Tôi xa xứ từ khi c̣n
bé,
Có nhớ ǵ h́nh ảnh quê huơng.
Sao trong ḷng vẫn thấy mến thương,
Nơi ḿnh đă chôn nhau ,cắt rốn.
Bằng Hữu.
Ngày về quê mẹ,
đứng sân ga,
Ôm con vào ḷng, mắt em hoa!
Có phải người xưa trên tầu ngược?
Vẫn c̣n đơn chiếc? Ôi xót xa!
Hoàng Tâm

Đi qua Chợ Lách:
Em đi qua chốn cũ
Chợt nhớ về ngày xưa
Hàng cây buồn cuối phố
Nghiêng ngả dưới trời mưa
Căn nhà xưa vẫn vậy
Hàng dậu trắng đơn sơ
Cây bông vàng góc trái
Đứng một ḿnh trơ vơ
Cát Ngọc
Từ phương xa, nhớ Cái Mơn:
XA
Một
chữ "xa" tuy ngắn lại dài .
Ngắn trong giây-phút buổi chia-tay .
Ngắn bằng tiếng nấc buồn đưa-tiễn .
Chẳng ngắn sầu-thương đậm tháng ngày .
Một chữ "xa" thôi đủ chết người .
Xa chi để nhớ , để chơi-vơi .
Xa chi lại cứ ḷng đau-khổ .
Lại thấy mây giăng tím cả trời .
Một chữ chỉ rằng rất giản-sơ .
Là" xa "...xa đấy hỡi người thơ .
Có nghe anh gọi trong hơi gió .
Có mộng anh về mỗi giấc mơ .
Anh biết ḿnh xa ..mất thật rồi .
Ngàn trùng ngăn cách nỗi chia-phôi .
Có thương cũng bước đường đôi nẻo .
Cố níu chỉ làm vương-vấn thôi .
Anh sợ quá dài chuyện biệt-ly .
Chẳng gần ai lại bận mà chi .
Mấy tờ thư nhạt lời thăm-hỏi .
Ḍng chữ vu-vơ có nghĩa ǵ .
Thôi nhé là xa, xa rất xa .
Thu về lá phủ ngập hồn ta .
Lá ơi cho gửi dùm câu nhắn:
Có kẻ nơi này nhớ thiết-tha .
(Lời
kẻ tha-hương)
Quách Xuân Sơn