“SẦU RIÊNG MĂNG CỤT CÁI MƠN”

(Riêng tặng các bạn già Cái Mơn

để kỷ niệm những ngày gặp lại nhau lần cuối)

 

  Việt Kiều  Mỹ Cái Mơn     

 

         Tôi sang Hoa Kỳ 20 năm, nay đến tưổi thượng thọ cố gắng về thăm quê hương, có thể là lần chót. Tôi không đủ sức khỏe để đi thăm từ Bắc chí Nam như nhiều người, đàng khác tôi muốn có thời gian gần bên con cháu từ lâu xa cách, thăm hàng xóm thân thương thuở nào.Từ sân bay về Cái Mơn tôi thấy quê hương có nhiều thay đổi, đó là niềm vui. Mà không thay đổi sao được, đă hơn hai mươi năm. Thay đổi như vậy so với các xứ sở tôi có dịp đến th́ thật sự mà nói là chậm. Tôi hỏi con cháu đủ điều về hàng xóm, về sinh hoạt, nhờ con cháu đưa đi thăm láng giềng không sót một ai. Thay đổi thấy được trước mắt là làng tôi xóa cầu khỉ gần hết. Giao thông đường thủy gần như toàn bộ được thay thế bằng đường bộ. Con cháu tôi c̣n nhỏ quá cũng đă biết chạy xe honda đưa mẹ cha, ông bà đi lể, đi chợ. Tôi th́ không dám cho chúng chở, bởi thấy con đường  chỉ vừa đủ cho hai  xe honda, thế mà chúng chạy bán mạng… 

         Những lúc con cháu đi học, cha mẹ chúng vắng nhà, tôi lục kệ sách xem đủ mọi thứ: sách học, sách kinh bổn, báo  chí…Và tôi may mắn gặp được cuốn Địa Chí tỉnh Bến Tre. Tôi đọc luôn hai ba lượt. Sách tuy có hơi xưa đối với t́nh h́nh hiện nay, dầu sao cũng giúp tôi có được cái nh́n khái quát về tỉnh nhà Bến Tre. Điều làm tôi thích thú và ngạc nhiên nhất là biết được những đặc sản nổi bật của tỉnh nhà, qua giới thiệu của tác giả.

 

                            ” Sầu riêng Măng cụt Cái Mơn

                               Nghêu ṣ Cồn Lợi

                               Thuốc ngon Mỏ Cày”        ( Địa Chí Bến Tre )

 

          Khi đọc thấy Măng Cụt Cái Mơn tôi hơi ngạc nhiên, nhưng không phản đối v́ Cái Mơn là quê tôi. Người ta tán dương mặc người ta, ḿnh không tự khoe là được rồi. Tại sao vậy? Theo tôi biết c̣n nơi  khác danh tiếng về măng cụt là B́nh Dương và Lái Thiêu mà ngày xưa người ta gọi chung là măng Thủ, tức vùng Thủ Dầu Một.

         Đúng là sách viết vào thời điểm  trước và sau năm 1975, bởi nay nghe nói Cồn Lợi không c̣n nghêu ṣ, và Mỏ Cày cũng không c̣n trồng thuốc lá. Như vậy đặc sản của Bến Tre chỉ c̣n lại “Sầu riêng măng Cụt Cái Mơn”.Và hơn thế nữa, vườn măng cụt B́nh Dương, Biên Ḥa, Thủ dầu Một, nay đă biến thành khu công nghiệp sầm uất nhất nước, thành phố khang trang với nhiều nhà cửa dinh thự cao tầng, dân chúng có công ăn việc làm, đă trở nên giàu có hơn mười lần ngày xưa. Vậy th́ chỉ c̣n lại vườn măng cụt của Cái Mơn, quê tôi. Thế th́ măng cụt Cái Mơn không chỉ là đặc sản của Bến Tre, mà c̣n phải nói măng Cụt Cái Mơn là nhất xứ.

         Tôi giải thích cho mấy đứa cháu để chúng hảnh diện về điểm nhất nầy, chẳng ngờ chúng giải thích ngược lại:

         -Mệt lắm ông ơi, nghề làm vườn nầy chẳng bao giờ kịp thiên hạ đâu. Đất chật người đông, không vườn nào được vài mẩu. Mùa vụ năm được, năm thất; trái cây năm có giá năm không; phân th́  luôn lên giá ; nhiều năm không đủ tiền cho con ăn học. Đa số các gia đ́nh là con nợ của ngân hàng; đến hạn, chạy trối chết kiếm tiền trả, để vay lại lần khác. Cũng may là dân ḿnh sáng ư chạy theo phong trào đúng lúc nên chưa bỏ xứ là may. Phong trào đó là trồng cây công tŕnh và hoa kiểng. Trồng hoa kiểng để thiên hạ dọn lể, chưng Tết c̣n nhà nông có hưởng ǵ được thú hoa kiểng; cây công tŕnh th́ dủng tạo cảnh quan cho công viên, cơ quan, biệt thự để  nông dân đứng ngoài ngó xem.

         -Cháu  bất măn phát biểu như thế, nhưng riêng ông thấy người Cái Mơn sống cũng thoải mái lắm, đời sống đâu cơ cực như nhiều vùng quê khác.

         -Dạ bây giờ đâu c̣n là thời ăn no mặc ấm nữa, mà phải là ăn ngon mặc đẹp và c̣n hơn thế, không c̣n chỉ cần biết chữ mà phải có bằng cấp cao....và thanh niên thiếu nữ ngày nay đ̣i hỏi như thế nên chúng đi thành phố gần hết. Học xong ở luôn thành phố kiếm việc làm. Dân sống nghề vườn là người  nghèo, ít học hoặc bám đất để giữ mồ mă ông bà. Nhiều tỉnh thành khác có xí nghiệp, công ty nên giới trẻ c̣n có việc làm ở gần nhà, tiện  thể vun quén cho làng xóm, đàng nầy chúng con chịu  chết thôi. Nghe nói nơi nầy nơi khác đă có giống măng cụt Thái, xứ nầy là xứ trái cây truyền thống mà có biết ǵ đâu. Không ai giúp cho cải tạo vườn th́ vài năm cũng mất thôi. Giống cây trái Cái Mơn th́ đem trồng các nơi và mang tên xứ khác, người khác, thế là Cái Mơn mất luôn thương hiệu.

         -Ông thấy vườn ngày nay có qui củ lắm, lại được san lấp, đặt cống, nghe nói để ngăn mặn, pḥng lũ cũng hay lắm rồi c̣n ǵ.

         -Ông mới thấy mặt nào đó thôi, thật sự xứ nầy từ ngàn xưa ông có thấy lũ bao giờ chưa? Nước mặn th́  thỉnh thoảng cũng có đôi ngày, nhưng vùng ngoài sông Tiền, sông Hậu,  chứ trong vùng giáp nước Cái Mơn  nầy làm ǵ có, và đôi lần đó không ảnh hưởng ǵ lớn cho vườn, bằng chứng là vườn vẩn tồn tại như thuở nào. Nếu đă bị ngập mặn  th́ cây trái chết hết rồi. Ông vẫn thấy vườn nào cũng có cây cổ thụ, bằng chứng là các cây ông trồng mấy mươi năm  trước c̣n sống đủ.

         San lấp cầu cống chỉ có cái lợi trước mắt là chạy xe, nhưng thiệt hại lớn hơn là không chuyển cây trái ra bến xe, bến đ̣ được. Nhiều hộ ở trong sâu đành phải bỏ nghề v́ không thể chuyên chở. Những người giử lấy nghề th́ tốn phí nhiều và cực khổ về vận chuyển. Phải chi ngăn sông rạch mà đường rộng, xe vào được th́ hay quá. Nhiều anh bạn con bảo đây là đấp bỏ đó, có nghĩa là nếu ngăn mặn, chống lũ th́ phải có cống đóng, mở, đàng nầy để nước chảy tự do. Ống cống th́ nhỏ, nước vào chưa kịp th́ đă ṛng, nếu  con nước lớn kéo dài, nước vô đầy tràn th́ chảy ra không kịp, thế mới gây úng  thủy. Trong vườn chưa có hệ thống nước sạch, chỉ chờ nước lớn lấy vào lu, vào hồ rồi lóng phèn xài đở. Bây giờ những tháng nước kém, nước không vào được mương vườn th́ lấy nước đâu mà sinh hoạt. Thợ xây hồ nước trong năm nay làm không kịp thở, thế nhưng có xong đâu. Nhà nghèo th́ lấy tiền đâu xây bể chứa, hồ lắng…vậy là đành lấy nước ao tù làm sạch. Đó là nước lá cây mục, nước phân đủ loại  từ trên bờ vườn chảy xuống. Ông c̣n nhớ ông ba bụng say rượu ở gần nhà ḿnh ngày xưa thường mắng mấy đứa cháu là “quân uống nước không chảy”. Dân làng ḿnh bây giờ một số gia đ́nh uống nước không chảy, ông thấy có tội không!

         -Đó là nhận định của con, ông không nắm vững vấn đề nên không có ư kiến. Đây ông muốn nói với con và các bạn trẻ Cái Mơn về những cái nhất của Cái Mơn mà ở bên Mỹ sắp nhỏ chỉ cho ông xem trên trang website “caimon.org”. Ông muốn xác đinh cho tuổi trẻ Cái Mơn rằng sầu riêng Cái Mơn là nhất. Xét về nguồn gốc th́ cách đây vài mươi năm chỉ Cái Mơn  mới có sầu riêng, đó là nhất. Ngày nay loại sầu riêng Chín Hóa, Cái mơn là nhất nước. Và theo ông cũng như nhiều bô lảo khác thương hiệu nầy sẻ vững bền v́ sầu riêng ngon là do đất trồng. Không sầu riêng nào qua nổi hương vị của sầu riêng trồng ở Cái mơn. Ông dám khẳng định điều đó.

         -Măng Cụt theo con nhận xét th́ ngày nay có nhiều nơi trồng, đây là loại cây dể trồng hơn sầu riêng, tuy nhiên ngon dở c̣n phải chờ xem. Cũng chưa chắc ǵ nơi nào trên nước Việt nam cũng trồng được. Các cha thừa sai không chỉ cho riêng Cái Mơn hạt giống các loại cây, tại sao chỉ có Cái Mơn có nhiều cây trái ? Về điểm nầy phải nói Cái Mơn là xứ có nhiều loại trái cây nhất. Cái Mơn trồng cây ǵ cũng tốt chỉ có trái vải là từ xưa ông bà đă nghiên cứu trồng, nhưng không kết quả. Chịu thua cây vải thôi! Tất nhiên phải trừ ra các loại trái cây vùng ôn đới.

         -Cho tới thời điễm nầy nói Măng cụt Cái Mơn nhất, th́ về lượng là không đúng v́ nhiều nơi măng đă có trái, nhưng về phẩm th́ c̣n phải  nếm thử măng cụt Cái Mơn đă.               

          -Ông nhận định đúng quá. Con phục ông.

         -Thôi th́ thế nầy nhé, ông góp ư với con và các bạn trẻ Cái Mơn cứ phát biểu mà không sợ sai rằng: sầu riêng Cái Mơn là nhất xứ! Riêng về măng cụt th́ muốn nói nhất cũng có thể không sai.