|

Vỏ bao b́ thuốc trừ sâu được nhà nông vô tư vứt bỏ mọi nơi,
bất chấp t́nh trạng ô nhiễm nguồn nước, môi trường sống, nhiễm
độc đất đai. (H́nh: báo Tuổi Trẻ)
|
TIỀN
GIANG - Sự bừa băi, vô trách nhiệm của tất cả mọi người dù là nông dân
hay cơ sở sản xuất kỹ nghệ gây ô nhiễm môi trường trên cả nước. Bài báo
dưới đây của tờ Tuổi Trẻ ngày Thứ Hai 15 Tháng Giêng, 2007 tŕnh bày
t́nh trạng ô nhiễm do nông dân gây ra ở khu vực đồng ruộng sông Cửu
Long.
Báo Tuổi
Trẻ: Hàng triệu hecta đất nông nghiệp và cả ngàn ḍng kênh đang mỗi ngày
hứng chịu một khối lượng rất lớn chất độc hại thải ra từ phân hóa học,
thuốc bảo vệ thực vật sử dụng trong quá tŕnh canh tác của nhà nông ở
đồng bằng sông Cửu Long. Cư dân đồng bằng đang phải chung sống với t́nh
trạng ô nhiễm do ḿnh gây ra.
Chất độc vứt vô tội vạ
Trung
tuần Tháng Giêng, 2007, chúng tôi (kư giả báo Tuổi Trẻ) về ấp An B́nh,
xă An Cư (Cái Bè, Tiền Giang). Ở khu vực tổ 4 có khoảng 30 hecta đất
ruộng sản xuất 3 vụ/năm xen đất rẫy canh tác các loại hoa màu. Tại một
ruộng dưa hấu Tết 2,000 m2, trái đă to bằng bắp tay nhưng nhiều dây bị
hư vàng úa, anh nông dân tên D́nh đang ra sức phun thuốc trừ bệnh, bón
phân cho dưa.
Xung
quanh ruộng dưa chúng tôi đếm được hàng chục vỏ bao thuốc bảo vệ thực
vật đủ mọi nhăn hiệu vứt tứ tung trên bờ và trôi lập lờ dưới ḍng kênh
nước chảy chậm chạp. Phun hết b́nh thuốc, D́nh thản nhiên xé bao pha
b́nh mới và vỏ bao thuốc được vứt xuống ḍng kênh. Xem xét kỹ vỏ các bao
thuốc thấy nhăn hiệu nào cũng ghi rơ: “Tránh xa tầm tay trẻ em và tiêu
hủy nơi an toàn”, chúng tôi hỏi: “Sao anh không chôn hay đốt bỏ vỏ bao
thuốc để tránh độc hại?”, D́nh cười vô tư: “Ở đây ai cũng làm vậy, có
thấy ai chôn, đốt đâu?”
Đi một
ṿng cánh đồng của ấp An B́nh, nơi nào cũng thấy vỏ bao thuốc bảo vệ
thực vật đủ mọi nhăn hiệu vứt tràn lan trên đồng, dưới rạch. Điều kinh
hăi nhất là ḍng kênh này là nguồn nước duy nhất chảy qua khu vực tổ 4
ra rạch Ông Ngũ và đổ xuống sông An Cư. Ông Nguyễn Văn Cường, cư dân ấp
An B́nh, cho biết đă khá lâu người dân trong khu vực không dám sử dụng
nước kênh để ăn uống, tắm giặt bởi nguồn nước đă bị ô nhiễm nặng do
lượng phân bón, thuốc bảo vệ thực vật tồn dư trên đồng ruộng chảy xuống.
“Cách nay vài năm con kênh này c̣n rất nhiều tôm cá nhưng bây giờ không
con ǵ sống nổi. Nhiều người tắm nước kênh bị ngứa, nổi ghẻ nên không ai
dám sử dụng nữa” - ông Cường nói.
Không
riêng khu vực ấp An B́nh mà bất cứ đâu của vùng nông thôn đồng bằng sông
Cửu Long cũng dễ dàng bắt gặp vô số chai lọ, bao b́ đựng thuốc bảo vệ
thực vật đủ loại nhăn hiệu vứt tràn lan khắp nơi. Thạc Sĩ Lê Hữu Hải,
trưởng Pḥng Nông Nghiệp-Phát Triển Nông Thôn huyện Cai Lậy, bức xúc:
“T́nh trạng này rất phổ biến, làm môi trường canh tác (đất đai và nguồn
nước) bị nhiễm độc trầm trọng, ảnh hưởng đến vật nuôi cây trồng và sức
khỏe con người”.
Ruộng đồng nhiễm độc
Ở cù lao
Chợ Mới của tỉnh An Giang, nơi nổi tiếng với nghề trồng rau màu, chuyện
đất đai nhiễm độc cũng đang là vấn đề thời sự đối với nông dân. Theo số
liệu thống kê của ngành nông nghiệp, từ năm 1995 toàn huyện Chợ Mới đă
xây dựng được 76 tiểu vùng đê bao khép kín 23,000 hecta đất sản xuất
nông nghiệp, đưa diện tích gieo trồng lên đến 75,000 hecta/năm với số
ṿng quay của đất trung b́nh gần 4 vụ/năm. Hiện tại nông gia trong huyện
đang có xu thế giảm diện tích trồng lúa, tăng diện tích rau màu, bởi lẽ
trồng màu có thể thu nhập 300 triệu đồng/hecta/năm, ṿng quay khai thác
đất lên đến 6-7 vụ/năm trong khi c̣ng lưng trồng lúa ba vụ chỉ thu được
42 triệu đồng/hecta/năm.
Nhưng
cái giá phải trả cho việc bắt đất đai quay 6-7 ṿng sản xuất/năm không
nhỏ. Ông Lê Thành Măng, chủ 1.4 hecta đất vừa trồng màu vừa trồng lúa ở
ấp Ḥa Trung, xă Kiến An, nói với chúng tôi đất đai những năm qua bị con
người khai thác quá mức nên nhiễm độc trầm trọng bởi hàm lượng phân hóa
học, vật tư nông nghiệp thẩm thấu trong đất rất cao. Ông Măng buồn rầu:
“Hồi trước tôi bón 40kg phân/công đất (1,000m2) thu được 30-40 giạ lúa,
nay bón 60kg nhưng thu chỉ 20 giạ/công”.
Những
người trồng rau màu khác, t́nh cảnh cũng không khá ǵ. Trong khi đó ở
vùng tứ giác Long Xuyên và Đồng Tháp Mười dù năng suất lúa vẫn có thể
đạt 18 tấn/hecta/năm nhưng t́nh trạng đất đai nhiễm độc do nông dân lạm
dụng phân hóa học, thuốc bảo vệ thực vật cũng đang ở mức báo động đỏ.
Nhiều cán bộ ngành nông nghiệp các tỉnh nói trong nhiều yếu tố dẫn đến
bệnh vàng lùn, lùn xoắn lá hoành hành trên hàng chục ngàn hecta ruộng
lúa ở đồng bằng sông Cửu Long trong thời gian qua có một phần do đất đai
bị nhiễm độc nặng, không c̣n màu mỡ, trong lành nên sức đề kháng của cây
lúa cũng giảm.
Bó tay với ô nhiễm?
Theo
Tiến Sĩ Nguyễn Hữu Chiếm, trưởng khoa quản lư môi trường và tài nguyên
thiên nhiên Đại Học Cần Thơ, t́nh trạng đồng ruộng đang ngày càng nhiễm
độc là vấn đề rất đáng quan ngại. Có nhiều yếu tố dẫn đến ruộng đồng bị
nhiễm độc, nhưng có thể nói việc các địa phương thi nhau đắp đê bao
triệt để trong nhiều năm qua đă làm độ màu mỡ của đất ngày càng giảm, từ
đó nông gia ngày càng lạm dụng phân bón hóa học, thuốc bảo vệ thực vật
để buộc cây trồng phải cho năng suất cao, ít sâu bệnh là nguyên nhân nổi
cộm nhất. Đê bao ngăn sự trao đổi nước tự nhiên để làm sạch môi trường
nên cặn bă, độc chất trong quá tŕnh sản xuất nông nghiệp và sinh hoạt
của con người bị lắng đọng, tồn lưu trong đất, gây nhiễm độc đất.
Trong
khi đó Thạc Sĩ Lê Hữu Hải cho rằng lâu nay các nhà khoa học, ngành nông
nghiệp và chính quyền các địa phương chỉ có thể vận động nông dân ư thức
tự giác tiêu hủy bao b́ thuốc bảo vệ thực vật và tránh lạm dụng thuốc
hóa học để giảm thiểu tác hại đến môi trường sống chứ chưa có bất kỳ
biện pháp chế tài nào để xử lư hành vi phát tán bừa băi chất độc từ
thuốc bảo vệ thực vật vào nguồn nước và đồng ruộng nên nhà nông... không
sợ.
Theo ông Hải, hiện nay chưa có một nghiên
cứu đầy đủ nào để xác định lượng độc chất từ nguồn phân bón hóa học,
thuốc bảo vệ thực vật đang tồn lưu trên đồng ruộng các tỉnh đồng bằng
sông Cửu Long, nhưng có thể nói mức độ ô nhiễm đang rất nghiêm trọng và
muốn tẩy rửa sạch cần phải có thời gian rất dài và số tiền rất lớn. |