VIỆT NAM   Các tín hữu Công giáo nông thôn than phiền ô nhiễm môi trường

 

Nguồn nước ô nhiễm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nguồn nước ô nhiễm (Ảnh chụp ngày 19.3.2007

tại nhà người dân thuộc ấp Vĩnh Bắc)

CÁI MƠN, Việt Nam (UCAN) – Anh Phêrô Nguyễn Ngọc Thanh không mắc bệnh tật ǵ, nhưng anh phải ngồi ăn trên giường vì đây là nơi an toàn nhất trong nhà anh ở vùng Đồng bằng sông Cửu Long.
 
Anh ngồi xếp bằng, xem truyền hình và ăn cơm trên giường được giăng mùng. Anh nói: "Tôi ngồi ăn cơm trên giường để tránh muỗi đốt".
 
Anh Thanh và những người khác trong ấp Vĩnh Bắc cho rằng muỗi đốt làm nhiều trẻ em trong vùng, trong đó có cháu gái của anh, mắc bệnh sốt xuất huyết – một loại bệnh sốt ác tính gây nổi các đốm màu đỏ trên da.
 
Anh giải thích, một năm nay muỗi sinh sản rất nhiều trong ấp của anh, cũng như ấp Đông Nam gần bên. Hai ấp này có hơn 900 hộ gia đình, thuộc giáo xứ Cái Mơn.
 
Giáo xứ có ba linh mục với 23.000 giáo dân sinh sống trong 10 ấp, thuộc huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre, cách Hà Nội 1.820 km về phía nam.
 
"Nguồn nước đen và hôi thối từ các kênh lạch đang đe doạ đến sức khoẻ chúng tôi", anh nói trong khi ám chỉ nguồn sinh ra muỗi. Người bố của bốn người con giải thích gia đình anh diệt khoảng 200 con muỗi mỗi ngày.
 
Anh Thanh và nhiều người dân địa phương đỗ lỗi cho chính quyền, vì từ năm 2005 chính quyền đã phá 62 chiếc cầu trong các ấp, và thay vào các ống cống, để ngăn nước lũ từ con sông chính chảy vào các kênh rạch.
 
Cư dân địa phương cho biết một số cây cầu bị chính quyền phá huỷ là do giáo xứ xây. Thật vậy, từ năm 2000 giáo xứ đã xây khoảng 20 chiếc cầu nối liền các ấp.
 
Chị Maria Nguyễn Thị Xuân Loan nói rằng "Công sức và tiền của chúng tôi bỏ ra xây cầu coi như đổ đi". Ngoài ra, chị Loan, người kiếm sống bằng nghề bán cây giống, than phiền nhiều người buôn bán như chị đi lại và chở hàng hoá bằng xuồng ghe, giờ không thể đi được.
 
Trong khi nhà nước đặt các cống chống lụt vào mùa mưa từ tháng 7-11, thì người dân địa phương lại khẳng định đây là việc làm thiếu suy nghĩ. Họ cho rằng làm như thế nước ở các con kênh sẽ bị ứ đọng. Ngoài ra, họ quen với cảnh lũ lụt, và có thể xử lý được. Các giới chức đã không để ý đến những lời phản đối này.
 
Họ nói chính quyền đã hứa lắp đặt một hệ thống nước máy cho họ, nhưng "cho đến nay họ vẫn chưa thực hiện lời hứa".
 
Chị Maria Mai Thị Kim Tuyến cảm thấy sức khoẻ yếu hơn trước.
 
"Thật kinh khủng khi phải hít mùi hôi thối và sử dụng nguồn nước dơ bẩn", theo chị Tuyến, giống như nhiều người khác, sống dọc các con kênh.
 
Chị Tuyến cho UCA News biết dân làng dùng nước sông để tưới cây, và phân bón và thuốc trừ sâu theo đó chảy lại xuống sông. Mực nước thấp dẫn đến ô nhiễm nặng hơn.
 
Một cư dân khác là ông Phêrô Nguyễn Ngọc Rạng lưu ý nước quá "dơ bẩn và hôi thối" đến độ khi nấu sôi vẫn c̣n những chất cặn, điều này "chưa bao giờ xảy ra trước đây".
 
Tuy nhiên, các cư dân địa phương có thể đến lấy nước từ máy lọc nước ở nhà thờ.
 
Linh mục chánh xứ Giuse Nguyễn Ngọc Thích cho biết, nhà thờ có sẵn nước lọc. Ngài than phiền rằng bồn nước của giáo xứ không thể cung cấp đủ nước cho tất cả người dân địa phương.
 
Cha Thích nói: "Tôi rất lo cho sức khoẻ của người dân và sự ô nhiễm môi trường".
 
Nhiều người lo là chính quyền địa phương đã cho phép một công ty nước ngoài xây dựng một nhà máy sản xuất phân bón và thuốc trừ sâu trên lô đất hai hécta cạnh nhà thờ và tu viện dòng Mến Thánh Giá Cái Mơn. Họ cho biết chính quyền đã cho di dời người dân trên lô đất này. Chính quyền còn dự định đập phá ngôi trường trung học của giáo xứ để giao đất cho công ty nước ngoài này.
 
Nhà nước "mượn" toà nhà hai tầng này của giáo xứ sau năm 1975, khi đất nước thống nhất, họ nói thêm.
 
Cha Thích cho biết, ngài sẽ đòi lại toà nhà này nếu nhà nước định xây nhà máy, theo ngài, "nó sẽ gây ô nhiễm nặng". Những người khác cho biết đáng lẽ dự án đã tiến hành cách đây hai năm nếu không có sự phản đối của giáo dân.
 
Trong khi đó, nhiều người kiếm sống bằng nghề trồng hoa, cây cảnh và cây giống – trong vùng nổi tiếng về vườn cây ăn trái – nói rằng nguồn nước ô nhiễm đang làm mất đi thu nhập và sinh kế của họ.
 
Chị Tố Anh là chủ một vườn cây ăn trái, cho biết trước đây chị thu hoạch khoảng 500 quả bưởi nhưng năm nay chỉ được một nửa.
 
Anh Thanh phải sống chung với muỗi, chị Loan không thể bán cây giống và chị Tuyến phải ngửi mùi hôi thối và dùng nước dơ bẩn cho đến khi mọi thứ được thay đổi.
 
HẾT