Hai Quang sưu tầm:________________________________

 

Niềm say mê cây cảnh

 

 

Cũng “nghệ nhân” như ai!

 


Niềm say mê cây cảnh

                                                                 Hai Quang

 

            Thật không ai ngờ tại Cái Mơn, xã Vĩnh Thành, Huyện Chợ Lách, Bến Tre lại có một người say mê cây kiểng đến thế! Đó là anh Lê Quang Đức, 56 tuổi,chủ một trang trại rất lớn ở ấp Vĩnh Bắc ( Cái mơn). Với một cơ ngơi rộng lớn và qui mô như vậy, anh đâu có thời gian để nghỉ ngơi, giải trí. Thế nhưng, anh vẫn dành riêng cho mình một khoảng xanh yên tĩnh và một ít thời giờ quí báu để đi săn tìm, sưu tập các loài cây kiểng theo sở thích của anh.

            Động cơ nào đã thúc đẩy và khơi nguồn anh đi vào thú chơi tao nhã này? – Tôi hỏi.

            Anh vui vẻ cho biết: ngay từ lúc còn nhỏ, anh đã cảm nhận được vẻ đẹp hiền hòa của cỏ cây hoa lá và nét hấp dẫn của cây kiểng. Sau này có dịp lên rừng lấy gổ, anh mới phát hiện ra trong thiên nhiên có rất nhiều dáng cây độc đáo, gốc rể già nua, cằn cỗi, mang nhiều ấn tượng nghệ thuật làm anh say mê.
Bắt đầu từ đó, anh luôn tìm những cây kiểng đẹp. Nơi nào có kiểng là nơi đó có anh. Thỉnh thoảng anh lại tổ chức những chuyến đi rừng để đào bứng cây hoang dại mang về trồng. Có những cây to lớn nặng cả chục người khiêng, anh phải dùng đến cần cẩu hoặc bá lan để đưa lên bờ hoặc xuống ghe. Công việc thật vô cùng vất vả nhưng anh không hề nản chí mà trái lại ngày càng phát triển mạnh. Giờ đây, sau mười năm sưu tập, anh đã gầy dựng được một vườn cảnh rộng 3.000m2 gồm sân chơi, hồ thủy tạ, với hơn 500 cây kiểng đủ loại , trong đó có gần 200 cây được xếp vào loại kiểng cổ thụ, chủ yếu là mai vàng, khế, bằng lăng, sanh, si, gừa, sộp, duối… Có những cây trị giá tới vài chục triệu, đặc biệt là kiểng rừng với nhiều dáng thế kỳ dị, hấp dẫn, giá trị thẩm mỹ cao.

            Anh tâm sự: Xây dựng một vườn kiểng giữa miền quê sông nước, không có bạn đồng hành, Không có người hướng dẫn kỹ thuật như thế này thật vô cùng khó khăn và vất vả. Nếu không có lòng say mê tột độ chắc chắn sẽ không thực hiện nổi. Tuy số tiền đầu tư rất lớn nhưng anh chưa có ý định kinh doanh, anh chơi kiểng trước hết là vì cái đẹp, vì sự ham thích. Hoài bảo của anh hiện nay là tiếp tục phát triển và nâng cấp vườn kiểng để từng bước thiết kế thành vườn du lịch sinh thái rộng khoảng 2 mẫu. Theo anh điều làm cho khách du lịch thích thú nhất hiện nay là không gian xanh yên bình và thơ mộng, là cây xanh bóng mát xen kẻ với cây ăn trái và cây cảnh nghệ thuật. Anh hy vọng rằng không bao lâu nữa ước mơ này sẽ trở thành hiện thực.

 


Cũng “nghệ nhân” như ai!

                                                                 Hai Quang sưu tập

            Mảnh vườn bé hạt tiêu – mà vợ chồng tôi tậu được khi  rộ lên cơn sốt đất những năm 90 – đã từng bị bỏ hoang mấy năm trời, trước khi nó trở nên đắt giá nhờ cái quyết định” lên đời” của nhà nước: từ thuộc huyện Thủ Đức xưa, nay nó thuộc về quận 2, một quận “sát sườn” với Quận 1 – trung tâm thành phố . Thế là “ hữu xạ tự nhiên hương”, người ta đổ xô tìm đến mua đất ráo riết, rồi rầm rộ đổ nền, cất nhà tưng bừng… khiến chúng tôi không thể không “đổi đời” cho cái mảnh đất ruộng sình lầy mà mới ngày nào còn nỉ non tiếng dế, oàm oạp tiếng ếch nhái, ễnh ương. Chỉ cần mỗi tháng nhịn ăn một chút, cộng lại đâu chừng mấy chục cái “ chút” ấy, mảnh ruộng thoắt một cái đã biến thành mảnh vườn ước mơ mà vô cùng… hấp dẫn nữa!

            Gọi là “ bé hạt tiêu”, bởi nó là mảnh đất tí hon nhất so với các” đại gia” xung quanh toàn được tính bằng “công” với “ mẫu”, rồi “căn nhà thư giãn”( nơi đây chỉ là nơi cắm trại cuối tuần, vì tôi đã có một căn nhà ngay Q1, rồi) cũng được xây dựng với kích thước bé con nhất bởi chúng tôi đã thống nhất cùng nhau dành phần lớn đất để làm” nhà của hoa”( hai chúng tôi đều mê cây cỏ). Trong khi ai cũng tận dụng từng mét vuông đất xây nhà cho to, cao, rộng, chẳng thèm chú ý một tý nào đến” không gian xanh”, thì chúng tôi lại rất ưu ái cho “ mảng thực vật” của mình. Bởi lẽ xưa nay chưa từng làm” địa chủ”  nên vừa có chút ô vuông “đất đai”  to bằng… cái lỗ mũi, chúng  tôi “ tham sân si” hơi… bị nhiều ngay! Cây gì, cỏ gì cũng muốn trồng tất!

            Sau bao ngày” tranh chấp, nội chiến” ì xèo, cuối cùng chúng tôi cũng có một giải pháp: nhà có 4 người được chia thành 2 phe… không đều nhau: tôi, nhân danh “ nội tướng” được quyền lảnh đạo 2 đứa con đứng về phe” cây ăn quả”( bởi cả 3 mẹ con đều… tham ăn trái cây nhất nhà!) . Còn chồng tôi, đơn thương độc mã, “ tự” lãnh đạo… “ ông xã tôi” nằm về phe cây kiểng!

            Ỷ mình số đông tôi lại “lấn lướt “chồng: chia mảnh vườn con ấy thành 2 phần cũng… không bằng nhau: mảnh lớn của tôi, mảnh nhỏ phần ổng. Tôi tự lý sự: có thực mới vực được… hoa cảnh. Và cây ăn quả dễ trồng lại mau được ăn, mà có ăn thì ổng mới có sức… tưới cây, bón phân, tỉa lá cho cây kiểng( cho cả cây ăn quả… “ ăn theo” nữa chớ!). Vả lại( tôi… lại lý sự), cây kiểng đâu cần đất  là bao! Như cái đám Bonsai kia bị “ nén ép” riết đến độ biến dạng thành… những ông già cổ thụ tý hon nằm gọn ở trong chậu đấy thôi. Rồi cái đám hoa lan, chúng cũng bị “ treo giò” tòng teng lơ lửng trong không trung đấy, lại còn biết bao cây kiểng đều được “ nhốt” trong chậu tuốt tuồn tuột , được di chuyển hết chỗ nọ đến chỗ kia như… đi chợ, được đặt tại bất cứ nơi nào” trống vắng”, thậm chí mang vào trong nhà chúng cũng chẳng dám… kêu ca gì, mà chúng cũng… đâu có chết!  Biết không thể bẻ được cái “lý sự cùn” mà vô cùng… hợp lý ấy của tôi, ông xả chào thua. Thế là trên mảnh vườn sở hữu của mình, tôi tha hồ trồng những “ trái” mình thích: 1 lô hàng ngoại có dừa xiêm, xoài Thái lan, mận Ấn độ này, một lô hàng nội với nhãn, ổi, mít, đu đủ, mảng cầu này. Chỉ vài tháng sau, đã lác đác” thu hoạch” bộn thứ, ăn… mệt nghỉ. Hôm thì dừa, hôm ổi, hôm lại mận, đu đủ có ăn dài dài…

            Nằm đong đưa trên chiếc võng bắc giữa 2 thân cây dừa, dưới tán lá mát rượi của chiếc ô dù thiên nhiên to đùng ấy, vừa đọc sách, vừa nghe nhạc, lại được thưởng thức toàn” cây nhà lá vườn” đặc sản, thấy sao mà “ ngon ơi là ngon, ngọt ơi là ngọt”, lại bổ và rẻ, cứ như mình đang có một quán sân vườn lý tưởng vậy. Ăn rồi cứ quăn đầy vỏ, hột, lá… xuống ngay nền đất mà không cần đi kiếm sọt rác chi cho mất công, bởi đến cuối ngày  cứ việc quét tóm gọn vào cái gốc cây nào đó gọi là “ bón phân hữu cơ” cho cây nghe cũng… thuận phong nhĩ đó chớ! Đấy, kiến thức nhà vườn của tôi đã có thể làm… nghệ nhân được chưa nhỉ!.

            Nghía một chút sang mảnh vườn của ông xã, tôi thấy… hình như ổng cũng có… nét nghệ nhân ra phết. Ổng trồng đủ bốn loại cây biễu tượng cho bốn mùa: mai, lan, cúc, trúc. Rồi ổng còn trồng hàng lô những loại hoa gì mà… chẳng cần mùa màng chi cả, sáng trưa chiều tối, quanh năm suốt tháng cũng cứ … , nở hoa tòe loe, tỏa hương tùm lum, lại còn khoe sắc màu … tá lả: bông giấy bông trang, hoàng liên, nguyệt quế, dạ lý, mẫu đơn, lài, sử quân tử, xương rồng, mai chiếu thủy, v.v… Nhiều lúc thấy lùm xùm vừa màu mè chói lọi, vừa hương thơm ngào ngạt, trông vừa nhức mắt lại… điếc mũi( lấn át hết cả mùi… trái cây của người ta!), tôi cũng  hơi có… chút tự ái dân tộc một tý. Nhưng rồi khi nhìn lại cái” giang sơn bên chồng”  trông bé tẹo đến… tội nghiệp, tôi lại cảm thấy… thương chồng tha thiết! Thế là sau bao nhiêu đêm… trăn trở, tôi lại có… một giải pháp: nhín cho chồng một khoẻn đất để ổng có quyền trồng các loài…  hoa công cộng( phe trung gian ấy mà!) Đó là những cây…  không ăn được, cũng không hoa, không hương, không màu sắc chói lòa chi ráo trọi, nhưng chúng đặc biệt quyến rũ bởi những cái tên gọi nghe rất… sành điệu. (Với điều kiện” cần và đủ” là chúng được trồng sát vạch” giang sơn nhà chồng” để tạo điều kiện thuận lợi cho chồng … nhổ cỏ, tưới tắm, chăm sóc!). Chẳng hạn như cây “ phát tài” nằm ngay mặt tiền sảnh của vườn, một cây “ sung” to đùng đứng chễm chệ ngay trước cữa nhà này, một cây “ lá thuộc bài “ được trồng do yêu cầu của nhóc tỳ gái sau một lần bị” hột vịt” vì lười học bài. Rồi thì là một gốc  Trạng nguyên để bảo đảm cho cậu con trai tôi năm nay trúng tuyển Đại học. Lại phải có một cây “khuyến khách” với ý tốt của” mẹ các con ông xã tôi” muốn “ vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi” nữa này. Còn những cây “ sống đời” là do nhu cầu được  “trường sinh bất tử” của ông xã. Ổng còn đề nghị thêm mấy chậu” Si” nhưng tôi gạt phắt, sợ nhỡ hôm nào cơm không lành, canh chẳng ngọt ổng lại “bê” hết mấy “cây si” … sang trồng ở nhà … cô hàng xóm thì có mà… đổ nợ!

            Nói gì thì nói chứ, tôi đã từng nghe nhắc đến nhiều hai chữ nghệ nhân. Ngành nào cũng có nghệ nhân ráo trọi: bonsai, hoa lan, hoa cảnh, chim cá cảnh… chỉ có ngành… cây ăn quả là chưa có mà thôi! Thế thì tôi xin được đi tiên phong và… tự phong mình là nghệ nhân cây ăn quả. Có quí vị náo đồng ý xin cho một tràng pháo tay!.

 

                                                            Bài: Nguyễn Thị Huyền Ngân ( tiểu phẩm vui)