Bài văn xôn xao dư luận của một nữ sinh lớp 10

“Cuộc sống không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nh́n mọi việc. Với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của ḿnh vào trang viết, với tôi đó là một thành công" đó là một đoạn trong bài văn điểm 9 + xôn xao dư luận.

Hà Minh Ngọc học lớp 10 Văn, khối chuyên THPT trường ĐH Sư phạm Hà Nội là tác giả của bài văn này. Điều vui mừng nhất toát lên từ cô học tṛ này là bài văn ấy không chỉ dừng lại ở việc học mà là kết quả từ những ǵ chắt chiu, cảm thụ được những giá trị đích thực từ chính cuộc sống.

Bài tập làm văn đạt điểm 9+ này là bài kiểm tra đầu tiên của Minh Ngọc cũng như học sinh lớp 10 Văn ngay sau ngày khai giảng (6/9). Để kiểm tra kỹ năng viết và kiến thức của học tṛ, cô giáo dạy văn, kiêm chủ nhiệm lớp Nguyễn Bích Thảo đă ra đề bài mở: “Một bài học sâu sắc, ư nghĩa của cuộc sống đă tặng cho em”.

Là một học tṛ học khá đều các môn (trước khi quyết định học chuyên Văn, Ngọc đă từng cân nhắc thi vào lớp chuyên Hoá và học khối A), Ngọc bị lôi cuốn và t́m kiếm sự sáng tạo.

“Em cũng đă nghĩ đến nhiều phương án như chọn h́nh thức viết thư cho một người thân để cám ơn về việc làm của người đó với em hay viết về một người lớn tuổi với nhiều thành công mà em biết… Tuy nhiên, ư nghĩa về những điều em biết, em cảm nhận được từ cuộc sống chợt đến và thuyết phục em. Đó là những ǵ gần gũi, thân thiết, những ǵ tưởng chừng như nhỏ bé thôi nhưng lại là điều cực kỳ cần thiết cho cuộc sống này. Bởi Văn không hề xa lạ. Văn chính là người”, Ngọc nói

Ngọc đă lục những tư liệu “lưu giữ’ trong trí nhớ, sắp xếp lại và viết bằng lập luận, suy nghĩ của ḿnh.

Ngọc là con cả trong gia đ́nh có 2 chị em. Người có vai tṛ giúp Ngọc say mê học hành chính là người mẹ Nguyễn Song Hà, giảng viên ĐH Dược Hà Nội. Bố Ngọc, ông Hà Văn Thúy công tác ở Ban quản lư các dự án Tây Nguyên (Bộ Y tế) thực sự khâm phục bài viết của con gái nên đă tự hào mang đi khoe với bạn bè.

Một người bạn ông là Việt kiều ở Mỹ về đă vội post bài viết của Ngọc lên blog của ḿnh và nhanh chóng được các công dân mạng chuyển cho nhau.

Bài viết của Ngọc được đánh giá cao và có người c̣n ví “giống như là nước, len lỏi tới từng ngóc ngách của tâm hồn. Nó như lời an ủi, động viên đầy xúc động bằng chính những ǵ nhỏ bé nhất đang hiện hữu xung quanh mỗi con người”.

Cô Thảo kể: “Qua bài kiểm tra này, ḿnh muốn biết các học tṛ nhận thức như thế nào về cuộc sống. Và bài của Ngọc đă thực sự làm ḿnh sửng sốt và ngạc nhiên. Ḿnh không giấu nổi cảm xúc và sự tự hào khi phê vào bài làm của Ngọc. Bài viết đúng với hoàn cảnh, tâm trạng của ḿnh trong thời gian gặp nhiều khó khăn. Chính bản thân ḿnh phải cám ơn em học tṛ đă có bài viết đầy t́nh người và sâu sắc. Mỗi lúc ḿnh nản trí lại nhớ tới từng câu, từng chữ trong bài viết để thấy rằng thành công là những ǵ nhỏ bé thôi mà ḿnh đang làm được”.

Và cô giáo cũng không quên phê rằng: "Cảm ơn em đă tặng cô một bài học, một lời động viên vào lúc cô cần nó nhất. Em đă thực sự thành công đấy. Mong em tiếp tục thành công".

Đề bài: Một bài học sâu sắc, ư nghĩa mà cuộc sống đă tặng cho em

Bài làm :

Bản chất của thành công

Đă bao giờ bạn tự hỏi thành công là ǵ mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời ḿnh theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy th́ bạn hăy dành chút thời gian để lặng ḿnh suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.

Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm th́ lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nh́n mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi v́ hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của t́nh yêu. Một món quà ư nghĩa hơn cả những món quà quư giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

Thành công c̣n là h́nh ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại b́nh thường được. Từ nhỏ cậu đă nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đă nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đă chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?

Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết ḿnh trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm ǵ khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công - bị - tŕ - hoăn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đă nỗ lực hết sức để khẳng định ḿnh. Đó là ư nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công.

Ngày c̣n nhỏ, tôi đă được đọc một câu chuyện rất xúc động. Truyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ - người phụ nữ đă che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ - người phụ nữ đă nâng đỡ em trong suốt hành tŕnh của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa t́nh yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, t́nh cảm nào thiêng liêng hơn thế?

Nhiều năm trước, báo chí từng vinh danh một cậu học tṛ nghèo thi đậu đại học với vị trí thủ khoa. Đối với cậu, đó là một thành công lớn. Nhưng có một thành công khác, lặng thầm mà lớn lao, đó là chiến thắng của một người cha gần 20 năm trời đạp xích lô nuôi con ăn học. Bao niềm tin và hi vọng hiện lên trên gương mặt vốn đă chịu nhiều khắc khổ. Và ngày con trai đậu đại học cũng là ngày tốt nghiệp khoá - học - của - một- người – cha.

Tôi biết có một nữ sinh tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại ưu gần hai mươi năm trước. Với tài năng của ḿnh, cô có thể gặt hái thành công trên con đường sự nghiệp và danh vọng. Nhưng cô sinh viên năm ấy đă chấp nhận hi sinh những cơ hội của đời ḿnh để trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ dịu hiền của hai cô công chúa nhỏ. Cho tới bây giờ, khi đă là một phụ nữ trung niên, Người vẫn nói với tôi rằng: “Chăm sóc bố và hai con chu đáo, đối với mẹ đă là một thành công lớn”. Mỗi khi nghe câu nói ấy, tôi lại rơi nước mắt. Gia đ́nh là hạnh phúc, là thành quả đẹp đẽ của đời mẹ, và chúng tôi phải cảm ơn mẹ v́ điều đó.

Con người luôn khát khao thành công, nhưng mù quáng theo đuổi thành công th́ thật là vô nghĩa. Bạn muốn ḿnh giàu có, muốn trở thành tỷ phú như Bill Gates? Vậy th́ hăy gấp đồng tiền một cách cẩn thận rồi trao nó cho bà cụ ăn xin bên đường. Với việc làm đẹp đẽ ấy, bạn sẽ cho mọi người hiểu được bạn không chỉ giàu có về vật chất mà c̣n giàu có tâm hồn. Khi đó, bạn đă thực sự thành công.

Cũng có khi bạn ước mơ thành công sẽ đến với ḿnh như đến với Abramovich – ông chủ của đội bóng toàn những ngôi sao? Thành công chẳng ở đâu xa, chỉ cần bạn dành thời gian chăm sóc cho “đội bóng” của gia đ́nh bạn. Ở đó, bạn nhận được t́nh yêu thương vô bờ bến, thứ mà Abramovich không nhận lại được từ những cầu thủ của ông ta. Thành công đến với mọi người một cách giản dị và ngọt ngào như thế!

Bạn được sinh ra, đó là một thành công vĩ đại của cha và mẹ. Trách nhiệm của bạn là phải ǵn giữ cho vẻ đẹp hoàn thiện của thành công ấy. Đừng bao giờ ủ ê nghĩ rằng cuộc sống là một chuỗi của thất bại, bởi như một giáo sư người Anh từng nói: “Cuộc sống này không có thất bại, có chăng là cách chúng ta nh́n nhận mọi việc mà thôi”. C̣n đối với tôi, thành công là khi ai đó đọc được bài viết nhỏ này. Có thể sẽ chẳng được điểm cao, nhưng gửi gắm được những suy nghĩ của ḿnh vào trang viết, với tôi, đó là một thành công.

Hà Minh Ngọc (6/9/2006)

(Theo Tiền Phong)