cũng chưa bao giờ nghĩ rằng lịch sử đă diễn ra như thế. Làm như thế chẳng khác nào trong ṿng hai thế kỷ sắp tới, sẽ có người viết lại lịch sử hiện nay mà lại dựa trên một cuốn tiểu thuyết viết trong thời đại này.

 Điều sai lầm rất lớn là người ta đang dùng những văn bản này để nói ngược lại chính những ǵ mà văn bản đó muốn tŕnh bày. Các văn bản này thuộc loại văn chương ngộ giáo của thế kỷ thứ hai và thứ ba. Cái nh́n của phái ngộ đạo - một thứ tổng hợp của thuyết nhị nguyên Platon và các giáo điều Đông Phương, mặc thêm lớp áo tư duy của Kinh Thánh - cho rằng thế giới vật chất không có thật, chỉ là sản phẩm của một Thượng Đế thời Cựu Ước, tức là một ác thần, hoặc một vị thần thuộc hàng lớp dưới; Chúa Kitô không hề chết trên thánh giá, v́ ngài không hề mặc lấy thân xác loài người. Mọi việc xảy ra chỉ có vẻ bên ngoài mà thôi, v́ thân xác con người không xứng đáng để Thiên Chúa mang lấy. (lạc giáo tên Docetism)

Theo Phúc Âm của Giuđa, mà người ta gần đây nói đến nhiều, th́ chính Chúa Giêsu đă truyền cho môn đệ hăy phản bội Ngài, để khi Ngài chết, thần linh bên trong Ngài sẽ được giải thoát khỏi thân xác và bay lại về trời. Nếu tin như vậy th́ phải tránh có con khi kết hôn; và người phụ nữ chỉ có thể được cứu độ khi "nữ tính ” (thelus) hiện thân trong họ, được chuyển hóa thành nam tính, nghĩa là, không được làm phụ nữ.[3]

Điều khôi hài là hiện nay có người tin rằng họ t́m thấy trong những bản văn này việc suy tôn nữ tính, ngợi ca tính dục, và cổ suư cho việc hưởng thụ trọn vẹn và phóng túng cái thế giới vật chất, trái với huấn quyền chính thức của Giáo Hội luôn ngăn cản sự quá trớn này. Cũng cần lưu ư đến một sai lầm tương tự liên quan đến thuyết đầu thai. Trong các tôn giáo Đông Phương, đầu thai là h́nh phạt của tội lỗi kiếp trước, và người ta phải hết sức cố gắng để tránh cái ṿng luân hồi này. Trái lại, theo Tây Phương th́ đầu thai được coi là một cơ hội tuyệt vời giúp con người sống và hưởng thụ thế giới này măi măi.

Những vấn đề này không đáng được đề cập đến tại nơi đây và trong hôm nay, nhưng chúng ta không thể cho phép người ta hiểu lầm rằng việc các tín hữu yên lặng đồng nghĩa với việc họ xấu hổ và niềm tin chân chính (hay ngu xuẩn?) của hàng triệu con người bị các phương tiện truyền thông bóp mép thô bạo, mà không biết lên tiếng phản đối, không chỉ v́ đức tin của ḿnh, nhưng cũng v́ một lương tri và lư trí lành mạnh. Lúc này đây là lúc mà tôi tin rằng cần phải nghe lời quở trách của nhà thơ Dante Alighieri: Anh chị em Kitô hữu, xin cẩn trọng trong hành động:

Đừng chao đảo như lông tơ trước gió,

Đừng nghĩ rằng nước nào cũng thanh tẩy được ḿnh.

Anh chị em có sách Tân và Cựu Ước

Và Mục Tử của Hội Thánh dẫn dắt;

Chỉ bấy nhiêu là cần thiết cho ơn cứu độ của ḿnh...

Hăy là người trưởng thành, đừng là cừu non khờ khạo.[4]

2.     Thương Khó Đă Xảy Ra Trước Nhập Thể!

Chúng ta hăy dẹp những chuyện tưởng tượng đó sang một bên. Các chuyện đó có cùng lời giải thích: Chúng ta đang sống trong thời đại truyền thông, mà truyền thông thích chuyện mới lạ hơn sự thật. Chúng ta hăy chú tâm vào mầu nhiệm đang được cử hành. Năm nay, cách tốt nhất để suy niệm về mầu nhiệm Thứ Sáu Thánh là đọc lại toàn bộ phần đầu thông điệp của Đức Thánh Cha "Thiên Chúa chính là T́nh Yêu." V́ không thể thực hiện điều đó nơi đây, ít nhất tôi xin được b́nh luận về một vài đoạn có liên hệ  trực tiếp với mầu nhiệm ngày hôm nay. Chúng ta đọc thấy trong thông điệp:

“Việc chiêm ngắm cạnh sườn Chúa Kitô bị lưỡi đ̣ng đâm thấu, như thánh Gioan mô tả, giúp chúng ta hiểu được điểm bắt đầu của Thông Điệp này ‘Thiên Chúa chính là t́nh yêu’. Chính tại trên thánh giá, là nơi ta suy niệm về sự thật này. Và bắt nguồn từ đó mà giờ đây chúng ta phải định nghĩa t́nh yêu là ǵ. Và cũng nhờ chiêm ngắm như thế, người Kitô hữu khám phá ra định hướng của cuộc sống và t́nh yêu của ḿnh.[5]

Đúng vậy, Thiên Chúa chính là t́nh yêu! Người ta nói rằng nếu tất cả các sách Kinh Thánh trên trái đất này bị hủy diệt bởi một thiên tai khủng khiếp nào đó hay bởi một sự điên cuồng thịnh nộ phá bỏ hết kinh sách ảnh tượng, mà chỉ c̣n sót lại một bản; mà bản đó cũng bị hư hại đến nỗi chỉ c̣n lại một trang sách, nhưng trang đó nhăn nheo đến độ chỉ có thể đọc được một ḍng: và nếu ḍng đó lả của Thư Thứ Nhất của Thánh Gioan viết rằng “Thiên Chúa chính là t́nh yêu!” th́ coi như toàn bộ nội dung Thánh Kinh vẫn c̣n đó, bởi v́ toàn bộ nội dung Kinh Thánh chính là ở đó.

Thuở thiếu thời, tôi sống trong một căn nhà ở đồng quê bé nhỏ, chỉ cách đường dây điện cao thế có vài mét, nhưng chúng tôi đă phải sống trong bóng đêm, hoặc phải đốt đèn cầy mới có ánh sáng. Giữa chúng tôi và đường giây điện là một đường rầy xe lửa, và v́ đang có chiến tranh, nên không ai nghĩ đến việc khắc phục trở ngại này. Điều này cũng giống như t́nh yêu của Thiên Chúa: t́nh yêu của Ngài ở đó, trong tầm với của chúng ta, t́nh yêu đó có thể chiếu sáng và sưởi ấm mọi thứ trong đời ta, nhưng chúng ta cứ sống trong bóng đêm và lạnh lẽo. Đó là lư do thực sự duy nhất của những buồn đau trong cuộc đời.

Thiên Chúa là t́nh yêu, và thập giá của Chúa Kitô là bằng chứng tối thượng, là chứng cớ lịch sử. Nhà văn Nicholas Cabasilas của Giáo Hội Chính Thống Đông Phương Byzantine nói rằng, có hai cách để thể hiện t́nh yêu của ḿnh cho người khác. Cách thứ nhất là làm điều tốt cho người ḿnh yêu, tặng quà cho họ; cách thứ hai đ̣i hỏi hơn, là phải chịu đau khổ thế cho người ḿnh yêu. Thiên Chúa đă yêu chúng ta theo cách thứ nhất, bằng một t́nh yêu quảng đại, khi sáng tạo, khi tuôn đổ trên ta với ân sủng tràn đầy, trong cũng như ngoài chúng ta; Ngài cũng đă yêu chúng ta với một t́nh yêu khổ đau cứu chuộc, khi Ngài có sáng kiến hủy diệt chính ḿnh, chịu đau khổ quằn quại ghê gớm nhất v́ ta, để minh chứng cho ta thấy t́nh yêu của Ngài.[6] Do đó, chính là trên thập giá mà ta chiêm ngắm sự thật “Thiên Chúa là t́nh yêu.”

Chữ “thương khó” có hai nghĩa: Hoặc là một t́nh yêu mănh liệt, “đam mê,” hay là sự đau khổ chết người. Hai nghĩa này nối liền với nhau và kinh nghiệm hàng ngày cho chúng ta thấy hai nghĩa này qua lại với nhau dễ dàng đến thế nào. Nơi Thiên Chúa, và bắt nguồn từ Thiên Chúa cũng như thế. Giáo phụ Origen đă viết, t́nh yêu đam mê đă có trước việc nhập thể. Đó là thứ “đam mê t́nh ái” mà Thiên Chúa luôn dưỡng nuôi với con người, và khi tới thời viên măn, “đam mê “ này đă đưa Thiên Chúa đă xuống trần và chịu đau khổ cho nhân loại chúng ta.[7]

3. Ba Thứ Bậc của Sự Vĩ Đại

Thông điệp "Thiên Chúa Chính Là T́nh Yêu" đề ra một cách thức mới trong việc bảo vệ đức tin Kitô Giáo, cũng có lẽ là cách thức khả thi duy nhất hiện nay và chắc chắn là cách hiệu quả nhất. Nó không đối chọi trực tiếp những giá trị siêu nhiên với những giá trị tự nhiên, t́nh yêu Chúa với t́nh yêu nhân loại, ái t́nh eros với t́nh yêu agape, nhưng cho thấy sự hài hoà nguyên thuỷ, cần phải được liên tục khám phá và hàn gắn, do tội lỗi và mỏng ḍn của con người.[8] Tin Mừng không chỉ trùng hợp tương ứng với những lư tưởng cao đẹp của nhân loại, mà chính xác là đă thể hiện chúng, Tin Mừng tái lập, thăng hoa và bảo vệ chúng. Tin Mừng Chúa không loại trừ ái t́nh khỏi cuộc sống, mà trái lại loại trừ nọc độc vị kỷ của nó.

Trong tác phẩm nổi tiếng "Pensées,"[9] tác giả Pascal cho rằng có ba thứ bậc của sự vĩ đại. Bậc thứ nhất là liên quan đến vật chất hay thân xác con người: những ai giàu có, người có sức khoẻ lực sĩ hay dung nhan xinh đẹp thuộc về bậc này. Giá trị của bậc này không nên coi nhẹ, nhưng lại là hạng thấp nhất. Bậc tiếp theo là của các thiên tài, thông minh mẫn trí: các nhà tư tưởng, phát minh, khoa học gia, nghệ sĩ và văn thi sĩ ở nhóm này. Bậc này có phẩm chất khác. Giàu hay nghèo, đẹp hay xấu, không thêm vào hay lấy bớt điều ǵ của những thiên tài. Thân thể có bị tật nguyền dị dạng không lấy mất được vẻ đẹp suy tư của Socrates, hay nét đẹp của thi ca Leopardi.

Giá trị của tài năng th́ chắc chắn là cao hơn giá trị vật chất, nhưng đó cũng chưa phải là cao nhất. Trên nó c̣n một thứ bậc cao hơn, và đó là thứ bậc của t́nh yêu, của ḷng nhân ái. (Pascal gọi đó là thứ bậc của thánh thiêng và ân sủng). Nhạc sĩ Gounod nói, một giọt thánh thiện đáng giá hơn một đại dương thiên tài. Đẹp hay xấu, học thức hay dốt nát không thêm hay bớt điều ǵ nơi một vị thánh. Sự vĩ đại thánh nhân nằm ở một thứ bậc khác.

Kitô giáo thuộc về bậc thứ ba này. Trong tác phẩm Quo Vadis, khi một người ngoại giáo hỏi Tông Đồ Phêrô khi ngài mới đến Rôma: ‘A-then cho chúng tôi sự khôn ngoan, Rô-ma đem đến quyền lực, c̣n tôn giáo của ông cho chúng tôi cái ǵ? Thánh Phêrô đă trả lời: T́nh yêu!’[10] T́nh yêu là thứ mong manh nhất trên đời; nó được biểu hiện như một em bé thơ và quả thật nó như một em bé. Một chút xíu ǵ đó cũng có thể giết nó chết, như hiện nay chúng ta vẫn kinh hăi thấy việc giết chết một trẻ nhỏ dễ dàng như thế nào. Nhưng quyền lực và khôn ngoan, đồng nghĩa với sức mạnh và tài năng, sẽ trở thành cái ǵ nếu không có t́nh yêu và ḷng nhân ái? Chúng trở thành nhà tù diệt chủng Auschwitz, quần đảo bị bom nguyên tử Hiroshima và Nagasaki và tất cả những kinh hoàng khác mà chúng ta đều biết rất rơ. 

4. T́nh Yêu Tha Thứ

Thông điệp viết tiếp: “Ái t́nh eros của Thiên Chúa dành cho loài người cũng hoàn toàn là t́nh yêu agape. Không chỉ v́ t́nh yêu này được trao ban hoàn toàn nhưng không, nhưng cũng v́ đó là một t́nh yêu tha thứ.”

Phẩm chất t́nh yêu này được toả sáng mạnh mẽ nhất trong mầu nhiệm thánh giá. Chúa Giêsu đă nói nơi bàn Tiệc Ly, “Không có t́nh yêu nào cao cả hơn t́nh yêu của người hy sinh tính mạng v́ bạn hữu của ḿnh.” (Ga 15:13). Ta có thể thốt lên: Lạy Chúa Kitô, có một t́nh yêu c̣n cao cả hơn t́nh yêu của người đă hy sinh tính mạng v́ bạn hữu ḿnh. Đó là t́nh Chúa! Chúa không chỉ thí mạng cho bạn hữu nhưng cho cả kẻ thù của ḿnh! Thánh Phaolô nói, "Hầu như không ai chết v́ người công chính, hoạ may có ai dám chết v́ một người lương thiện chăng. Thế mà Đức Ki-tô đă chết v́ chúng ta, ngay khi chúng ta c̣n là những người tội lỗi." (Rm 5:7-8).

Tuy nhiên, ta có thể thấy ngay sự phân biệt tương phản chỉ biểu hiện ở bên ngoài. Chữ "bạn" hiểu theo nghĩa chủ động dùng cho những ai thương ta, c̣n trong nghĩa thụ động dùng để chỉ người ta thương mến. Chúa Giêsu gọi Giuđa là "bạn" (Mt 26:50) không phải v́ Giuđa thương Ngài, nhưng bởi v́ Ngài thương Giuđa! Không một t́nh yêu nào cao cả hơn t́nh yêu của người hy sinh tính mạng cho kẻ thù, coi kẻ thù là bạn hữu: đó là ư Chúa muốn nói. Con người có thể là kẻ thù của Thiên Chúa, nhưng Thiên Chúa sẽ không bao giờ là kẻ thù của con người. Đó là lợi thế lớn lao vô cùng của con cái với cha mẹ.

Chúng ta phải suy tư như thế nào, đặc biệt để t́nh yêu của Chúa Kitô trên thánh giá có thể giúp con người ngày nay t́m thấy "định hướng của cuộc sống và t́nh yêu của ḿnh" như thông điệp đă nói. Đó là một t́nh yêu thương xót, một t́nh yêu giải phóng và tha thứ, không hề muốn tiêu diệt kẻ thù, trái lại chỉ tiêu diệt ḷng thù hận nếu có (Ep 2:16). Ngôn sứ Giê-rê-mi-a, con người đau khổ gần gũi nhất với Chúa Kitô Thương Khó cầu nguyện với Thiên Chúa rằng: "xin cho tôi thấy h́nh phạt giáng trên chúng" (Gr 11:20); Trái lại, Chúa Giêsu khi hấp hối đă nói “Lạy Cha, xin tha cho họ, v́ họ  không biết việc họ làm.” (Lc 23:34).

Ngày nay, chúng ta cần đến chính ḷng thương xót này và khả năng tha thứ, để khỏi lao vào vực thẳm của bạo lực trên toàn cầu. Vị tông đồ đă viết cho tín hữu Cô-lô-sê “Là những người được Thiên Chúa tuyển lựa, hiến thánh và yêu thương, Anh chị em hăy mặc lấy ḷng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hoà và nhẫn nại. Hăy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều ǵ phải trách móc người kia. Chúa đă tha thứ cho anh em, th́ anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau.” (Cl 3:12-13).

Có ḷng thương xót tức là cảm thông đau khổ (misereor) trong tâm (cordis) với kẻ thù của ḿnh, để hiểu chúng ta được tạo dựng từ đâu và qua đó mà tha thứ cho nhau. Điều ǵ sẽ xảy ra nếu do một phép lạ lịch sử nào đó mà hai dân tộc Cận Đông đang chiến tranh với nhau hàng chục năm rồi, thay v́ đổ lỗi cho nhau, lại bắt đầu nghĩ đến những đau thương của phía bên kia, và cảm thông đau khổ của nhau. Bức tường ngăn cách giữa họ sẽ không c̣n cần thiết nữa. Cũng cần phải nói về một phép lạ tương tự như thế với bao nhiêu cuộc xung đột đang tiếp diễn trên toàn thế giới, kể cả những xung đột giữa các niềm tin tôn giáo khác nhau và các giữa các Giáo hội tin vào Chúa Kitô.

Vần thơ của Pascoli thật đúng biết bao: “Con người ơi, Hăy giữ lấy hoà b́nh. Trong trái đất bị ngă gục này, huyền nhiệm thật quá lớn lao.”[11]. Số phần chung của mọi người là gặp tử thần. Nhân loại bị bóng đêm dầy đặc bao phủ và quằn quoại dưới muôn vàn khổ đau đến mức chúng ta cần phải có ḷng trắc ẩn và liên đới với nhau.

5. Bổn Phận Phải Yêu Thương

C̣n một giáo huấn khác cho chúng ta bắt nguồn từ t́nh yêu của Thiên Chúa thể hiện trên thập giá Chúa Kitô. T́nh yêu Thiên Chúa dành cho con người th́ thủy chung và vĩnh cửu. Qua các ngôn sứ, Thiên Chúa nói cùng con người: “Ta đă yêu con bằng mối t́nh muôn thưở,” (Gr 31:3); và lần khác: “Ta quyết không đoạn t́nh dứt nghĩa, quyết không hề bội tín thất trung” (Tv 89:34). Thiên Chúa đă tự trói buộc Ngài vào một t́nh yêu vĩnh hằng; Ngài đă tự lấy mất cái tự do rút lui quay gót. Đây là ư nghĩa sâu xa của Giao Ước đă trở nên “mới và vĩnh cửu” trong Chúa Kitô.

Trong xă hội chúng ta, càng ngày người ta càng hỏi nhiều hơn rằng giữa t́nh yêu của hai người trẻ và ràng buộc của luật lệ hôn nhân, có thể tồn tại một mối quan hệ nào; t́nh yêu có nhu cầu ǵ, nhu cầu nào thúc đẩy tự phát cần bị “ràng buộc” lại. V́ thế nên càng lúc càng có nhiều người từ chối cơ chế hôn nhân và chọn cái gọi là t́nh yêu tự do hoặc đơn giản, thực tế là sống với nhau.[12]

Chỉ khi nào người ta nhận ra mối quan hệ sâu xa và sống c̣n giữa lề luật và t́nh yêu, giữa quyết định và thể chế, th́ người ta mới có thể trả lời đúng đắn cho những câu hỏi này và cho người trẻ một lư lẽ đủ sức thuyết phục để bị "trói buộc" măi vào t́nh yêu và không sợ biến t́nh yêu thành một "bổn phận."

Một triết gia sống sau Plato đă viết những điều tốt đẹp nhất về t́nh yêu: “Chỉ khi người ta có được bổn phận yêu thương, th́ lúc đó t́nh yêu mi được bảo đảm vĩnh viễn không đổi thay; được giải phóng măi măi trong tinh thần độc lập phúc lành; được bảo đảm hạnh phúc trường cửu không c̣n tuyệt vọng.”[13] Những lời này có nghĩa là với người biết yêu thương, càng yêu mănh liệt bao nhiêu th́ càng nhận thức âu lo mối t́nh của ḿnh gặp nguy nan. Mối hiểm nguy không từ ai cả mà là từ nơi chính ḿnh.

Con người đó biết rơ tính ḿnh hay thay đổi và rằng ngày mai, hỡi ôi, ḿnh có thể mệt mỏi và không c̣n yêu nữa hay muốn thay đổi đối tượng t́nh yêu của ḿnh. Và, giờ đây, đang lúc c̣n dưới ánh sáng t́nh yêu, người đó thấy được rơ ràng cái mất mát không thể bù đắp được do thay đổi mang lại, nên sẽ bảo vệ ḿnh bằng cách ràng buộc bản thân ḿnh vào t́nh yêu có sự ràng buộc của bổn phận, và như thế th́ măi gắn bó hành động yêu thương của ḿnh với thời gian.

 Vị thần Ulysses mong muốn quay về để thăm lại quê xưa và người vợ yêu thương, nhưng phải băng nơi các nữ thần Sirens luôn quyến rũ các thuỷ thủ bằng tiếng hát hầu lôi kéo họ lái thuyền xô vào bờ đá. Thần phải làm ǵ? Ulysses đă phải tự cột ḿnh vào cột buồm sau khi đă bịt kín lỗ tai những bạn đồng thuyền bằng sáp. Khi đến chỗ hiểm nguy, bị quyến rũ mê hoặc, thần la lớn cho bạn bè mở giây trói để đến với các nữ thần. Nhưng các bạn đồng thuyền không nghe được điều Ulysses nói, nhờ thế, thần có thể thấy lại quê hương, và ôm vào ḷng người vợ cùng cùng con trai yêu dấu[14]. Đó là một huyền thoại, nhưng nó giúp chúng ta hiểu được lư do "bất khả phân ly" của hôn nhân, và trên một b́nh diện khác, tính “không thể tháo gỡ” của những lời tuyên khấn.

Bổn phận yêu thương bảo vệ t́nh yêu khỏi sự “tuyệt vọng” và làm cho t́nh yêu “được chúc phúc và độc lập” theo nghĩa là nó bảo vệ con người khỏi sự tuyệt vọng rằng ḿnh không thể yêu măi măi. Cũng chính nhà tư tưởng này đă nói -- Hăy cho tôi gặp một người thực sự đang yêu, và anh ta sẽ nói cho bạn biết trong t́nh yêu, có hay không sự đối nghịch giữa hoan lạc và bổn phận; cũng như ư nghĩ "phải" yêu suốt đời đem lại sự sợ hăi và lo âu cho người đang yêu, hay trái lại, đem niềm vui và hạnh phúc tuyệt vời.

Chúa Kitô khi hiện ra cùng Chân Phước Angela của vùng Foligno vào một ngày trong Tuần Thánh, đă nói với Chân Phước một câu danh tiếng: "Ta không đùa khi yêu con!" [15] Thật vậy, Chúa Kitô đă không yêu chúng ta như tṛ đùa. Trong t́nh yêu, có một chiều kích vui chơi và đùa giỡn, nhưng t́nh yêu không phải là tṛ chơi; t́nh yêu là điều hệ trọng và gắn bó với nhiều hệ lụy nhất trên thế giới này; cuộc sống con người tùy thuộc vào nó. Kịch tác gia Aeschylus so sánh t́nh yêu như một con sư tử con được nuôi trong nhà “ban đầu th́ ngoan ngoăn và hiền lành hơn cả trẻ con,” nên người ta có thể đùa chơi với nó, nhưng một khi khôn lớn, nó có thể tàn sát và vấy máu ngôi nhà.[16]

Những điều cân nhắc này không đủ để thay đổi nền văn hóa hiện nay chuyên đề cao sự tự do đổi thay và tính bốc đồng tự phát, thói quen “dùng xong vất đi" được áp dụng cả trong t́nh yêu. (Cuộc đời, chẳng may, sẽ hành xử như thế khi đến cuối đời, chúng ta thấy ḿnh chỉ có nắm tro trong tay và nỗi buồn v́ đă chẳng xây đắp được ǵ vững bền với t́nh yêu). Nhưng điều này ít nhất cũng giúp khẳng định sự tốt lành và vẻ đẹp trong sự lựa chọn của những người đă quyết định sống t́nh yêu giữa một người nam và một người nữ theo chương tŕnh của Thiên Chúa, và giúp lôi kéo nhiều bạn người trẻ cùng chọn lựa như thế.

Điều duy nhất chúng ta cùng làm là hoà giọng với Thánh Phaolô trong bài thánh ca ca ngợi t́nh yêu chiến thắng của Thiên Chúa. Ngài mời gọi chúng ta cùng đạt được với ngài trong kinh nghiệm tuyệt vời của việc hàn gắn nội tâm. Thánh Phaolô nghĩ đến tất cả mọi điều tiêu cực và những thử thách nguy khốn của đời ngài: gian truân, phiền muộn, bách hại, đói khát, trần truồng, nguy hiểm và gươm giáo. Ngài chiêm ngắm những điều này dưới ánh sáng xác tín về t́nh yêu của Thiên Chúa và đă thốt lên: “Nhưng trong mọi thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đă yêu mến chúng ta!” (Rm 8, 37).

Anh chị em hăy hướng mắt nh́n lên trên; từ cuộc sống cá nhân ḿnh hướng ra thế giới chung quanh và cuối cùng nh́n đến nhân loại trên hoàn cầu, để một lần na chúng ta hân hoan xác tín:Tôi tin chắc rằng: cho dầu là sự chết hay sự sống, thiên thần hay ma vương quỷ lực, hiện tại hay tương lai, hoặc bất cứ sức mạnh nào, trời cao hay vực thẳm hay bất cứ một loài thọ tạo nào khác, không có ǵ tách được chúng ta ra khỏi t́nh yêu của Thiên Chúa thể hiện nơi Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta.” (Rm 8:37-39).

Chúng ta lập lại lời mời gọi của thánh Phaolô trong Thứ Sáu Thương Khó này, và chúng ta lập lại những lời đó cho chúng ta trong khi chúng ta tôn vinh thánh giá Chúa Kitô .