Tung cánh chim tìm về... 

Cái Mơn

     

Xin bấm vào đây để xem:     Những cánh chim trời lộng lẫy 

   

        ♣ Một bộ sưu tầm về chim chóc rất đầy đủ và hiếm quí. Mời quí bạn cùng nghiên cứu

Chim Bìm Bịp Chim Canary
Chim hút mật, vành khuyên Chim ngực trắng

Họ hàng nhà cú    

 

Nhớ những cánh chim xa…

                                                                          Hai Quang sưu tập

 

            Ngày nhỏ, mỗi sáng trước khi ra đồng, mẹ tôi thường dặn chị em tôi ở nhà coi chửng lũ quạ kẻo chúng bắt gà. Nhưng rồi mãi chơi, chúng tôi vẫn để “bọn trộm” ấy tóm mất những chú gà con bụ bẫm theo mẹ đi tìm thức ăn. Ở quả đồi kế bên có bà cụ ngày nào cũng ra rung rung những cây khoai mì, miệng liên tục “ bắn” đoàng! Đoàng! Cho lũ quạ sợ mà không dám bén mảng đến khu vườn của bà. Cái đám ranh mãnh, lắm mồm ấy hay họp chợ ngay sau nhà tôi. Tôi núp dưới gốc sở, quan sát cuộc cãi vã. Nhửng con quạ khoang quàng chiếc khăn trắng nơi cổ. Trông chúng lịch lãm và thông thái. Tôi không hiểu đã xảy ra chuyện gì khiến chúng căng thẳng mà cứ bay lên, đậu xuống, lời qua tiếng lại ỏm tỏi. Tôi ước gì biết được ngôn ngữ chúng.

            Vào tháng bảy – mùa trám chín – quê tôi lại tràn ngập khách mỏ khoằm. Ấy là lũ vẹt mỹ miều kiều diễm. Từng đám hàng trăm con từ núi ba vì ào ào bay ra. Những con vẹt xanh biếc, đuôi dài đổ bộ xuống ngọn cây. Tụi này rất khôn: để tránh bị phát hiện, chúng nín thinh, gằm đầu túi bụi với món ăn khoài khẩu. Chỉ khi có ai vô tình đi qua, thấy trám rớt rào rào, biết có “ trộm” mới rối rít: “ Húi! hùy! Hùy! Húi!” Chúng vù bay lên, tiếng “ két! Két!” loạn xạ một góc trời. Bọn tôi đi lượm, được cả thúng trám rơi, quả nào cũng bị gặm nhom nhem. Mẹ tôi tiếc rẽ vì bán không được, ăn thì làm sao hết.Tôi cũng tiếc nhưng vẫn mong ngày nào cũng dược thấy lũ đỏm dáng đuôi dài…

            Hiền lành, không láu lỉnh, ồn ào như đám quạ, đám vẹt là càc ả vàng anh. Vàng anh to như họa mi nhưng toàn thàn ánh một màu vàng – rất ấn tượng. Chúng nổi bật trong vườn soan xanh ngắt. Còn vạt rừng nhỏ sát nhà tôi thì lúc nào cũng tưng bừng như có hội. Hiếu động nhất là những con điêu điếu. Chúng dành phần lớn thời gian để nhảy nhót. Cuộc đời đối với chúng lả niềm vui bất tận. Điêu điếu có thân hình như bồ câu nhưng thon hơn, đuôi dài duyên dáng, lông màu huyết vụ. Đặc biệt dù gọi nhau hay tỏ tình, chúng cũng chỉ lặp đi lặp lại hai âm “ liếu tiếu! liếu tiếu! liếu tiếu!”  Với tiết tấu nhanh, rộn ràng , hài hước. Có lẽ vì thế mà người quê tôi đặt cho chúng cái tên mộc mạc, lạ lẫm:” Điêu điếu”! Xa hơn – phía bìa rừng – thỉnh thoảng lan xa giọng trầm buồn của bìm bịp. Trên những lùm cây, con ca suốt ngày hối thúc cái việc” bắt tép kho cà” ngộ nghĩnh. Cạnh bờ ao, tu hú khắc khoải xua mùa vải chín, xui trưa hè thêm mênh mang. Những bình minh, đám chìa vôi khoe giọng vàng réo rắt…

            Và chiều chiều, khi những tia nắng cuối cùng trong ngày còn dùng dằng bên gốc lúa thì đám cò từ khắp các đồng xa lần lượt trở về. Cái đầm lầy cỏ lăn, lác dưới chân đồi nhà bác tôi phút chốc bạt ngàn những đốm trắng. Dọc theo bờ đầm là những bụi tre do bác tôi trồng – chủ đích là nơi qua đêm cho chúng. Trời sụp tối, chúng bay lên, cãi cọ inh ỏi dành chỗ ngủ. Năm nào bác tôi cũng cùng những người con móc đất đầm bồi vào gốc tre cho chúng sinh sôi, đàn cò về thêm đông đúc. Vườn tre ấy bác tôi cấm không cho ai đốn – dù chỉ một cây…

            Bây giờ, bây giờ bác tôi đã đi vào cõi khác. Cái đầm và vườn tre thần thoại trắng những cánh cò mộng mị không còn nữa! Một tay lắm tiền họm hĩnh đã “ thầu” cái đầm và biến nó thàn cái ao khổng lồ. Mặt nước đục ngầu lúc nào cũng nhâng nháo hàng ngàn con vịt hảng! Gã này là sát thủ, là nỗi kinh hoàng cho các loài chim. Hắng thường nói ngày nào không bắn được vài con – ngày ấy hắn như thiếu một cái gì!. Hắn cũng rất khoái trá khi hạ gục con diệc cuối cùng trên đồng đất quê tôi.

            Bây giờm, bà cụ mặc váy, đội nón chảo, lưng thắt chiếc bao chồi cũ kỹ, bàn chân có ngón cái chẻ ra như nhánh gừng cũng đang rung cây đuổi quạ ở một khung trời khác. Vạt rừng khi xưa ươm đầy nhạc điệu nay là vườn cây kinh tế, thi thoảng vài bóng chào mào, se sẻ. Những đứa trẻ khi nghe tôi kể “ ngày ấy” quạ bay đen trời, vẹt từng bầy về ăn trám… chúng nhất quyết không tin. Chúng không tài nào hình dung ra con quạ, con vẹt, hoàng anh, điêu điếu ra sao. Chúng không biết tu hú, bìm bịp, khứu…khi hót có âm sắc thế nào. Chúng chỉ biết quanh quẩn mấy con se sẻ, chào mào còn sót lại và cũng đang bị săn lùng bằng những viên đạn súng hơi của người lớn và những viên đạn bằng sỏi của chúng với độ chính xác dã man! Tôi nói với chúng:” Cuộc sống vắng tiếng chim – buồn lắm! Các cháu bắn chim là có tội đấy.” Chúng cười” Thịt chim ngọt cực!” Tôi quay đi – xót xa, buồn giận.

            Bây giờ, đi trên những nẽo xưa,hồn tôi trống vắng dù quanh tôi ngun ngút các loại âm thanh phát ra từ băng đĩa. Tôi nhớ bác tôi quần áo nâu sồng, mái tóc trắng phau, chiều chiều chắp tay sau lưng trông ngóng đàn cò. Tôi nhớ lũ quạ tinh khôn” nhờn” với tiếng súng miệng của bà cụ đồi bên. Quê tôi cũng không còn cây trám nào cho lũ vẹt hớn hở trở về. Mà chúng về sao nổi khi cạm bẫy giăng đầy đợi chúng! Mùa vải, những trái vải ngơ ngác: không còn ai dục chúng ngọt cùi, xậm vỏ! Tháng ba, vườn soang rưng rưng trong nỗi nhớ những đồm vàng nhảy nhót…

            Ơi những cánh chim xưa – tan tác về đâu! Tôi cầu mong cho chúng dù bị săn đuổi ở quê tôi nhưng cũng vẫn tìm được đất lành ở đâu đó để tiếp tục đem niềm vui trong trẻo, dệt vẻ đẹp dung dị, quyến rũ giúp cân bằng cuộc sống vốn đa đoan và nhiều bất trắc. Tôi cũng tin rằng, một ngày gần đây thôi, người quê tôi với sự hối hận sâu sắc, với sự tỉnh ngộ kịp thời sẽ hú gọi những cánh chim thánh thiện trở về.

 

Tiếng chim

 

Làm sao hót được tiếng chim

Làm sao hót được tiếng con tim mình

Đất trời xuân mãi lênh đênh

Cất cao tiếng hót ân tình thiết tha

 

Hát lên điệp khúc tình ca

Mênh mang giữa chốn sơn hà dấu yêu

Họa mi thánh thót giữa chiều

Sơn ca réo rắt sáo diều đồng xanh

 

Chích chòe tha thiết mộng lành

Chim khuyên ríu rít trên cành yêu đương

Chim trời lộng gió ngàn phương

Về đây cất tiếng hót chung yêu đời

 

Yêu mây yêu gió yêu trời

Yêu người yêu cả một thời mộng mơ

Yêu em tôi mãi làm thơ

Yêu chim tiếng hót ngẩn ngơ đất trời

 

 

                                                    Bài: Đỗ Hương Giang