Hoa Kiểng
đừng nói:”Hăy đợi đấy”
Hai Quang sưu tập
Nếu gọi rừng nguyên sinh là”buồng phổi”của quốc gia;nếu gọi công viên là “buồng phổi” của thành phố! Th́ tại sao không:sân vườn là “buồng phổi” của gia đ́nh !?
Sự tiến bộ và phát triển của xă hội càng ngày càng làm hẹp lại”buồng phổi”mà chúng ta cần để thở. Rừng bị tàn phá vô tội vạ một cách chóng mặt, công viên trong thành phố như hẹp dần bởi nhiều cao ốc mọc lên như nấm sau mưa. Thành thị hóa nông thôn như một qui luật tự nhiên. Như thế, màu xanh thiên nhiên dần dần biến mất, nhường chỗ cho khói bụi, ngột ngạt, căng thẳng…c̣n đâu không khí trong lành, c̣n đâu nơi thư giăn?Tại sao chúng ta không tự tạo nên một” buồng phổi” cho gia đ́nh ḿnh?Hăy tích cực lên: một sân vườn nhỏ màu xanh trước hiên nhà hay trên sân thượng. Một vài quyển sách hướng dẫn trồng hoa kiểng, vài chuyến đi dă ngoại với ḷng quyết tâm, hay thường xuyên giao lưu với người đồng điệu, ắt chúng ta sẽ đạt được môt khu vườn như ư.
Khi chúng ta chưa có điều kiện đi vào vũ trụ, th́ đây:kỹ thuật điện tử sẽ đưa ta vào vũ trụ ảo, cũng đầy đủ những tinh tú, thiên hà, đầy màu sắc và những cảm giác ngất ngay…Tương tự, khi chúng ta không c̣n rừng nguyên sinh, không c̣n cây cổ thụ…th́ đây:Kỹ thuật Bonsai sẽ đưa ta vào khu rừng mơ ước…cũng có cổ thụ”vài trăm năm tuổi”, có núi, có sông trong tiểu cảnh, có thác nước róc rách trên ḥn non bộ, vài chậu phong lan lủng lẳng hoa nở bốn mùa, vài giống chim nuôi dễ tính. Thế là xong!Tha hồ mà thả hồn miên man thưởng thức những cảm giác tuyệt vời sau ngày làm việc.
Chúng ta đừng vội thất vọng khi nghe các đại gia bơ ra vài trăm triệu để xây dựng vườn kiểng sinh thái, hoặc mặc cảm biết bao giờ mới được cách chơi như các nghệ nhân!Nên nhớ, các nghệ nhân tên tuổi cũng bắt đầu bằng sự ham thích này mà ra;hơn nữa chúng ta ngày nay có nhiều sách báo hỗ trợ kinh nghiệm rất nhiều, hạn chế sự hư hỏng, không phải lúng túng khi định nghĩa chủ đề, dễ t́m đến nét đẹp chung của cây kiểng mà vườn nhà ta có. Dĩ nhiên”cơ thể” ta nhỏ nên chỉ cần”buồng phổi” nhỏ;nhiều”buồng phổi”nhỏ chịu giao lưu ắt có một “buồng phổi”to. Khi ta đă có một vườn cây rồi, từ từ ta sẽ nâng cấp tŕnh độ thẩm mỹ, nâng cấp giá trị cây trồng, lúc bấy giờ vườn ta không là “buồng phổi” nữa, mà là cuộc sống của ta và gia đ́nh cùng bạn bè.
Tôi biết có một nhóm bạn tuổi gần 50 rất thân thiết khi nghề nghiệp đă ổn định, con cái đă lớn khôn, họ bắt đầu hưởng thụ:thường xuyên vui chơi nhậu nhẹt. Bỗng nhiên có một ông tự tách ra khỏi cuộc chơi(t́nh bạn họ vẫn c̣n). Thay v́ thời giờ đi nhậu, tiền bỏ vào bia rượu ông ta lại đi săn t́m cây kiểng, mua lan mua chậu…thắm thoát chưa đầy hai năm, tôi đến thăm nhà, thật là bất ngờ và vô cùng thích thú:Trước mắt tôi hơn hàng chục gốc Bonsai, cây nào cũng có độ thẩm mỹ cao. Hoa lan hơn trăm chậu, đủ loại đủ giống, từ thường cho đến hiếm! treo lủng lẳng trên giàn đua nhau khoe sắc.
Tôi không nín được:
-Chưa đầy 2 năm làm sao anh có nhiều đến thế?
-Do ḷng ḿnh thích, rồi cố gắng sưu tầm-anh trả lời. Bà xả anh ta ngồi bên thêm vào :
-Cái quan trọng đối với tôi không là số hoa kiểng có được mà là sức khơe của anh ấy”có được” sau hai năm không uống rượu !-Một câu nói rất …Vợ !
Chúng ta, c̣n chờ ǵ nữa ???.
Bài : Hoàng Sơn