Một kiểng…Hai Quê
Hai Quang sưu tầm
Khi chúng tôi c̣n trẻ, mới ra ở riêng, cái tính toán đầu tiên là phải kiếm cho được một căn nhà ở ngay trung tâm thành phố để dễ bề đi làm việc”trả nợ áo cơm”. Khi ấy chúng tôi chưa nghĩ xa đến mức”hưởng thụ” trong một không gian khác, ngoài cái không gian của “nơi ăn chốn ở” trước mắt. Có được một cái” cḥi” để chui ra chui vô, có một phương tiện để đi t́m cái “ bỏ bụng”, đó chính là mục tiêu tối thượng”cần và đủ”. Nhưng dần dà theo thời gian, theo sự thêm người, thêm của, cái sự tính toán cũ tưởng là lư tưởng ấy đă trở nên nhỏ hẹp, tù túng và ngột ngạt v́ phải sống dài ngày trong những bức tường khô khan, không có lấy một mẫu đất thừa để nhét vào đây một cây xanh gọi là…. Mà một ngôi nhà không có màu xanh th́ trông nó buồn tẻ làm sao!Sau khi loay hoay măi với nhiều cách xoay trở, chúng tôi phải quyết định:”ra riêng lần nữa”. Nhưng nếu “ hy sinh” căn nhà đă gắn bó với ḿnh từ thuở c̣n hàn vi, nơi đă sản sinh cho chúng tôi”hai kết tinh của t́nh yêu”, nơi đă ǵn giữ bao kỷ niệm vui buồn của tuổi thanh xuân, th́ thật t́nh chúng tôi không nỡ. Nó tuy xấu xí già nua thật và nó tọa lạc ở một nơi xô bồ, nhốn nháo thật, nhưng nó đă thành một phần đời, một thói quen , một nếp nghĩ của chúng tôi mất rồi, làm sao có thể dứt bỏ nó như một món hàng mua bán? Thế là cả nhà đồng ư: ”Thêm th́ thêm chứ không bớt !” Và sự lựa chọn lần này-khi chúng tôi đă bước vào tuổi trung niên-đă cho chúng tôi một sự chín chắn, chững chạc hơn. Một căn nhà nhỏ thôi, nhưng có một khu vườn phải thật rộng răi, một không gian xanh thật hào phóng. Bao năm phải đi “vay mượn” không gian xanh của những ngôi biệt thự, những khu nhà vườn, những công viên…nên khi đă đạt được chúng tôi phải chuyển sự ưu ái tối đa cho”khu vườn tư hữu” của chính ḿnh chứ, phải không?Và kể từ khi có “quê hương thứ hai” này, cả nhà ai cũng phấn chấn hẳn lên. Thật là một sự bổ khuyết tuyệt vời!
Tuy thế, ban đầu cũng có một trục trặc nho nhỏ. Như người ta, sống và hưởng thụ trong cùng một ngôi nhà, xem có vẻ”gần, nhanh, tiện lợi”hơn nhiều. C̣n chúng tôi, nhà ở một nơi, khu vườn thư giăn một nẻo, cách trở đường dài cũng thấy bất tiện, ấy là chưa kể ở nơi này cứ ngóng đến nơi kia, sang đến nơi kia th́ lo ở nơi này. . Thật là”một kiểng đôi quê”. t́nh cảm có bề chia xẻ, lấn cấn măi!.
Vậy mà lâu dần lại thấy hóa hay. Con đường cách trở kia đi măi đă trở nên gần gũi, thân thuộc không c̣n có cảm giác ngán ngại như lúc ban đầu. Trái lại, mỗi khi nghĩ đến việc”về vườn”, cả nhà lại háo hức hẳn lên, v́ được dịp di chuyển là được dịp xả hơi, ”thay đổi không khí” mà lị. Dù trời có tối, nhưng chỉ cần qua một chuyến phà-chuyến phà cuối cùng của ngày-là chúng tôi đă trên đường đến khu vườn nhà ḿnh rồi. Có nhiều khi đă nửa đêm, 11giờ, 12 giờ khuya chỉ cần một thành viên trong nhà đói “về vườn”, là cả nhà ào ào lên hưởng ứng ngay, Qua khỏi cầu sàig̣n, quẹo vào con đường nhỏ và vắng là đă bỏ lại phía sau lưng những tiếng ầm ào của động cơ xe, cái náo nhiệt của một thành phố không bao giờ ngủ kia để đến với một nơi vẫn c̣n gần như nguyên vẹn nét mộc mạc, thôn dă của miền quê chưa bị tốc độ đô thị hóa làm cho biến dạng. Đêm của vùng quê vẫn c̣n nghe rơ cả tiếng giun, tiếng dế, tiếng ếch nhái ểnh ương, c̣n thấy cả những con sóc hoang chạy sột soạt trên những nhánh dừa, và được ngủ thật b́nh yên trong tiếng lá cây xào xạc trên mái ngói, tiếng sung, tiếng mận rụng khẽ khàng trên nền đất ẩm bởi hơi sương, cả trong những mùi hương thoang thoảng nhẹ nhàng của bao loài hoa nở về đêm:nguyệt quế, lài, dạ lư…Sáng sớm không cần phài đợi đến tiếng gà gáy xa xa, chúng tôi đă được đánh thức bởi muôn vàn tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cao, bởi cái không khí trong vắt như thủy tinh ở ngoài vườn mời gọi, và điểm tâm bằng những món quà quê lạ miệng thật ngon mà vẫn c̣n quá rẻ so với giá sinh hoạt nơi thành phố…Để rồi sau đó lại đủng đỉnh dắt xe ra khỏi con ngơ c̣n đầy hương hoa cỏ dại, ḥa vào ḍng người hối hả đi vào thành phố, về với thành phố sôi động, để bắt đầu cho một ngày làm việc mới !. . .
Vâng, cho đến giờ này, chúng tôi rất hạnh phúc và măn nguyện v́ ḿnh may mắn có được “hai quê”.
Sáng tác ; Nguyễn thị huyền Ngân